Tác giả: Phó Tráng Tráng
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342014
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2014 lượt.
h chóng dừng lại, bởi vì phanh gấp mà ma sát với mặt đường bóng loáng gây nên một âm thanh rợn tóc gáy.
Cơ thể cô run lên, nhìn ra ngoài cửa sổ, chỉ có một màn đêm yên lặng, ánh đèn đường mờ mờ vàng đục khiến không gian trở nên vô cùng ảm đạm.
Bóng đêm tràn ngập, chung quanh không có một bóng người.
Anh dừng xe, đôi tay đặt trên tay lái, không nói một lời nào, cũng không nhìn đến cô, đôi mắt nhìn thẳng phía trước, cô không biết anh đang nhìn cái gì, cũng không biết anh đang suy nghĩ gì.
Đột nhiên, anh nghiêng người, bổ nhào về phía cô.
Cô theo quán tính, lui về phía sau co người lại, làm anh càng tức giận: “Tránh cái gì, anh không có ăn em!”
Anh lại nhoài người đến, ôm cô đặt trên đầu gối, nhấc khuôn mặt cô lên, cẩn thận xem xét, “Còn đau sao?”
Bàn tay anh ấm áp, nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt cô khiến cô có chút hơi ngứa ngứa, lắc đầu một cái nhẹ giọng nói, “Không đau, anh hai, không đau”.
Anh không tin tưởng cô, nắm lấy cằm cô, tựa như muốn đem mỗi tấc da thịt cô kiểm tra thật kỹ lưỡng.
“Sau này, có ai bắt nạt em, em phải nói với anh, anh không muốn người của mình mà cũng không bảo vệ được!” Trong trí nhớ của cô, đây là lần đầu tiên anh nói với cô những lời che chở kiên định như vậy.
Trong lòng dâng lên cảm giác ngọt ngào, cô cảm động gật đầu, nghiêng người vào gục ngực anh.
Cho tới bây giờ, trong trường học có không ít người khi dễ bắt nạt cô, mà cô vốn dĩ không có vẻ ngoài đặc biệt xinh đẹp, cũng không thích cùng người khác nói chuyện, khiến cho ở trường cô tựa hồ như chỉ có một thân một mình. Bị ném phấn vào người, bị vẽ bậy trên bàn, bài tập, sách vở bị lấy trộm…. những việc này xảy ra với cô bình thường như cơm bữa, nhưng cô không muốn nói cho người khác biết, cô không muốn làm phiền đến người khác, đặc biệt là anh hai cô.
Gặp mặt
Đêm khuya, thành phố thanh bình lúc vào đêm ánh đèn màu rực rỡ.
Tại một nơi hẻo lánh, trong một góc vắng lặng của quầy rượu.
Tuy đây là một thành thị rực rỡ sôi động, về đêm mọi người đều thả lỏng tinh thần phóng túng hết mình, nhưng gian phòng trong quầy rượu nhỏ này thật vắng lạnh, thậm chí có chút thê lương.
Diệp Hiên Viên tiêu sái tựa người vào quầy bar, phất phất tay với người pha rượu mặc bộ đồng phục đen trắng: “A Hoàn, cho tôi một ly!”
Người đàn ông nhìn cốc sữa trắng đục còn bốc hơi nóng cười dịu dàng, “Tôi nghĩ ở đây không có thứ này”. A Hoàn mặt không đổi sắc nói, “Vốn là không có, nhưng vì khách hàng là thượng đế, nên có”.
“À” Người đàn ông nhướn nhướn lông mày, cầm ly sữa tươi nhẹ nhàng đưa lên miệng.
Diệp Hiên Viên ở bên cạnh không quay đâu lại, ra vẻ tự nhiên nói, “Anh đã đến?”.
Người đàn ông đặt cái cốc xuống, nhìn ly rượu trong tay Diệp Hiên Viên, làm như tốt bụng nhắc nhở một câu, “Không nên uống nhiều rượu như vậy”.
Diệp Hiên Viên bật cười, “Đây là anh quan tâm tôi sao?”
Người đàn ông lắc đầu một cái, “Tôi chỉ sợ anh say rượu làm loạn, hù dọa đến Miên Miên!”
Nhớ đến cô gái mập mạp đáng yêu đó, khóe miệng Tần Nhật Sơ khẽ nhếch lên.
“Tôi không biết tổng tài của Húc Nhật lại nhàn rỗi như vậy, tự nhiên lại đến một trường nữ sinh không hề nổi tiếng làm thầy giáo?”
Tần Nhật Sơ chép miệng, ra vẻ lơ đễnh nói bóng gió với Diệp Hiêiên, “Tôi không thèm để ý đến trường học, mà chính là để ý đến con người đáng yêu trong trường kia”.
“Hừ”, Diệp Hiên Viên giễu cợt, “Nhưng anh lại khiến cho đứa trẻ đáng yêu đó gặp nhiều phiền toái”.
Nghe nói vậy, Tần Nhật Sơ mỉm cười u ám, đôi mắt xếch xinh đẹp lặng lẽ hiện lên một tia sát ý, nhưng chỉ ngắn ngủi trong mấy giây, rồi lại từ từ ẩn giấu đi, quay đầu lại cười một nụ cười dịu dàng, “Tứ Đại gia tộc sợ là đã già, cần được nghỉ ngơi thả lỏng gân cốt rồi!”
Diệp Hiên Viên phá lệ không có phản đối, chỉ nhìn hư vô về phía trước lộ ra một tia sát ý khát máu, “Đúng thế, đúng là cần nghỉ ngơi”.
Tần Nhận Sơ ngẩng đầu lên, nhìn về người đàn ông bên cạnh, “Chi bằng chúng ta hợp tác, anh thấy sao?”
Thấy đối phương lộ vẻ “đừng vọng tưởng” lại tiếp tục mở miệng: “Anh đừng từ chối nhanh như vậy, hai chúng ta cùng chơi so với một người làm đơn độc thú vị hơn nhiều, hơn nữa, lợi ích của chúng ta lại không xung đột, thêm một người càng tốt, dù sao chỉ cần cuối cùng đạt được mục đích là được”.
Diệp Hiên Viên không từ chối cũng không đáp ứng đề nghị của Tần Nhật Sơ, chỉ cúi đầu nói một câu: “Miên Miên là của tôi”.
Tần Nhật Sơ vỗ vỗ vai Diệp Hiên Viên, lại bị anh dễ dàng né tránh, đành bất đắc dĩ nhún nhún vai, thoải mái nói, “Tôi biết rõ, nhưng nếu tôi đoạt được thì chính là của tôi”.
Giọng điệu vẫn vui vẻ như cũ nhưng trong lời nói lộ rõ vẻ kiên định cùng cố chấp, dù thế nào cũng không buông tay.
Diệp Hiên Viên giận quá hóa cười, “Như vậy để xem cuối cùng ai trong hai ta sẽ thắng”. Anh đứng dậy, nhìn Tần Nhật Sơ bằng một mắt, sau đó xoay người biến mất trong bóng đêm mịt mờ.
Tần Nhật Sơ nắm chiếc cốc đã lạnh như băng, vuốt vuốt sợi tóc rơi xuống trán, khẽ nhếch miệng, Diệp Hiên Viên, tôi sẽ