Tác giả: Phó Tráng Tráng
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342150
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2150 lượt.
ết mạch của hai người hại chết mẹ thì sao, hắn lại không xuống tay được. Chẳng biết từ lúc nào, nhìn cô bé con ngọt ngào trong ngực hắn ngủ say, tay của hắn liền không nhịn được bóp cái cổ non nớt cổ của cô bé. Cứ như vậy, cứ như vậy, giết con bé, mày sẽ được giải phóng, trên thế giới sẽ không còn kẻ thù của mày tồn tại nữa .
Nhưng nhìn khuôn mặt của cô bé tròn tròn hồng hồng trong ngực, tay hắn lại đột nhiên giống như mất đi hơi sức, chán nản bỏ xuống. Có lẽ, đây chính là báo ứng của hắn, có thể giết hết người trong thiên hạ nhưng lại đối với con gái của kẻ thù xuống tay không được, thậm chí còn vì cô ấy mà nóng ruột nóng gan. Thấy bộ dáng cô mềm như bông, trong lòng cũng sẽ mềm mại. Ôm lấy thân thể ấm áp của cô, hắn cũng cảm thấy buông lỏng, đang trong cơn ác mộng khi tỉnh lại vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn non nớt của cô cũng sẽ cảm thấy trong lòng một mảnh ấm áp, không còn rét lạnh nữa. Khi hắn mang đôi tay dính đầy máu tanh muốn ói về nhà, chỉ cần thấy được ánh mắt như sương mù lại ngọt ngào gọi hắn là anh hai của cô, nụ cười ấm áp đáng yêu kia giống như bắn xuyên qua tầng mây thật dầy để nhường đường cho ánh mặt trời chiếu rọi, xua tan đi bao la bát ngát âm u trong lòng.
"Ha ha. . . . . ." Diệp Hiên Viên nghĩ tới đây, không khỏi cười khẽ một tiếng, "Không sai, cô ấy chính là lương tâm cùng sự cứu rỗi cuối cùng của tớ."
"Cậu. . . . . ." Lăng Thịnh liếc nhìn gương mặt tuấn tú tỏa sáng rực rỡ trong ánh mặt trời, đột nhiên cảm thấy ở cổ họng như nghẹn lại, lời gì cũng không nói ra được, chỉ biết ngơ ngác nhìn người nọ đắm chìm trong hạnh phúc của riêng mình, mặc cho thân thể hắn cùng trong lòng bị lấp đầy ghen tuông cùng khổ sở.
Bắt gian
Sáng sớm, trong tòa nhà Nguyễn thị tại trung tâm thành phố, Diệp Hiên Viên xem đôi nam nữ mặt mày rạng rỡ đang nói cười thật hạnh phúc trong ti vi, không khỏi tức giận bộc phát. Kiều Hỷ cô, rất tốt, rất tốt, đã lâu rồi không có người nào có thể chọc giận tôi! Rất tốt rất tốt, muốn chơi trò chơi sao, Diệp Hiên Viên tôi theo cô đến cùng.
Siết chặt nắm đấm, trong con ngươi của người đàn ông nhất thời dâng lên một mảnh âm khí kinh người.
"Này, đầu gỗ." Lăng Thịnh đẩy cửa đi vào, nhìn thấy Diệp Hiên Viên cười đến thật dịu dàng vô hại như một mỹ nam quý tộc, tâm không khỏi run lên. Lăng Thịnh run rẩy lui về phía sau một bước, "Đầu gỗ, cậu . . . . . . Làm sao rồi ? Người nào lại dám chọc tới cậu vậy?"
Diệp Hiên Viên chỉ cười mà không nói, chẳng qua quan sát gương mặt dịu dàng hạnh phúc vuốt ve bụng như một người mẹ hiền trên TV của kiều Hỷ.
Lăng Thịnh chấn động, từ trên ghế salon bắn đứng lên, "Kẹo bông thì sao . . . . . . Có muốn hay không cùng cô ấy. . . . . ."
Nhắc tới bóng hình đáng yêu mà cả hai người đều quan tâm, sắc mặt hai người đồng thời đọng lại, cũng trong lúc đó một sự khát máu cùng tàn nhẫn không hẹn mà cùng nổi lên trên khuôn mặt tuấn tú phi phàm của cả hai.
Sau giữa trưa, cô không có việc gì làm, núp ở trong phòng xem《Np Lan từ chú thích》.
Phía trước cửa sổ đào nhụy kiều như mệt mỏi, đông phong lệ tắm phấn mặt.
Người đang tiểu hồng lâu, Ly Tình hát.
Hôm qua song yến túc, đèn lưng bình eo xanh biếc.
Hương tận mưa rã rời, mền mỏng hàn không hàn.
Tác giả dường như rất giỏi về việc lợi dụng góc độ các cô gái khuê các để miêu tả nỗi buồn ly biệt trong tình yêu. Giống như ‘Bồ Tát rất’ này vậy, chính là miêu tả thần thái của một người đẹp trong mùa xuân cô tịch cảm giác chợt ấm chợt lạnh, đầu thơ cũng người ấy cảnh ấy, cuối thơ viết về sự cô độc hôm qua, chịu hết tương tư chỉ còn cơ khổ cùng lạnh lẽo.
Như đã nói qua, thơ từ thi phú ngược lại rất phù hợp với tâm cảnh của cô lúc này, cũng là trong mùa xuân, cũng một người nằm ở trên giường trong phòng riêng ôm quyển sách nhớ về anh hai đang công tác bên ngoài. Nghĩ tới đây, mặt cô đỏ lên, cúi đầu vùi sâu vào cái chăn mềm mại, rất thẹn thùng nha, tự nhiên vừa nghĩ tới anh hai là lại nhớ tới những động tác tà mị tràn đầy lực buổi tối của anh hai . . . . . . n n. . . . . . Thật là phiền. . . . . . Thật ghét bản thân cứ như vậy. Dương Chi Hồng nói không sai, cô thật là một sắc nữ lang sói không hơn không kém mà .
"Thình thịch. . . . . ." Bên ngoài có tiếng gõ cửa.
Cô ngẩng đầu lên, "Là người nào đó ?"
Ngoài cửa vẫn là một mảnh tĩnh lặng, không có ai trả lời.
Cô lẩm bẩm đi tới cửa, người nào vậy, gõ cửa cũng không chịu nói chuyện.
Mới vừa mở cửa ra, thân ảnh một người cao lớn thẳng tắp nhào về phía cô, lực đạo to lớn trực tiếp nằm đè lên chế ngự cô trên tấm thảm mềm mại.
"Anh hai?" Cô đẩy người đàn ông đang nằm trên người một cái, kinh ngạc, "Làm sao mà anh lại trở về sớm như vậy?"
Anh hai vùi đầu ở bên cổ mềm mại của cô, dụi dụi đầu từ từ nhẹ nhàng tựa như làm nũng, thật lâu mới buồn bực mở miệng, "Nhớ em, thì trở về thôi."
Một câu nói "Nhớ em", làm cho quân lính lý trí đều đồng loạt tan rã, nhịp tim nhanh đến không thể nắm bắt, chỉ có thể đỏ mặt, rung động đưa tay ôm eo anh hai vào