Tác giả: Phó Tráng Tráng
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342042
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2042 lượt.
h hai, tóc dài tuông xõa ra theo chuyển động của anh hai mà từ trên xuống dưới, phiêu phiêu nổi nổi. Mái tóc kia đón gió nhẹ nhàng bay lên, mang theo nồng đậm tình ý.
Đột nhiên, cô nhạy cảm phát hiện tay của anh hai đi tới nơi tiếp hợp, bắt đầu từ từ lục lọi, thăm dò, làm cô thật thấp run lên. Cả người không ngừng run rẩy. Thấy thế, anh hai hài lòng cười một tiếng, bàn tay mới thăm dò đến nơi cánh hoa khin khít tràn đầy kia, đè lại hai bên cánh hoa nhỏ, rồi lật mở ra ngoài, sau đó ngón tay dài nhẹ nhàng vuốt ve lên trước thăm dò vào, đi theo vật nóng rực kia cùng nhau hướng tới chổ sâu trong tiểu huyệt mà đâm tới.
Mãnh liệt khoái cảm, cô sợ hãi kêu lên thành tiếng: "A. . . . . . Không cần. . . . . . Anh hai, Miên Miên sẽ hư đấy!" Động tác của anh hai vẫn không ngừng, tiếp tục nhẹ nhàng đè ép kích động nơi đó, ngón tay dài bắt đầu từ từ đút vào , lại vừa dùng thanh âm trầm thấp an ủi cô, "Đừng sợ, quả bóng nhỏ, bình tĩnh đi, em có thể. . . . . . Ngoan, mở ra, ngoan, để anh hai đi vào. . . . . ."
Lời anh hai vừa nói xong, giống như ánh đèn thắp sáng bóng đêm, làm cho cõi lòng đang bất an của cô trở nên an ổn lại, "Ngô. . . . . . Nhẹ một chút. . . . . . Ngô. . . . . . A. . . . . ."
Một cây, hai cây, ba cây, anh hai tiến hành theo chất lượng, gia nhập ba ngón tay dài từ từ theo nhiệt thiết kia bắt đầu ra sức đụng vào, thăm dò, mỗi một lần xâm nhập đều làm cho cô không kìm hãm được thét chói tai ra tiếng, sau đó trong một tia sáng thoáng qua, cô chìm vào hương vị ngọt ngào mà hôn mê.
Trong lúc giật mình, thanh âm anh hai xuyên thấu qua bóng đen truyền đến, "Em cho rằng ngất xỉu, anh sẽ bỏ qua cho em sao? Thật là một đứa bé ngây thơ."
Một đêm ấy, cô trong cơn hỗn loạn, mơ mơ màng màng, đi theo bước chân anh hai ngao du về phía chân trời, cho tới khi cô quên cả sự tồn tại về thời gian, quên cả sự tồn tại của cha và dì nhỏ. Nép người ở bên dưới anh hai, bị che đi đôi mắt, không thấy rõ bộ dáng anh hai, chỉ có thể dựa vào thính giác nhạy bén cùng khứu giác còn có vật to lớn vững vàng chiếm cứ bên trong thân thể kia, cảm thụ nhất cử nhất động của anh hai, cảm thụ ấm áp của anh hai. . . . . .
Hi vọng trận hoan ái cuồng dã này, cùng nhau đốt lên nhiệt độ của đối phương để có thể đuổi hết rét lạnh thấu xương trong nội tâm của cô
Mang thai 1
Người ta thường nói đàn ông bốn mươi như lang như hổ, trong con mắt của cô,về mặt đói khát khó nhịn anh hai cũng đều khó nhịn hơn người thường gấp đôi. Nằm lỳ ở trên giường, cô nhàm chán lật đi lật lại quyển sách trên tay, tâm tư không tự chủ được mà bay tới trên người anh hai đang ở nơi xa. Lửa nóng đụng chạm, vuốt ve tà ác thậm chí là dã man đều đủ để khiến cô đỏ mặt, ngượng ngùng e rằng tự mắng, nhưng lại không tự chủ được mà nghĩ về anh hai. . . . . .
Cô cảm thấy thật kỳ quái, tinh lực anh hai sao lại tốt như vậy chứ, làm xong một lần lại một lần, làm xong trước mặt rồi lại làm tiếp phía sau, thậm chí ngay cả mặt bên dựng ngược đều thử qua, hơn nữa còn khoác lác vô sỉ mà nói muốn thử dưới nước nữa. Di, ha, thật là quá không thuần khiết rồi, cô tại sao có thể vừa nghĩ tới anh hai liền nhớ lại những thời điểm trên giường đây.
Cô ra sức lắc đầu, mò lấy cái gối đầu bên cạnh ôm vào trong ngực, kê cái cằm thon ở trên gối đầu mềm mại, tâm tư lại hỗn loạn một mảnh.
Nhắc tới hai tháng qua, anh hai đối với cô quả thật chính là nâng niu trong lòng bàn tay mà thương yêu. Mỗi tiếng nói mỗi cử động của anh hai, thậm chí dù là một động tác nho nhỏ cũng là đối với cô yêu thương dịu dàng cùng cưng chiều, nhưng mà bên dưới cái viễn cảnh tốt đẹp tựa như tranh này lại cất giấu một viễn cảnh hắc ám mà không ai muốn nhắc tới. Cái chết của cha, dì nhỏ mang thai rồi sanh non. . . . . . Vậy mà cô lại không thể nghi ngờ đối với anh hai những sự việc đã qua ấy giống như một khu vực cấm kỵ mà vĩnh viễn cô cũng không muốn vượt qua.
Bên đầu dây điện thoại bên kia Tần Nhật Sơ vẫn lấy thanh âm ôn tồn nho nhã như cũ mà cười nói: "Miên Miên, em ở nhà sao?"
Cô ở đầu dây bên này theo quán tính mà gật đầu, đáp: "Đúng vậy là ở nhà, cậu nhỏ có chuyện gì sao?"
Thanh âm Tần Nhật Sơ bỗng ngừng lại chốc lát, thật lâu sau mới than nhẹ một tiếng nói: "Miên Miên, anh phải về Mỹ, có lẽ cũng sẽ không trở về nữa, anh. . . . . ." Dừng lại một chút, Tần Nhật Sơ nói tiếp: "Anh muốn gặp mặt em, được chứ?" Nói xong lời cuối cùng ngữ điệu kia giống như hơi cầu xin .
Một khắc kia, lòng cô lại thấy hơi đau nhói, giống như lại sắp phải mất đi một người thân nữa vậy, không có bất kỳ suy tính gì, cô mở miệng đáp ứng.
Đối với Tần Nhật Sơ cô vẫn luôn thấy áy náy. Cho tới nay, người chiếm cứ nội tâm của cô cũng vẫn chỉ có anh hai, cho nên đối với Tần Nhật Sơ hữu ý hay vô ý dịu dàng, cô chỉ có thể lựa chọn không để ý tới cùng cô phụ anh ta. Nhất là khi ông ngoại muốn cô thề gả cho anh ta lúc ấy cô kiên trì kháng cự. Dường như cô cũng đã cho anh ta một đòn trí mạng, nhưng tình yêu không được phép có bất kỳ sự đồng tình