Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấm Kỵ Chi Luyến

Cấm Kỵ Chi Luyến

Tác giả: Phó Tráng Tráng

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1342013

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2013 lượt.

h đu trong giấc mộng kia.
Nhìn dáng vẻ suy nghĩ đến khổ sở mà vẫn mờ mờ mịt mịt của cô, anh đi tới chiếc bàn bên cạnh bưng tới một ly sữa nóng hổi, an ủi, “Không sao, Miên Miên, không nhớ ra cũng không sao. Uống chén sữa tươi đi, em hơi bị sốt đấy”.
Cô ngoan ngoãn đưa tay ra đón ly sữa tươi, uống một hớp, nhẹ giọng cảm ơn, “Cảm ơn thầy giáo Tần”.
Trên mặt Tần Nhật Sơ thoáng có một tia chán nản, nhưng chỉ trong một giây, tiếp theo vẫn cười cười đưa tay giúp cô đắp kín chăn lại, “Yên tâm ngủ một giấc đi!”
Ngón tay thon dài của anh muốn xoa xoa đầu cô, theo bản năng cô nghiêng đầu né tránh, bàn tay anh trở nên lúng túng đặt phía trên đầu cô, tiến thoái lưỡng nan.
Cô có chút ngượng ngập, mất tự nhiên gượng cười, “Em…….. chẳng qua là… em không quen…… ha ha……..”.
Anh không miễn cưỡng cô, nhìn cô chăm chú một lúc, sau đó xoay người rời khỏi phòng.
Nhìn thấy anh ra đi ra cửa, cô thở phào nhẹ nhõm, dù sao thì cô không có thói quen cùng một người xa lạ thân mật như thế, anh ta không phải anh hai cô, không phải người anh quen thuộc yêu kính của cô, anh ta cũng không phải là Triệu Minh, cho dù anh ta có nụ cười thật ấm áp, nhưng không làm cho cô có cảm giác thân thuộc.
Uống nửa ly sữa tươi, dạ dày bỗng kêu lên ọc ọc, cô thở dài, đã béo như vậy mà còn nhanh bị đói, thật là trớ trêu a.
Nghĩ đến đây, cô mới nhớ ra cô còn chưa ăn cơm tối.
Đợi chút, cơm tối, bây giờ là mấy giờ rồi?
Cô ngó ra ngoài cửa sổ, trời tối đen như mực.
“A………….” nhìn thấy chiếc đồng hồ báo thức bên cạnh, cô thét chói tai, từ trên giường bật dậy.
Oa, bây giờ đã là mười một giờ đêm rồi, cô chưa về nhà, anh hai chắc là lo lắng muốn chết.
Cố gắng chịu đựng đau đớn ở vết thương, cầm cặp sách bên cạnh lên, cô chạy ra ngoài cửa.
Tần Nhật Sơ từ bên ngoài đi tới, ân cần hỏi, “Miên Miên, làm sao thế?”
Cô chỉ chỉ ra ngoài cửa sổ, có chút sốt ruột nói, “Muộn quá rồi, em phải về nhà”.
Tần Nhật Sơ cầm lấy cặp sách của cô, “Muộn rồi, tối nay em ở đây đi, anh đã gọi điện cho vú Lâm rồi!”
“Vú Lâm?”
“Em quên à, vú Lâm là người mẹ em mang theo khi đi lấy chồng, mà anh là em nhỏ nhất của mẹ em, đương nhiên là biết vú Lâm rồi!”
“Vậy……….” Cô ngần ngừ mở miệng, “Anh thật sự là cậu bé?”
Tần Nhật Sơ gật đầu một cái, “Anh là do ông ngoại em nhận nuôi, mặc dù không có quan hệ huyết thống, nhưng trên danh nghĩa em phải gọi anh một tiếng là cậu bé đấy. Lúc em còn nhỏ, anh đã từng bế em”.
“Em……… không có ấn tượng” Cô áy náy nói.
Anh ta khoát tay, "Không sao, là do lúc ấy em còn nhỏ, không nhớ rõ cũng tốt”.
“Dạ?” Cái gì mà không nhớ rõ cũng tốt, cô cảm thấy trong lời nói của anh ta thật có ẩn ý.
“Đúng rồi, em đói chưa? Anh nấu mỳ Ý, em ăn một chút không?”
Vừa nghe đến ăn, cô cái gì cũng không quản nữa lập tức ngoắt ngoắt cái đuôi, vẻ mặt đầy nịnh bợ gật gật đầu.
Thời gian ăn bữa tối muộn, một người thì mãnh liệt nhai nhai chửng thức ăn, một người lại không nguôi nhớ đến những chuyện cũ đã chầm chậm trôi qua.
Nuốt miếng mỳ Ý cuối cùng, cô liếm liếm nước cà chua trên môi, hài lòng dựa vào ghệ ợ một cái, oa oa, thật thoải mái a.
“Đúng rồi…. việc đó… thầy….. cậu…. cậu bé, em chưa về nhà, anh hai có nói gì không?” Tự nhiên lại xuất hiện một người thân cô có chút không quen.
Người đàn ông đối diện cô đang dọn dẹp bát đĩa, “Anh hai? Em đang nói đến Diệp Hiên Viên sao? Anh không nói cho hắn biết!”
"Cái gì ——" Vậy anh ta bảo ai nói!
"Bùm ——" Bên ngoài bỗng vang lên tiếng đập cửa mạnh mẽ.
Sau đó trong phòng bụi bay mờ mịt, anh hai cô hùng hổ đi vào.






Cậu út (3)
Cô nhìn hai người đàn ông ưu tú đang “giương cung bạt kiếm” trước mặt, muốn phá vỡ cục diện bế tắc đang diễn ra nhưng không biết phải làm thế nào.
Năm phút trước, anh hai cô đằng đằng sát khí phá cửa vào, lại nhìn thấy vẻ mặt ăn no thỏa mãn của cô cùng nụ cười ôn nhu nho nhã của Tần Nhật Sơ, sắc mặt đen lại, trở nên âm trầm khó coi.
Mới qua năm phút đồng hồ ngắn ngủi nhưng đối với cô lại dài tựa như hàng thế kỷ, anh không nói một lời, lẳng lặng đứng trước cửa, vẻ mặt hung thần ác sát nhìn cô cùng cậu út, giống như…. Ách, giống như một người chồng đi bắt gian tại trận, mắt đỏ lên, mặt xanh lại.
Cô không dám mở miệng, cũng không dám tiến lên nửa bước, thân thể anh cứng ngắc, cô biết anh đang cố gắng hết sức không chế cơn giận dữ.
Cô ôm lấy anh hai, cảm thấy cơ thể anh có chút cứng ngắc, không dám chào tạm biệt Tần Nhật Sơ, vùi đầu vào lồng ngực ấm áp của anh.
Đi xuống dưới lầu, anh hai đặt cô ngồi ở phía trước rồi tự mình cũng lên xe. Sau đó, xe chạy như tên bắn lao ra ngoài.
Cô nghiêng nghiêng mặt, len lén ngước nhìn anh.
Mi tâm nhíu chặt, đôi môi mỏng bặm lại, sắc mặt không khỏi khiến cho người ta run sợ.
Cô run lên, xong rồi, về đến nhà thế nào cũng bị anh hung ác mắng mỏ không dừng lại được.
Chỉ có điều sự thật đã chứng minh, không cần đợi đến khi về nhà, vì anh đã quyết định trừng phạt cô ngay tại chỗ.
“Keeeet…” Chiếc xe nhan