XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấm Kỵ Chi Luyến

Cấm Kỵ Chi Luyến

Tác giả: Phó Tráng Tráng

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1342021

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2021 lượt.

nh, Lâm mẹ nói, cậu út trước kia là cô nhi, năm lên tám, đã được ông ngoại nhận về Tần gia thu làm con nuôi. Sauk hi dì nhỏ xảy ra chuyện đã đến nước Mỹ du học, bảy năm không hề tin tức.
Nhớ lại chàng trai với nụ cười dịu dàng, thanh âm thanh nhã đó, một người nhìn qua đầy lý trí như vậy cũng sẽ làm ra chuyện bốc đồng ra đi bảy năm không hề có tin tức như vậy, thật sự là không thể nhìn bề ngoài mà.
“Oa. . . . . . Thơm quá a, kẹo đường, em lại nấu gì đó?” Ngoài cửa lớn thật xa liền truyền đến thanh âm cao vút yêu mị của Lăng Thịnh
Lăng Thịnh vọt tới phòng ăn, theo thói quen nhào về hướng cô, dĩ nhiên cô cũng theo thói quen né sang một bên.
“Đại ca, anh về rồi à?” Né tránh Lăng Thịnh thường hay bổ nhào như sói đói, hướng về phía chàng trai vẻ mặt mệt mỏi phía sau nói, “Em và Lâm mẹ đang nấu súp vịt, đợi chút, em múc ra ngay.”
Xoay người chạy về hướng phòng bếp, phía sau còn mơ hồ truyền đến tiếng yêu nghiệt nói của Lăng Thịnh, “Kẹo đường, cho anh một chén với, thịt nhiều nhé!”
Trên bàn ăn cô có chút mong đợi nhìn anh hai đem chén súp đó uống đến sạch trơn. Không tự chủ liếm liếm miệng, cô hỏi” Anh hai buông chén xuống , nhìn cô một cái, không trả lời thẳng vấn đề của cô, chỉ nói: “Là em nấu sao?”
Lăng Thịnh ở bên cạnh âm dương quái khí tiếp miệng, “Nếu như là kẹo đường của chúng ta nấu, cho dù là độc dược, có người cũng uống mà như đang uống cam lộ mật ong.”
Anh hai trừng mắt Lăng Thịnh, “Không muốn uống thì cút ra khỏi nhà chúng ta!”
“Đúng, đúng, hiểu hiểu, ngại tôi làm chướng ngại giữa các người chứ gì, tôi đi là được.” Khác thường , Lăng Thịnh buông chén xuống liền đi ra ngoài.
Cô có chút hoài nghi nhìn thân ảnh Lăng Thịnh bước ra đi, người này hôm nay sao lại khác thường, trước kia cũng sẽ mặt dày mày dạn trơ mặt ra nói ra những lời đáng ghê tởm, hôm nay sao lại biết điều mà đi như thế, lại nghe Lăng Thịnh lớn tiếng kêu Lâm mẹ ở phòng bếp, “Lâm mẹ, cho con một bình súp vịt đem về nhà Uống….uố…ng!”
Ách, cũng biết giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời mà.
Ngược lại nhìn anh hai trên bàn ăn lại bắt đầu múc một chén khác cô mở miệng, ” Anh hai, em khỏe nhiều rồi, có thể đi học hay không.”
Anh hai giương mắt, “Em muốn đi?”
Cô nặng nề gật đầu một cái, “Muốn đi!” Mặc dù trường học luôn là có người không đúng lúc khi dễ người, nhưng mà cô vẫn muốn đến trường, cô muốn sống hòa nhịp cùng mọi người, cô muốn tham gia thi tốt nghiệp trung học lên đại học, cô không muốn sống đơn độc một mình trong săn nhà rộng lớn, , đếm cô độc cùng tịch mịch.
Anh hai nhìn cô, không ngờ không có phản đối, “Em muốn đi thì đi, chỉ là ——”
“Chỉ là cái gì?”
“Tối nay đến phòng anh, anh muốn kiểm tra vết thương.”
Cô gắp nấm hương rơi xuống lên, cũng biết là không có đơn giản như vậy mà.






Trở về trường
Không biết vì sao việc tự nhiên chui ra một “cậu út” này khiến cô cảm thấy không quen, không chỉ vì lần trước chính vì anh ta mà cô đã chịu đủ uất ức rồi mà còn bởi vì sâu trong nội tâm cô không muốn có thêm một Triệu Minh nữa.
Anh ta và Triệu Minh tuy có vẻ mặt tươi cười giống nhau nhưng lại thuộc hai loại người hoàn toàn khác nhau. Triệu Minh thật thà chất phác, có nụ cười ngượng ngùng e lệ còn Tần Nhật Sơ thuộc dạng mê hoặc lòng người, nụ cười như gió xuân. Một người làm cho người ta không kìm được muốn tới gần, một người lại làm cho người ta không chịu được muốn chạy trốn.
Điều này không phải ứng với câu hoa sen gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn, tinh khiết nhưng chỉ có thể ngắm nhìn từ xa mà không thể chơi đùa sao?
Tần Nhật Sơ chính là một nam nhân tựa như hoa sen trắng trong cao quý, ở ngoài thế giới của cô, cô không dám hy vọng một ngày anh ta sẽ hạ phàm đến trước mặt cô.
Nữu Nữu liếc mắt một cái: “Đúng là hơi quái lạ một chút, nhưng mỗi buổi học ở trường mình có ngày nào đông đủ đâu. Mấy nàng công chúa kia có bệnh hay không bệnh đều xin nghỉ, lần trước mình thấy Hoàng Khiết đang bị cảm nặng mà mang theo mấy đứa đi qua trường đấy!”.
“À!” Nữu Nữu hơi nghi ngờ nhìn chung quanh, “Nói thật là nửa tháng nay không thấy Hoàng Khiết đến trường, đúng rồi, còn cả Chu Chính Nam nữa, oa oa, mà Tứ Đại gia tộc công chúa gần đây cũng không thấy là sao nhỉ?”
“Bọn họ đã lâu không đến trường thật sao?” Cô hỏi Nữu Nữu.
Nữu Nữu nhếch mép lên, “Để mình nghĩ lại một chút, hình như là lúc trước có chuyện xảy ra. Mình nhớ là có ngày mọi người đang học thì thầy hiệu trưởng đích thân tới kêu Chu Chính nam ra ngoài, sau đó là Hoàng Khiết cùng Tứ Đại gia tộc công chúa, sau đó không thấy bọn họ đến trường nữa”.
“Đúng rồi, nghe nói trường mình mới bị thu mua, có chủ tịch mới, hình như vị chủ tịch mới này có oán cừu với Tứ Đại gia tộc nên cố ý gây phiền phức cho bọn chúng”.
“Trường mình bị ai thu mua vậy? Chủ tịch mới của trường tên là gì vậy?” Chuyện này quá bất thường rồi, chẳng lẽ là đại ca ở phía sau trả thù.
“À, hình như là một công ty mới gia nhập thị trường ở Mỹ, tên là Húc Nhật gì đó, nghe nói tổng tài