Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấm Kỵ Chi Luyến

Cấm Kỵ Chi Luyến

Tác giả: Phó Tráng Tráng

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1342015

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2015 lượt.

, sợ hãi, cuối cùng hôn mê bất tỉnh.
Dưới ánh trăng mờ ảo, một đôi tay ấm áp nhẹ nhàng ôm lấy cô, nhẹ nhàng ở bên tai cô thở ra khí nóng, ”Miên Miên, ta là cậu bé!"






Cậu bé (2)
Xung quanh là một khoảng trắng xóa, sương mù dày đặc, nhìn quanh bốn phía không thấy một bóng người, cô có chút mờ mịt, chần chừ đứng nguyên tại chỗ.
Đột nhiên dưới chân có cảm giác lạnh buốt, cô cúi đầu nhìn xuống, thấy từng tầng từng tầng bụi nho nhỏ màu trắng trong suốt ngập tràn. Đó chẳng phải là tuyết sao?
Cô thử nhảy nhảy mấy bước về phía trước, dùng sức giẩm trên lóp bụi trắng dày kia, thật mềm mại êm ái, mỗi khi giẫm xuống đều để lại một dấu chân thật sâu, quả nhiên là tuyết ngưng đọng.
Rốt cuộc đây là đâu? Cô thử gọi anh hai mấy tiếng, nhưng không có hồi âm, thỉnh thoảng chỉ có tiếng gió nhẹ nhàng khe khẽ thổi tới.
“Không có nhưng nhi gì hết —— đi mau ——”.
Thanh âm đau đến tê tâm liệt phế của dì nhỏ làm cô sợ hãi, cô không thể quan tâm đến bất kỳ cái gì nữa, bỏ mặc tất cả xoay người bỏ chạy, để lại đằng sau gương mặt trắng bệch cùng vũng máu đỏ đang lan trên mặt đất.
Không biết cô đã chạy biết bao lâu nhưng vẫn không ngừng chạy về phía trước, dường như phía sau có cái gì đó vô cùng đáng sợ, cơ hồ cô đã đổ ra toàn bộ sức lực trong người.
Đột nhiên, cô trượt chân, ngã nhào trên mặt đất.
“Đứa bé này sẽ gọi là Miên Miên…….”
Cô giương mắt nhìn lên, không biết từ lúc nào toàn bộ tuyết ngưng đọng đã hoàn toàn biến mất, sương mù dày đặc trước mắt cũng đã từ từ tiêu tán.
Trong hoa viên xinh đẹp, một cô gái xinh xắn nhìn rất quen mắt đang ngồi trên xích đu, khẽ đưa tay vuốt ve cái bụng đã nhô cao, vẻ mặt đầy từ ái.
Đứng phía sau là một thiếu niên cũng xinh đẹp không kém nhưng hơi gầy yếu, đôi mắt chăm chăm nhìn chiếc bụng đang đội lên của cô gái.
“Tại sao lại gọi là Miên Miên?”
Thiếu niên lên tiếng, thanh âm dễ nghe đến mức cô không tưởng tượng được, giống như tiếng tinh linh trên trời vậy.
Cô gái kéo cánh tay của chàng thiếu niên, đặt lên bụng mình, nhẹ nhàng vuốt vuốt mấy cái, cười hỏi: “Em xem em bé có phải thật mềm mại như nước chảy không ngừng sao?”.
Thiếu nên có chút đỏ mặt, gật đầu một cái, nhưng không rụt tay lại.
Cô gái lại nói tiếp, “Sơ Nhi, chị không còn nhiều thời gian nữa, về sau chị muốn em hãy giúp chị chăm sóc Miên Miên cho tốt. Không được để cho ai làm tổn thương nó, cũng đừng để số mệnh nó khổ như chị”.
Người thiếu niên nghe xong lời nói thâm sâu của cô gái thì trên mặt bỗng hiện lên vẻ dữ tợn, nhưng chỉ trong chốc lát, hắn gật đầu một cái, cười thật dịu dàng, “Yên Nhiên, em sẽ thay chị chăm sóc tốt Miên Miên, nhất định là thế!”
Thiếu niên nắm chặt quả đấm, trong ánh mắt là một quyết tâm không thể lay chuyển.
Cô chậm chậm bước lên, muốn biết đây rốt cuộc là nơi nào, lúc này cảnh tượng trước mắt lại chuyển đến một căn phòng lớn.
Trong phòng có một cái giường lớn, cô gái xinh đẹp vừa rồi đang thoi thóp nằm trên giường, giãy giụa cầm lấy tay người bên cạnh, “Vú Lâm…… giúp tôi chăm sóc….. chăm sóc Miên Miên thật tốt……”
Người phụ nữ được gọi là vú Lâm nắm tay cô gái thật chặt, lệ rơi đầy mặt, “Tiểu thư, người yên tâm, tôi biết rồi, tôi sẽ chăm sóc thật tốt Miên Miên tiểu thư!”
Cô gái nghe xong câu đảm bảo này, bình yên nhắm mắt lại, khóe miệng nở một nụ cười, tựa như chúc phúc, lại tựa như được giải thoát.
Trái tim cô đột nhiên đau nhói, giống như bị vật gì đâm nát, đau……
Cô vùng vẫy duỗi tay ra phía trước, “Cứu em, cứu em, anh hai ——"
“Miên Miên, em không sao chứ?” Một âm thanh mơ mơ hồ hồ vang lên bên tai cô, dường như mang theo chút lo âu, sốt ruột.
Cô mở mắt ra, trở trở mình, lại bị cảm giác nhói đau dày vò.
Áo khoác bẩn trên người cô đã được cởi ra, cả người chỉ mặc có một cái áo sơ mi trắng to, cánh tay đã được băng lại, xem ra đã có người giúp cô xử lý qua vết thương.
“Miên Miên, em tỉnh rồi?” Trước mắt hiện ra một gương mặt, cô cảm thấy lông mi thật dài của người đó quét qua quét lại trên mặt, hơi nhột.
Thấy cô lo lắng nhìn lại cách ăn mặc của mình, anh nhìn cô mỉm cười giải thích, “Bác sĩ vừa mới tới, giúp em xem qua vết thương rồi”.
Nhìn gương mặt cô xanh lại, anh tiếp tục nói, “là một bác sĩ nữ, quần áo em vừa bẩn vừa ướt, mà ở chỗ anh không có quần áo phụ nữ, đành lấy quần áo của anh cho em mặc tạm vậy!”
Cô gật gật đầu, thở phào một cái, cô vốn rất ghét có người đàn ông xa lạ đụng chạm vào thân thể mình, mặc dù chuyện này vốn dĩ rất bình thường.
Mở he hé mắt, nhưng vì khoảng cách quá gần, cô không thấy rõ được hình dáng của đối phương.
“Anh…. Anh là ai?” Giọng nói của cô tự nhiên hơi khàn khàn.
Anh ta nghe vậy lui về phía sau một chút, nhìn cô nở nụ cười ấm ấp, “Miên Miên, anh là cậu bé a!”
“Cậu bé?” Cô thấy cách gọi này có chút xa lạ, nhìn người đàn ông trước mặt đang nở nụ cười tràn đầy ấm áp buổi chiều còn đứng trên bục giảng trò chuyện vui vẻ, không biết vì sao lại nghĩ đến người thiếu niên gầy yếu đứng bên cạnh chiếc xíc