Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cám Ơn Em Đã Can Đảm Yêu Anh

Cám Ơn Em Đã Can Đảm Yêu Anh

Tác giả: Phong Tử Tam Tam

Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341335

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1335 lượt.

ông không nhớ nổi ở Trung Quốc vẫn còn có đứa con trai?”
Hà Vịnh Thanh vội vã giải thích, “Trước đây tôi không hề biết, năm đó khi tôi đi bà cũng không nói tôi biết là bà mang thai.”
“Nói cho ông biết có ích sao? Nói ông biết ông sẽ một lần nữa quay về bên tôi? Tôi có thể lại chịu đựng người đàn ông lên giường với người đàn bà khác ngay trước mặt tôi?”
Hà Vịnh Thanh có chút thất vọng sụp vai, “Khi đó tôi… quá trẻ.” Trẻ tuổi phơi phới, không hiểu tình yêu, không hiểu quý trọng, chỉ là một mực xem bà như là một cành mẫu đơn để bên người có thể ngắm nghía thưởng thức, thậm chí không tiếc làm tổn thương bà, kích thích bà, cuối cùng cho đến khi bà hoàn toàn khô héo, hoàn toàn suy tàn. Mới biết được bà đã cắm rễ thật sâu trong lòng, chém không đứt nhổ không xong.
Thật ra, chỉ có Hà Vịnh Thanh tự mình mới biết, bản chất thực của ông là tự ti. Ở trước mặt bà, ông luôn luôn sẽ bị vầng sáng của bà làm đau đớn, luôn luôn bị sự trong sáng của bà làm tổn thương. Đối mặt bà, ông luôn luôn sẽ không nhịn được ý nghĩ tổn hại bà, muốn bà cũng giống như ông, vạn kiếp bất phục.
“Phải không? Tôi cũng vậy lúc đó tuổi còn quá trẻ, mới có thể không tiếc bị chúng bạn xa lánh yêu phải một tên côn đồ như ông, mới có thể giống như một đứa ngốc không là ông thì không lấy.” Diệp Hồng nói xong cầm lấy túi xách, trên mặt lộ vẻ mỉm cười lễ phép, “Ông Hà, tôi nghĩ chúng ta không có gì có thể nói nữa, tôi đi trước.”
Hà Vịnh Thanh nhìn bóng lưng của bà, khi bà đã đi được vài bước, nói câu không thể nghe rõ, “Diệp Tử, mấy năm nay, tôi rất nhớ bà.”
Lưng Diệp Hồng cứng đờ, bà cười cay đắng, “Phải không? Tôi đây cảm thấy rất vinh hạnh.”
“Chúng ta đã sai nửa cuộc đời rồi, có thể hay không? Đừng …lại hành hạ nó, nó vô tội.” Hà Vịnh Thanh nhìn bóng lưng của bà, sự im lặng của Diệp Hồng làm cho ông có dũng khí lớn lao, ông nói tiếp, “Ngày mốt, Hỷ Lạc sẽ thôi miên điều trị cho nó, chúng ta… cùng đi thăm nó được không?”
Diệp Hồng không trả lời, bước chân bà có chút vội vàng ra khỏi tiệm cà phê. Ngồi trên xe, Ngón tay khởi động xe hơi đều run rẩy, tra chìa khóa vào mấy lần cũng không thành công, bà nắm thật chặt vô-lăng, chán nản úp mặt vào vô-lăng…
Năm đó, Diệp Hồng 14 tuổi, còn đang học cấp hai. Biết Hà Vịnh Thanh là một việc ngoài ý muốn, cũng bởi vì việc ngoài ý muốn đó, thiếu chút nữa thay đổi cả cuộc đời cô. Cha mẹ đều là giảng viên đại học cô từ nhỏ sinh ra và lớn lên trong dòng dõi thư hương thế gia, bởi vậy, phẩm chất cô cũng đầy thanh cao và kiêu ngạo. Cô không phải một người hướng ngoại, không có nhiều bạn bè, cô rất được bọn con trai hoan nghênh, quan hệ giữa nam nữ vào những năm đó, rất kín đáo. Diệp Hồng nhận được nhiều thư tình, nhưng chưa từng có mở ra xem qua, trực tiếp trả lại đối phương. Cô trở thành bí mật giữa bọn con trai trong trường học, cũng trở thành cái tên “khó trị”.
Cô càng ngày càng hình thành tính cách tự cho mình là thanh cao.
Tình yêu thời trẻ, rất đơn thuần, rất tốt đẹp, cũng rất ngây thơ. Hà Vịnh Thanh năm ấy đã lên cấp ba, tình tiết rất cũ rích, đêm mưa, cứu được cô đang run lẩy bẩy trong tay đám lưu manh. Anh ta nhận ra cô, ở trường học để ý đến Diệp Hồng cũng chỉ là bởi vì cô xin xắn, chỉ thế thôi, anh ta đối với cô không chút hứng thú. Hà Vịnh Thanh từ cấp hai bắt đầu tá túc ở nhà người thân, ba vì xảy ra tai nạn lao động, mẹ vứt bỏ anh chạy đi với người đàn ông khác.
Những ngày ăn nhờ ở đậu cũng không tốt lành gì, cho nên, trong nhận thức của Hà Vịnh Thanh, không có từ ‘thiện lương’ này, cũng không có cảm giác ấm áp. Anh thường xuyên trốn học, đánh nhau hút thuốc uống rượu là chuyện thường, cuộc sống của anh đầy rẫy các loại vẩn đục bất trị.
Đối với phụ nữ, quá ngây thơ, anh không thích; quá chín chắn, anh chê già; giống Diệp Hồng như vậy, quá nho nhã, anh không muốn trêu chọc.
Cho nên, giúp cô, cũng chỉ là để lại cho cô một bóng lưng. Cũng không nghĩ rằng, thân hình cao gầy phong phanh kia, khắc thật sâu trong lòng cô, bảy năm. Bảy năm vướng mắt, bảy năm quấn quýt si mê. Diệp Hồng cái gì cũng không đổi lấy, anh ta vẫn làm theo ý mình không nhìn một cái. Diệp Hồng lên đại học, Hà Vịnh Thanh lăn lộn xã hội đen. Hai người trong lúc đó, càng đi càng xa.
Diệp Hồng làm tất cả những việc phụ nữ làm, giặt quần áo cho anh, dọn dẹp nhà cửa cho anh, nấu cơm cho anh, chép bài giúp anh ….Khi học đại học, thường hay chuồn ra vườn trường đến phòng nhỏ của anh, quan hệ hai người trì trệ không tiến, nếu không phải đêm đó, Hà Vịnh Thanh uống say, e rằng Diệp Hồng và Hà Vịnh Thanh cũng hoàn toàn giống như hai đường thẳng song song, vĩnh viễn không cùng xuất hiện.
Bắt đầu từ đêm đó, Hà Vịnh Thanh đối với cô, làm như có những điểm khác lạ, lại dường như vẫn lạnh lùng bình thản. Diệp Hồng suy tính thiệt hơn, vẫn khăng khăng giữ lấy. Quan hệ giữa bọn họ, thành một kiểu mẫu, nữ theo đuổi, nam chạy trốn. Thật vất vả bắt kịp một lúc, đàn ông sẽ phải gây ra cái gì đó đánh tan sức chịu đựng của cô. Cái loại hình thức sống chung kỳ quái này, Diệp Hồng khó khăn lắm nhịn đến bảy năm.

Ch