Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cảm Lạnh Mùa Hè

Cảm Lạnh Mùa Hè

Tác giả: Vu Thiên Hâm

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341255

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1255 lượt.

t trời lên, ánh sáng ấm áp chiếu qua cửa kính vào trong nhà. Tôi đứng dậy đi đánh răng, rửa mặt không chút lười biếng. Sau đó thấy điện thoại kêu “bíp bíp”, tôi để mặt còn đầy sữa rửa mặt chạy vào phòng ngủ, cầm điện thoại lên xem, là ghi chú nhắc nhở.
Hôm nay là sinh nhật Y Dương. May quá, còn chưa quên.
Vỏ chai bia vứt khắp nền nhà, có mấy chai bị tôi đập vỡ, bà cụ bán hàng dặn tôi uống xong nhớ mang trả vỏ chai, bà sẽ trả lại tiền đặt cược vỏ cho tôi, mỗi chai năm xu.
Tôi ngồi dựa vào góc tường, giống như tìm thấy một nơi trú ẩn an toàn. Trước đây, trong thế giới của Y Dương, tôi chỉ là một người phụ nữ nhỏ bé, hèn mọn mà thôi. Sau đó, tôi ngồi trong góc tường hết một đêm. Đến sáng tỉnh lại, toàn thân đau nhức, giống như vừa bị tra tấn dã man. Đợi đến khi đứng lên được, tôi mới phát hiện hai lỗ mũi có một chút bí bách đến khó chịu, bên trái bên phải, bên phải bên trái.
Xong rồi, chắc chắn tôi bị cảm lạnh rồi.
Lúc mới bước đi tôi còn bị đập đầu vào tường, não bị tổn thương nghiêm trọng, đầu óc hoảng loạn. Tôi thay đổi thói quen, tắm rửa kỹ càng, đang tắm chợt cảm thấy người run lẩy bẩy giống như đôi cánh luôn vẫy không ngừng của của bọn ruồi nhặng, nhưng vẫn cố tắm.
Trên đường đi tôi liên tục đưa khăn giấy lên chặn dưới mũi, không phải là hắt xì hơi xong sẽ chảy nước mũi hay sao, lại còn bị sốt nhẹ nữa. Cuối cùng, sau khi cố chịu đựng đến lúc tan ca, tôi ra đường bắt xe về nhà bố mẹ. Cả đoạn đường tôi đã nghĩ, khi về tới nhà tôi sẽ không bận tâm đến những chuyện mẹ tôi lảm nhảm, chỉ cần cố lắng nghe là được.
Hứa Y Nam ân cần đưa cho tôi cái nhiệt kế và miếng dưa hấu, định trêu ngươi tôi chắc. Tôi càng nhìn càng tức, giơ chân đá cho anh ấy một cái: “Cút đi mau.”
Khi bị ốm, ai cũng có chút biểu hiện thần kinh không bình thường cho nên tôi muốn bọn họ phải hiểu tôi. Anh ấy trừng mắt nhìn tôi: “Sao em lại có thể không biết phân biệt tốt xấu như thế hả?”
Tôi chui vào chăn, không thèm đấu khẩu với Hứa Y Nam, ỷ mạnh bắt nạt yếu là cái kiểu gì chứ? Tôi sốt tới ba mươi tám độ rưỡi rồi, đầu thì đau, mắt thì buồn ngủ. Mẹ tôi dùng rất nhiều bài thuốc dân gian, còn hầm cả canh cho tôi, nói tôi ra rất nhiều mồ hôi là khỏi. Bây giờ khoa học phát triển rồi, tôi cho rằng chỉ cần dùng thuốc Tây là khỏi, một là tiện lợi, hai là hiệu quả nhanh. Mẹ tôi không nghe, cứ nhất định phải xông mũi cho tôi.
Tôi nằm trên giường ngủ đến tận đêm, cả đêm tỉnh dậy hai lần, lần thứ nhất vì cảm thấy toàn thân nhớp nháp mồ hôi, lần thứ hai là đi vệ sinh, và tôi phát hiện mình đã hạ sốt.
Phương pháp chữa bệnh của mẹ thật hiệu quả, tôi bắt đầu thấy phục bà.
Sáng sớm hôm sau, lúc trời còn chưa sáng rõ, tôi đã nghe thấy tiếng mở cửa ra rồi đóng lại, nghĩ là mình đang nằm mơ, tôi lại nhắm mắt ngủ tiếp. Đến lúc tỉnh dậy mới biết sáng nay mẹ đi chợ sớm để mua được cá tươi về nấu cháo cho tôi ăn, tôi cảm động đến rơi nước mắt, vô cùng bối rối.
Toàn thân nhức mỏi, nghẹt mũi, viêm họng cũng vì bị cảm mà càng thêm nặng, chỗ nào cũng đau. Tôi gọi tới công ty xin nghỉ, nghỉ ốm, nghỉ ốm vì bị cảm nặng.
Một mình tôi ngồi trong nhà, lật đi lật lại xem những bức ảnh về những “đối tượng xem mặt”, cho dù đó là kiểu người như thế nào, thì tôi cũng không có cảm giác gì.
Buổi tối, mẹ tôi tức giận bảo tôi chọn trong số đó một người để đi xem mặt. Tôi mơ màng trong chăn, không ngừng lắc đầu, sau đó mẹ tôi đành bỏ về phòng đi ngủ, còn nói tôi hết thuốc chữa rồi.
Tôi nghe xong mà thấy chán nản, lần này mẹ tôi đã tức giận thật rồi. Nhưng chuyện đi xem mặt thực sự không phải là phong cách của tôi. Hôm sau tôi vội vàng nói cho mẹ biết là tôi đã có người yêu mới.
Mẹ vặn hỏi tôi một cách rất nghiêm túc và kỹ càng, sau phải có Hứa Y Nam bất đắc dĩ làm chứng, mẹ tôi mới tin tôi.
“Làm việc ở đâu? Năm nay bao nhiêu tuổi? Có thời gian thì đưa về nhà ăn cơm nhé. Con nói xem, con lớn thế này rồi, đã đến lúc tính chuyện gia đình rồi.” Nói mãi nói mãi, mẹ tôi quả là người có tác phong nhanh nhẹn, mẹ tôi cho rằng quên Y Dương là một việc cực kỳ dễ dàng, nhưng tôi lại không có cách nào quên được.
Chuyện tình cảm rất khó nói, đã yêu rồi, thường là cả đời sẽ khắc cốt ghi tâm.
Nghĩ đến chuyện trong lúc cấp bách lại lôi Lăng Sở ra làm lá chắn, tôi cũng không biết liệu anh ấy có để ý việc này hay không?
“Có bạn trai mà không nói sớm, hại mẹ bắt chị dâu con tìm một lượt những anh chàng còn độc thân trong công ty.” Tôi đang cắn nửa miếng dưa hấu, tí nữa thì phun ra hết.
“Hứa Y Nam, lấy hộ em cái điện thoại trong túi.” Nói xong, đã thấy mẹ tôi giúp tôi đắp chăn cẩn thận, xem chừng bị bệnh cũng là một chuyện may mắn, ít nhất có thể có được một y tá cao cấp và miễn phí.
Hai lỗ mũi của Hứa Y Nam như đang xì khói vì tức giận, anh ấy ném điện thoại lên cái chân tôi đang để trong chăn, lại còn “khuyến mại” thêm hai chữ: “Mẹ trẻ!”
“Làm mẹ trẻ cũng không tệ, ít nhất là không phải làm gì.” Tôi cười hi hi, cố tình chọc giận anh ấy.
“Y Thần, Lăng Vũ có đến tìm cậu không?” Mỹ Tuệ giống như vừa mới nghe được tin nóng từ Tân Hoa


Old school Swatch Watches