Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấm Kỵ Chi Luyến

Cấm Kỵ Chi Luyến

Tác giả: Phó Tráng Tráng

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1342148

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2148 lượt.

?"
Cô hướng vào trong ngực anh hai cọ xát, thanh âm buồn bực nói, "Miên Miên không phải ngu ngốc, có lẽ vừa mới bắt đầu nghe loại tin tức như vậy trong nháy mắt là có chút không thể tiếp nhận cùng khiếp sợ, nhưng mà em lại tin tưởng anh hai, đứa bé không phải của anh hai, nhưng mà . . . . . . Em chỉ là . . . . . Em chỉ là có chút sầu não, có lẽ đời này, em đều không thể cho anh hai một đứa con đáng yêu, anh hai. . . . . . Ô. . . . . . Về sau cũng sẽ không có cơ hội làm ba. . . . . ."
Anh hai nghe vậy, ôm cô càng chặt hơn, giống như muốn đem cô khảm vào trong thân thể, "Không có sao cả, anh hai có Miên Miên như vậy đã đủ rồi."
Nghe anh hai an ủi, cô vừa cảm động vừa buồn, chỉ có thể làm đà điểu chôn trong ngực anh hai khóc thút thít.
Lúc này, Lăng Thịnh ở bên cạnh đột ngột kêu to lên, "Này, này, trong mắt các người còn sự tồn tại của tôi không vậy a, trước mặt mọi người, cư nhiên tình chàng ý thiếp. . . . . . Còn diễn lâu như vậy. . . . . . Rõ là. . . . . ."
Mặt cô đỏ lên, giùng giằng thoát ra khỏi ngực anh hai. "Em đi lấy nước trái cây." Nói xong chạy ra khỏi thư phòng nhanh như chớp.
. . . . . . Đường ranh giới Miên Miên đáng yêu . . . . . .
Thư phòng lại khôi phục sự tĩnh lặng.
Thật lâu sau, Lăng Thịnh mở miệng cười, "Cọc gỗ, cậu thật đúng là thỉnh thần thì dễ mà tiễn thần thì khó a!"
Diệp Hiên Viên cười lạnh một tiếng, "Nếu thỉnh thần dễ đưa thần khó, vậy thì gặp thần giết thần, gặp quỷ giết quỷ."
"Ha ha. . . . . ." Lăng Thịnh sờ sờ lỗ mũi, cười lên, "Đáng tiếc cho người đẹp a." Trong giọng nói mang theo thanh âm tiếc hận, nhưng mà tiếc hận còn chưa truyền tới đáy mắt.
"Tớ lại đánh giá cao cô gái đó, quả nhiên cùng em trai vô dụng của cô ta y như nhau, thành sự không nhiều mà bại sự thì có thừa. Đúng rồi, dự án thu mua Đằng Vân như thế nào rồi?" Diệp Hiên Viên nói.
Nhắc tới chánh sự, Lăng Thịnh cũng thu lại cái mặt như côn đồ mà nhạo báng, "Đã chính thức bắt đầu, lão hồ ly Đằng gia đã bị Kiều phu nhân lên án mưu sát Kiều Khánh Dương rồi. Mặc dù chứng cớ chưa đủ, nhưng mà không sao, chúng ta muốn cũng chẳng qua là mặt trái tin tức này đã đủ rồi. Về phần thằng nhóc Đằng Minh kia, cho là cha ngã xuống mình cứ vui vẻ ha ha có thể leo lên vị trí tổng tài Đằng thị, hiện tại không biết là vẫn còn ăn chơi tiêu pha ở chỗ nào rồi!"
Diệp Hiên Viên rũ mắt, vỗ trán trầm tư nói: "Trước hết đừng đụng đến hắn ta, tôi muốn hắn trèo càng cao, rơi càng đau."
Lăng Thịnh thấy mặt bạn tốt chuyển biến âm trầm, không khỏi giả bộ sợ mà vỗ vỗ ngực của mình, "Đầu gỗ, về sau tớ có làm chuyện gì đắc tội cậu, cậu nhất định phải nhắc nhở tớ. Tiểu tử cậu quá đáng sợ đi, vì giúp kẹo bông báo cái ***** chi thù đó, cư nhiên lượn quanh một vòng lớn như vậy. Chỉ là, thành thật mà nói, cái mưu kế này của cậu đúng là một mũi tên trúng ba con chim, thật đúng là cường hãn, không chỉ có ôm kẹo bông trong tay, còn thắng được tâm của kẹo bông, mấu chốt nhất còn đem luôn Đằng Vân nuốt vào bụng. Lăng Thịnh tớ đời này không có bội phục ai, chỉ có tiểu tử cậu thôi, để cho tớ không thể không cúi đầu bội phục. Nhưng mà tớ có một chút tò mò, cậu là người có dã tâm lại cường hãn như vậy tại sao phải vì một đóa nho nhỏ như kẹo bông mà chịu mai một ở Nguyễn thị nhỏ nhoi này."
Diệp Hiên Viên đối với nghi vấn của Lăng Thịnh không thèm để ý chút nào, chỉ nghiêng đầu nhìn ánh mặt trời sáng rỡ ở bên ngoài một chút, thở nhẹ một tiếng, thật lâu mới nói: "Cô ấy. . . . . . Cô ấy chính là lương tâm cuối cùng còn sót lại của tớ."
Nhìn một chút về phía các đốt ngón tay hiện lên rõ ràng trên bàn tay trước mặt, mặt ngoài sạch sẽ, dưới ánh mặt trời còn khẽ lóe lên ánh sáng rực rỡ trong suốt thuần khiết, nhưng mà nào có ai biết rằng đôi tay này đã nhuốm đầy máu tanh, không biết đã nhiễm bao nhiêu máu người rồi. Hắn từ nhỏ cũng biết trong lòng hắn có ẩn dấu một ác ma, mỗi ngày đều quấy phá như có Dục Trùng ở bên trong thân thể, khiến hắn muốn tùy ý làm bậy đồ thán sinh linh. Khi còn bé, là do đôi tay dịu dàng của mẹ trấn an tà linh trong lòng hắn, nhưng sau khi mẹ qua đời, ác ma trong lòng hắn cũng là không còn chịu trói buộc, hắn chỉ có thể nhìn nó từng bước từng bước cắn nuốt lương tâm cùng đạo đức của hắn.
Cho nên, mình không hề thấy áy náy vì lợi dụng Tần Thù Bối, từ từ cọ xát lên vết thương và giữa Nguyễn diệp thành cùng Tần Ngôn Minh. Cho nên, mình không hề áy náy khi lợi dụng Miên Miên, ép đẩy cô ấy đến tận nỗi sợ hãi trước khi bảo hộ, thậm chí khi cô ấy còn tấm bé đã rất dễ dàng lừa gạt quyền thừa kế Nguyễn thị của cô ấy.
Không sai, hắn thành công. Trả thù Nguyễn Diệp thành vứt bỏ vợ con, cũng trả thù Tần Ngôn Minh vì lợi ích không màng lương tâm, làm hại mẹ thương tâm mà chết đi. Đồng thời, ngay cả Tần Thù Bối một lòng say đắm yêu hắn hắn cũng hung hăng trả thù, chỉ bởi vì cô ta là con gái của Tần gia, chỉ vì cô ta cũng là một trong những đồng lõa hại chết mẹ, chỉ vì cô ta đã từng đối với Miên Miên động sát ý.
Nhưng mà, đối với quả bóng nhỏ nhũn như con chi chi kia, Nguyễn Miên Miên chính là người thừa kế huy