Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cám Ơn Em Đã Can Đảm Yêu Anh

Cám Ơn Em Đã Can Đảm Yêu Anh

Tác giả: Phong Tử Tam Tam

Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341329

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1329 lượt.

o đến khi anh ta mang người đàn bà khác xuất hiện trước mặt cô, thậm chí làm trò trước mặt cô… Khuôn mặt Diệp Hồng chôn giữa hai tay gối trên vô-lăng, đôi tay ẩm ướt, mặt đầy nước mắt.
Trước hai ngày phát hiện mang thai thì anh ta nói rằng anh ta chuẩn bị kết hôn với người đàn bà kia, lời nói còn không kịp nói ra, liền nuốt xuống. Lâm Mộ Cẩm biết Hà Vịnh Thanh, hiểu rõ gút mắc của hai người, cũng là trái tim đã chết đi, chôn vào đất. Trong tình yêu, không có đạo lý nào giảng dạy, cũng không có sự công bằng nào đáng nói.
Bà hận Hà Vịnh Thanh, càng hận chính mình, thanh cao kiêu hãnh như bà, lần đầu tiên tâm hồn thiếu nữ yêu thầm, chẳng qua đổi lấy một lần bội tình bạc nghĩa, người kia thậm chí keo kiệt đến một câu anh yêu em cũng chưa từng nói qua.
Cho nên, trong lòng Diệp Hồng, vẫn có một nhận thức, Hà Vịnh Thanh không yêu bà, một chút cũng không.






Hoài niệm
Gia đình Lâm Mộ Cẩm và Diệp Hồng nhiều đời thân nhau, Lâm Mộ Cẩm lớn hơn Diệp Hồng rất nhiều, Diệp Hồng từ khi có hiểu biết thì biết được Lâm Mộ Cẩm. Anh trong lòng cô, chỉ tồn tại giống như một người thân. Lâm Mộ Cẩm kết hôn, sinh con, rồi đến góa vợ. Diệp Hồng nhìn không ra một tí dấu hiệu Lâm Mộ Cẩm yêu cô.
Tính tình Lâm Mộ Cẩm rất lạnh, không nói nhiều lắm, cho đến khi Diệp Hồng có thai, sự việc đã bại lộ, cha mẹ coi đây là sự xấu hổ, vào những năm đó, việc này quả thật rất nhục nhã. Diệp Hồng bị phạt quỳ ở trong sân, sàn đất đêm mùa hè thật lạnh lẽo, môi Diệp Hồng bị đông lạnh đến tím rịm. Cảm giác được phía sau có một bóng dáng cao lớn trải bóng dài trên mặt đất ngay chỗ cô, quay đầu lại nhìn, anh trong bộ quân phục, thẳng tắp đứng ở cửa, nở một nụ cười, “Nếu như em không chê anh già, thì gả cho anh đi.”
Diệp Hồng đến bây giờ cũng quên không được hình dáng lúc đó của anh, thì ra anh cười lên sẽ khiến cho người khác có cảm giác an toàn. Lâm Mộ Cẩm đến tột cùng là tính cách không hiểu thể hiện tình cảm của chính mình, vẫn là che giấu nội tâm của mình quá mức? Chí ít, Diệp Hồng cho đến bây giờ cũng không nhìn ra ông đối với bà có chỗ nào không giống so với người khác.
Đối với việc giữ lại đứa con của Hà Vịnh Thanh, Diệp Hồng đã rất đấu tranh, nhưng sâu trong thâm tâm lại có chút ích kỷ chờ mong, muốn giữ lại một chút ràng buộc cuối cùng với anh ta.
Biết bệnh tình của Lâm Hạo Sơ, là bác sĩ tâm lý của anh nói cho bà biết. Lúc đó chỉ khăng khăng từ chối, sau đó, bà vẫn là lặng lẽ tìm cơ hội muốn hiểu rõ hơn. Bà nhờ Lâm Mộ Cẩm tìm cơ hội, tìm quan hệ, đưa Lâm Hạo Sơ chuyển trở về. Lần kia, cuối cùng bà muốn đi thăm anh, chung quy, anh là con trai của bà.
Nhưng chính là tình cờ bắt gặp cảnh Lâm Hạo Sơ và Hà Vịnh Thanh nhận nhau, ngồi trong nhà hàng Cẩm Tinh, bức tranh phụ tử tình thâm vẫn khiến bà đau đớn như kim châm. Bất luận là nụ cười trên mặt Hà Vịnh Thanh, hay nụ cười trên mặt Lâm Hạo Sơ, thứ đó bọn họ chưa từng dành cho bà. Mặt bà không chút thay đổi ngồi phía sau cậu cây cảnh, sắc xanh lục của những nhánh cây đan xen nhau không ngăn được hình ảnh cha con nhận nhau .
Trong khoảnh khắc đó, Diệp Hồng đã hiểu rõ, Hà Vịnh Thanh cũng tốt, Lâm Hạo Sơ cũng được, hai người họ đều là cùng một loại người, trời sinh lạnh bạc.
. . .
Diệp Hồng ngồi thẳng lại, tay đã khôi phục trạng thái bình thường, bà chuyển động chìa khóa, khởi động xe, chỉnh kính chiếu hậu nhìn kỹ gương mặt mình, mỉm cười, lập tức lái xe đi mất.
Về đến nhà, Lâm Mộ Cẩm tất nhiên ở nhà. Ông ở thư phòng viết chữ bằng bút lông, bốn chữ lớn đơn giản đầy sức sống, “TRI TÚC THƯỜNG LẠC.” (thấy thỏa mãn thì lúc nào cũng vui vẻ)
Diệp Hồng đứng bên cạnh bàn, Lâm Mộ Cẩm nhìn bà một cái, tay còn đang vung vẩy, “Ông ta tìm bà rồi?”
Diệp Hồng có chút bất ngờ ông lại biết, đối với ánh mắt vô cùng kinh ngạc của bà, Lâm Mộ Cẩm cầm bút lông vung lên vẽ một nét cuối cùng, “Lúc ông ấy trở về, chúng tôi đã gặp qua.” Ông cầm lấy chữ vừa mới viết xong nhẹ nhàng thổi, sau đó đặt xuống, “Ông ấy nói qua về chuyện của Hạo Sơ, hình như muốn nhận lại nó.”
Diệp Hồng ngồi một bên ghế bằng gỗ lim, tay gác trên thành ghế hơi nghiêng, có chút mệt mỏi, “Vậy đó là việc của bọn họ, không liên quan gì tới tôi.”
Lâm Mộ Cẩm cười cười, đi tới bên bà ngồi xuống, “Hục hặc nhiều năm như vậy. . . bà vẫn là không buông được ông ấy? Hay là không buông được sự kêu hãnh của bà?”
Diệp Hồng cứng đờ, trên mặt có chút không tự nhiên, bà tiện thể đưa tay búi tóc, “Tôi làm sao có thể lại nghĩ đến ông ta, sự việc nhiều năm như vậy, đã quên hết từ lâu rồi.”
“Vậy bà còn hục hặc cái gì nữa? Con cái là vô tội. Nó nhiều năm như vậy, trải qua không dễ dàng.” Lâm Mộ Cẩm cầm lấy chén trà trên bàn, hơi nóng dày đặc làm khung kính nổi lên một lớp hơi nước, “Mỗi lần nhắc tới việc này bà đều lảng sang chuyện khác. Lần này, đã có cơ hội, ba người nên quan tâm một chút đi.”
Diệp Hồng thở ra một hơi thật mạnh, tựa lưng vào ghế ngồi, vẻ mặt cô đơn, “Tôi có phải quá ích kỷ không, nhiều năm như vậy, tự mình hành hạ thì đủ rồi, nga


The Soda Pop