Tác giả: Phong Tử Tam Tam
Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341332
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1332 lượt.
y cả con mình cũng hành hạ, nghe Hỷ Lạc nói nó có vấn đề tâm lý nghiêm trọng, tôi thậm chí ngay cả tình hình rốt cuộc thuộc cái dạng gì cũng không biết.” Bà cười khổ, “Nếu như Hà Vịnh Thanh không trở lại, tôi có thể đã sớm thử tiếp nhận đứa con này. Hễ ông ta trở về, tôi lại nghĩ tới mình giống như con hề làm những chuyện vô lý hoang đường.” Bà chậm chạp lắc đầu, “Tôi không dám tim, vì một người đàn ông như vậy, lại tổn thất cả một đời người.”
Lâm Mộ Cẩm trầm lặng uống trà, Diệp Hồng đợi không được trả lời, nghẹo đầu nhìn ông, “Ông. . . giận sao?”
Lâm Mộ Cẩm nghe vậy cười cười, buông chén trà, “Nói không để bụng là giả, thế nhưng việc này để trong lòng bà nhiều năm như vậy. Thật ra tôi rất muốn cảm ơn Hà Vịnh Thanh trở về vào lúc này. Chí ít, cho bà một cơ hội để kết thúc. Một người đàn ông, tôi có thể dễ dàng tha thứ ông ấy trong lòng bà một thời, nhưng không cách nào dễ dàng tha thứ ông ấy trong lòng bà cả đời.” Trong con ngươi đen láy của ông dao động một tia sáng , “Bà suốt ngày không tiếp nhận được Hạo Sơ, rõ ràng là người đàn ông kia vẫn còn trong lòng bà.”
Diệp Hồng nhìn ông, bỗng nhiên có cảm giác an tâm không ít, bà cười nói, “Ai nói chúng ta rừng già sẽ không nói lời đường mật hả, cái này không nói so với ai khác hơn nha? Nói thêm vài câu nữa cho tôi nghe thử xem.”
Cái mặt già Lâm Mộ Cẩm đỏ lên, dời mắt, giọng điệu lại trở về vẻ nghiêm trang, “Đi, đi, bao nhiêu tuổi rồi, đều lên chức bà ngoại rồi, già mà không nghiêm.”
Diệp Hồng che miệng cười, “Còn đỏ mặt nữa, thật nên để cháu gái xem bộ dáng này của ông, sau đó sẽ bị bộ mặt Trương Phi của ông dọa đến phát khóc.”
Trong mắt Lâm Mộ Cẩm có chút ý cười, nhưng trên mặt không lộ rõ, “Gì mà mặt Trương Phi, tôi đây giới trẻ bây giờ gọi là cool, biết chưa?”
Diệp Hồng lười nhác đả kích ông, cầm tách trà của mình cẩn thận nhấm nháp .
Ngón tay Lâm Mộ Cẩm khẽ gõ bàn trà bằng gỗ lim, trầm tư một hồi, “Lần này hãy nghe tôi đi?”
Diệp Hồng không ừ hử gì cả đong đưa tách trà.
Đôi lông mày Lâm Mộ Cẩm chau lại, sắc mặt đen vài phần, “Như tôi đã nói rồi đó, lần này phải rõ ràng minh bạch đem họ Hà trong lòng bà trục xuất, đem ông ta nhổ tận gốc, nhổ cỏ phải nhổ tận gốc, để tránh gió xuân thổi lại hồi sinh.”
Diệp Hồng nhếch môi vui vẻ, “Xem ra tư lệnh Lâm ngày hôm nay bị Từ Chí Ma[9'> nhập rồi, một mạch là dáng vẻ nho nhã.” Bà làm bộ xoa xoa cánh tay, “Da gà rơi đầy đất hết rồi.”
Lâm Mộ Cẩm xấu hổ đằng hắng một tiếng, nhỏ giọng nói thầm, “Hạo Ngôn thằng nhóc hư hỏng này, là nó nói tôi phụ nữ thích cái dạng này, nói cái gì càng bá đạo phụ nữ càng thích. Quả thực nói cái rắm, xem khi nào về tôi chỉnh đốn nó ra sao.”
————-
[9'> Từ Chí Ma (Xu Chimo, 15/1/1897-19/11/1931) là bút hiệu của Chương Tự, người Hải Ninh, tỉnh Chiết Giang, Trung Quốc. Từ Chí Ma là thi nhân kiệt xuất của văn học Trung Quốc, là người đầu tiên khởi xướng lối thơ bạch thoại và mở đầu cho thơ cận đại Trung Quốc, ông dung hoà luật thơ Âu Mỹ với phong cách thơ Trung Quốc để tạo thành thể thơ trữ tình mới, ý cảnh thâm hậu, bút lực bình đạm mà sâu xa. Thơ ông tập hợp vào “Từ Chí Ma thi tập”. Ở Việt Nam, thơ Từ Chí Ma đã được một số người dịch sang tiếng Việt, số lượng tuy còn ít nhưng đã cho thấy một phong cách độc đáo không lẫn vào đâu được của nhà thơ đầy tài năng này.
Ba người
Sáng sớm sau khi Lâm Hạo Sơ thức dậy thì cảm thấy không ổn, cách tờ báo cũng có thể cảm giác được có một đôi mắt hừng hực lúc nào cũng tập trung vào nhất cử nhất động của anh. Anh bất đắc dĩ xoa trán, “Tần Hỷ Lạc, hôm nay anh cam đoan không biến mất đâu, được chưa? Em không cần giống như cái đuôi dính chặt vào anh.”
Hỷ Lạc vừa gặm bánh mì nướng, vừa ồm ồm bĩu môi làu bàu, “Anh cứ làm việc của anh, không cần quan tâm em. Coi em như không khí là được rồi.”
Lâm Hạo Sơ buông tờ báo, chậm rãi uống cà phê, nghĩ thầm, không khí cũng không có cảm giác tồn tại mãnh liệt giống như em, liếc cô một cái, “Hôm nay em không đi học à?”
Hỷ Lạc lắc đầu, bày ra một nụ cười vô cùng đắc ý, “Hôm nay em có rất nhiều thời gian.”
Lâm Hạo Sơ vươn ngón trỏ, chậm rãi di chuyển đến bên môi cô lau vết sữa còn dính ở khóe môi, sau đó từ từ đặt vào bên môi mình, ánh mắt mê hoặc, “Giúp em S anh.” Nói xong, liền trước mặt Hỷ Lạc mút ngón trỏ thon dài của anh .
Hỷ Lạc trợn to mắt nhìn anh, cái gọi là bị sét đánh trúng giữa ban ngày chính là cảm giác trước mắt này đây, miệng cô há ra thật to, hơn nữa ngày hồn phách mới quay về, “Lâm Hạo Sơ! Mới ban ngày ban mặt, đừng có ghê rợn như thế được không!”
Lâm Hạo Sơ cười đến sung sướng không gì sánh được, xoa xoa đầu cô, “Ngoan, cho nên em vẫn là chưa có tiềm chất làm S, tiếp tục làm M được rồi.” Nói xong anh đứng dậy, từ tốn đi đến phòng khách, vừa đi vừa nói chuyện, “Nhớ dọn dẹp bàn ăn sạch sẽ.”
Hỷ Lạc vẻ mặt như đưa đám, Lâm Hạo Sơ anh là một đại biến thái, đúng là một tẹo cùng không đáng yêu.
Khi chuông cửa vang lên, Lâm Hạo Sơ ra dáng đại gia ngồi ở sofa, ngón tay bay lượn tr