Tác giả: Vu Thiên Hâm
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341257
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1257 lượt.
Xã, rất kinh ngạc hỏi tôi.
“Hừm. Cô ta nói gì với cậu?” Tôi vô cùng nóng lòng muốn biết đáp án.
“Cô ấy qua đây tìm tớ. Hy vọng tớ có thể tha thứ cho hai bọn họ, còn nếu tớ không tha thứ, bọn họ sẽ chấm dứt.” Mỹ Tuệ hình như đã mềm lòng, giọng nói rất trầm.
“Ha ha, vậy thì cậu bảo bọn họ chia tay nhau đi.” Tôi nói đầy vẻ tán thành.
“Lúc này rồi mà cậu còn tâm trạng để đùa được, thực ra tớ nghĩ có thể bọn họ bên nhau sẽ hạnh phúc. Tớ đang định xe chỉ hồng cho họ.” Mỹ Tuệ không để ý lời tôi nói mà tự nói cách giải quyết của mình.
Thực ra tác thành cho mối tính này rất đơn giản, chỉ cần chúng tôi mắt nhắm mắt mở, nhẫn nhịn chịu đau lòng, không tức giận, cũng không hối hận là được.
Sau khi la hét chán rồi, tất cả đều trở lại bình thường cũng là chuyện không có gì lạ.
Tình cảm của Lăng Vũ và Trần Phi Hoàn được tác thành là bởi họ gặp được một cô gái khẳng khái, có tấm lòng vị tha, chấp nhận sự phản bội và thất bại. Cho nên họ phải biết là họ rất may mắn.
Tôi không biết Mỹ Tuệ đã đạt đến cảnh giới nào rồi mà lại có thể chắp tay chúc phúc cho người mình yêu và một người khác. Tôi nghĩ, đây nhất định không phải là phong cách của tôi.
Không thể hiểu được, thật là không thể hiểu được.
Mấy ngày bị cảm, tôi ở lì bên nhà bố mẹ. Tới khi quay trở lại nhà trọ, tôi đã béo hơn rất nhiều, người đã hồng hào hơn, còn tăng hai cân. Những ngày này tôi cũng không bị Mỹ Tuệ làm phiền nữa, phụ nữ sau khi thất tình nhất định sẽ tập trung vào sự nghiệp, cho nên tôi cũng phải hăng say làm việc như thế. Còn mẹ tôi lúc nào gọi điện tới là lại nhắc chuyện đưa Lăng Sở về nhà ăn cơm, gặp mặt bố mẹ, tôi muốn từ chối những lại không biết phải giải thích như thế nào.
“Em gái trẻ đẹp” và anh chàng hũ nút đó đã danh chính ngôn thuận ở bên nhau, một người làm biên tập, một người làm kế toán. Tôi không có ý kiến gì, chỉ là cứ mắt nhắm mắt mở mà nhìn thôi.
Bọn họ và chúng tôi đều giống nhau, cùng khao khát về một mối chân tình, cũng cùng chúng tôi hít thở bầu không khí của thành phố này.
Sáng thứ Hai, đúng lúc tôi đang mơ mơ màng màng nằm ngủ thì Lăng Sở gọi điện, lại còn cợt nhả nói với tôi: “Y Thần, em đoán xem có chuyện gì nào?”
Tôi tức giận mắng anh ấy một trận: “Anh không biết là người ta đang ngủ hay sao?”
“Cuối tuần này em có rảnh không?” Đúng là anh ấy vốn không nhìn thấy tôi đang nghỉ ngơi mà.
“À.” Tôi đàng hoàng đáp lại.
“Anh có hai ngày phép, công ty cử anh đi Đại Liên, em đi cùng anh nhé?” Anh ấy càng nói càng hứng thú.
Đi cùng? Cô nam quả nữ cùng nhau đi du lịch? Tôi lắc đầu quầy quậy, không nhờ một Hứa Y Thần bình thường mạnh miệng là thế, vậy mà bây giờ lại phản ứng thế này.
“Đây là một cơ hội hiếm có, em suy nghĩ kỹ đi nhé.”
Cúp máy, tôi bị cái tin có phần gây sốc đó làm cho không ngủ lại được, lòng tôi có chút phân vân. Đại Liên, nơi đó có biển, biển xanh mênh mông, mệt mỏi quá lâu rồi, lúc này tôi cũng nên nghỉ ngơi một chút.
Tôi ngồi ngẩn ngơ trên giường, nhìn ra bầu trời bên ngoài cửa sổ.
“Y Thần, giao bản vẽ được chưa?” Lão Lý gõ gõ tay xuống bàn làm việc của tôi, hỏi lớn với vẻ gây sự: “Nghĩ gì đấy? Trên đầu sắp mọc hoa rồi kia kìa.”
Tôi nhanh chóng đưa tay sờ lên đỉnh đầu, chỗ đó có thấy hoa lá gì đâu. “Lão Lý, không gây sự với tôi thì anh chết à?” Lão Lý này mặc dù lớn hơn tôi mấy tuổi nhưng mỗi khi chúng tôi trêu nhau thì đều không phân biệt trên dưới, một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ. Hay nói như người khác thì cười nhiều thì trẻ lâu.
Tôi mang tranh biếm họa đặt trên bàn vẽ xem trộm, sau đó cười trộm một cách thích thú. Cả buổi sáng đều như vậy, cô đơn không ai thèm hỏi tới. Lúc sau thấy đầu hơi đau, tôi một mình đi xuống đại lộ, đương nhiên, bỏ việc đi ra ngoài trong giờ làm sẽ bị trách phạt và trừ lương, nhưng tôi không có cách nào kìm hãm ý muốn đó.
Tôi bước vào quán cà phê trong Starbucks.
Nơi đây khá đông khách, đại đa số là các đôi tình nhân, tôi nhìn đường phố, người qua kẻ lại tấp nập mà thấy mình sao mà cô đơn thế.
Ngồi trong quán cà phê, tôi nghe được một bài hát mà tôi chưa từng nghe, ca từ thế này: “Một mình em ướt lướt thướt trong mưa rồi sinh bệnh, nhưng không có ai quan tâm. Sau khi tình yêu qua đi mãi mãi, sẽ còn lại một mình em…” Trái tim tôi thắt lại vì giọng hát của cô ca sĩ đó.
Có lẽ đúng là như thế, cuối cùng chỉ còn lại có một mình tôi.
Cà phê nguội rồi nên hơi khó uống, vừa đắng vừa chát. Lúc tôi vô tình ngẩng đầu, mới phát hiện ngồi phía đối diện là một người vừa quen, vừa lạ, là người đã có tôi số QQ trong quán cà phê internet – cậu thiếu niên tóc vàng đó. Tóc cậu ta giờ đã thành màu tóc đen điển hình của người Trung Quốc, không biết vì sao tôi lại thấy thích mái tóc vàng của cậu ta hơn.
Tôi cúi đầu, dùng ngón tay vẽ linh tinh lên bàn, thi thoảng lại quay sang nhìn trộm cậu ta một cái nhưng hoàn toàn không có ý muốn chào hỏi. Cậu ấy cũng ngồi một mình một bàn, chăm chú đọc tạp chí. Lát sau tôi cảm thấy có làn gió nhẹ lướt qua rồi một bóng đen ngồi xuống trước mặt.
“Em ngồi đây có làm phiền chị không?” Cậ