Tác giả: Phong Tử Tam Tam
Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341333
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1333 lượt.
ên laptop, giống hệt dáng vẻ rất bận rộn, một chút dự định chuẩn bị ra mở cửa cũng không có. Hỷ Lạc đang dọn dẹp bàn ăn, sau đó nghiến răng nghiến lợi im lặng đi ra mở cửa, mở cửa là việc osin nên làm. Mở cửa thấy người đến, cô có chút khó xử xoay người lại nhìn Lâm Hạo Sơ.
Lâm Hạo Sơ cũng đang ngẩng đầu, sáu mắt nhìn nhau, Hỷ Lạc chỉ cảm thấy thời tiết càng ngày càng lạnh, có cần phải mở lò sưởi hay không?
Hà Vịnh Thanh và Diệp Hồng ngồi trên sofa, Hỷ Lạc lặng lẽ chăm chú nhìn Lâm Hạo Sơ bên cạnh, cái ông này cùng quá nghiêm trang ngồi thẳng tắp , Hỷ Lạc vội vàng đứng dậy, “Em đi pha cà phê.” Trước khi đi, cô thuận tiện quét mắt qua laptop của Lâm Hạo Sơ, lập tức muốn ói máu, Lâm Hạo Sơ tên lưu manh này nha, ban nãy lại có thể chơi tìm hình[11'>, trò chơi ấu trĩ như vậy anh lại tự nhiên chơi khiến cô lầm tưởng anh rất vội vàng nghiêm chỉnh làm việc.
Một đường oán thầm đi đến bếp, Hỷ Lạc pha cà phê, phòng khách vẫn có thể im lặng như cũ, cô len lén quan sát hình dạng ba người, Lâm Hạo Sơ vẫn là bộ mặt tê liệt, Diệp Hồng thì bày ra khuôn mặt lạnh như núi băng, Hà Vịnh Thanh là bộ mặt đánh bài poker. Hỷ Lạc nuốt nuốt nước miếng, quả nhiên là người một nhà nha.
“A. . .mọi người muốn thêm đường vào cà phê không?” Hỷ Lạc dè dặt mở miệng, với tình huống quái dị trước mắt, cẩn thận vẫn hơn, không bảo đảm rằng ngòi nổ không liên lụy làm bị thương đến người vô tội.
“Không cần!” Ba âm thanh song song vang lên.
Hỷ Lạc yên lặng cúi đầu, nhìn ngón tay, quả nhiên là như vậy, vậy còn không phải người một nhà sao.
Cô bưng khay đi đến, sau khi đưa cho mỗi người tách cà phê, lại là sự im lặng vô cùng tận. Hỷ Lạc cúi đầu uống cà phê, thật khổ, thế nào ngay cả cà phê của mình cũng quên cho đường. Cô nhìn chất lỏng màu đen, lại ngẩng đầu nhìn ba người, bỗng nhiên nghĩ ngợi, nếu như sau này cả nhà hòa thuận, ngồi cùng một chỗ, có phải mỗi người điều diện trang phục thật là đẹp, ngồi cùng một chỗ quan sát lẫn nhau thì được rồi? Nghĩ vậy cô nhịn không được phì cười.
Trong phòng khách yên tĩnh, cô vừa cười, ba người còn lại đều ném vào cô với ánh mắt kinh ngạc. Hỷ Lạc xấu hổ, trong loại tình huống này, cô làm sao có thể cười được, cô lập tức ngồi thẳng, ho nhẹ một tiếng, “Việc đó. . . Hà Tổng, mẹ, mọi người đã ăn sáng chưa?” Hỏi xong lại muốn cắn lưỡi, cái tình huống này, gọi ba không thích hợp, mà không gọi, Hà Tổng nghe thấy tiếng mẹ tất nhiên không vui rồi.
Nhìn Hà Vịnh Thanh, đối phương quả là sắc mặt càng Trương Phi hơn, ông cầm tách cà phê nhấp một ngụm, “Ừ, ăn rồi. Chúng ta. . . đến xem Hạo Sơ.”
Diệp Hồng vẫn không nói gì, chỉ là có chút không được tự nhiên nhìn Lâm Hạo Sơ, ánh mắt Lâm Hạo Sơ và bà giao nhau, lập tức dời đi rất nhanh. Anh nghiêng người, tay khoác trên lưng ghế sofa, “Xem tôi? Có cái gì đẹp, hay tôi là động vật trong vườn bách thú?”
Hỷ Lạc hung hăng liếc Lâm Hạo Sơ một cái, ánh mắt động lòng người cũng không biết phiêu diêu đến nơi nào rồi, Hỷ Lạc vội vã hoà giải, “Vậy mẹ, mẹ đã ăn chưa? Sớm như vậy mà vội đến đây, chắc là vẫn chưa ăn.”
Sắc mặt Diệp Hồng cũng không tốt, bà nhìn Hỷ Lạc gật đầu, “Con tùy tiện làm đơn giản cho mẹ được rồi.”
“Dạ, được.” Hỷ Lạc đi vào phòng bếp, bầu không khí áp lực như thế, cô thà rằng đứng ở phòng bếp cũng không muốn bị cóng chết, mở tủ lạnh nhìn sơ qua, Hỷ Lạc hỏi Diệp Hồng, “Mẹ, trong nhà cũng không có gì, con làm cho mẹ jambon chiên trứng nha?”
Trên mặt Diệp Hồng hình như hơi do dự, nhưng Hà Vịnh Thanh và Lâm Hạo Sơ bên cạnh cùng lên tiếng, chỉ là âm thanh có phần không tự nhiên, “Bà ấy không ăn trứng chiên.”
Hỷ Lạc không nói gì, thất thường cũng có thể di truyền sao?
Diệp Hồng hiển nhiên bị trăm miệng một lời của Lâm Hạo Sơ và Hà Vịnh Thanh làm cho khiếp sợ, lâu lắm mới phát ra âm thanh nhỏ xíu, “Không sao đâu, con xem rồi tùy tiện nấu là được rồi.” Nhưng trong lòng một chút cũng không bình tĩnh được. Từ năm ấy, với Lâm Hạo Sơ căn bản không có nói chuyện, thậm chí ngay cả cái liếc mắt cũng không có. Đối với anh, bà cố ý quên đi sự tồn tại giữa hai người, càng dành tình thương cho Lâm Hạo Ngôn. Mà lúc này, anh lại rõ ràng nói ra sở thích của bà, nghĩ đến, nhiều năm như vậy, anh vẫn lặng lẽ quan tâm đến bà.
Mà Hà Vịnh Thanh, đã qua ba mươi mấy năm, chính mình đều sắp không nhớ rõ rất nhiều việc năm ấy, nhưng việc nhỏ như vậy ông lại nhớ kỹ. Trong lòng dâng nỗi chua xót, ba người ngồi cùng nhau, rõ ràng có mối quan hệ vô cùng thân thiết, nhưng lại có hình thức ở chung kỳ quái như vậy .
Đang lúc xuất thần, Hà Vịnh Thanh lại ném ra một câu mỉa mai, “Sống với Lâm Mộ Cẩm lâu vậy, ngay cả tính tình đều thay đổi?” Trước đây không phải giống như bây giờ nói được câu như vậy .
Diệp Hồng tức giận trợn mắt liếc ông, nheo mắt cười, “Đúng vậy, tính tình Mộ Cẩm tốt, lão đều nhường tôi, phụ nữ đương nhiên phải được yêu thương như vậy, ông ấy đối xử tôi rất tốt, tôi tự nhiên sẽ từ từ dịu dàng.” Vẻ mặt bà vô cùng đắc chí thỏa mãn, “Bất quá nói vậy Hà tiên sinh không hiểu nhiều, ông thô lỗ như vậy sao mà hiểu được hai từ dịu dàng.”
Hà V