pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cẩm Tâm

Cẩm Tâm

Tác giả: Công Tử Bạch

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341651

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1651 lượt.

đâu.”
“ Năm năm trước, cũng từng có một đẹ tử nội môn của một môn phái lớn trong giới tu đạo, vi đồng tình với yêu tộc mà bị sư môn trục xuất. Và rồi yêu tộc đa thu nạp hắn.” Nói đến đây, Nhai Xế rơi vào trầm ngâm, một lúc sau lại nói : “Nhưng xem ra, gã đệ tử này là nội ứng.”
“ Nội ứng ?”
Nhai Xế lại tuỳ tiện nói : “ Còn cả trước đó nữa. Bảy năm trước, tên phản đồ nổi tiếng Liễu Chiêu Minh, rồi mười năm trước là những đệ tử đã từng gây chấn động một thời của hai phái Vân La và Hoàng Sơn. Chỉ là…” Hắn trầm ngâm một lúc, “…nhưng cuối cùng đều bị tra ra là nội ứng do giới tu đạo cài vào, rốt cuộc không thoát khỏi cảnh phải vào động Vạn Quỷ.”
Việt Cẩm cuối cùng cũng lên tiếng : “ Huynh đang mời ta đến yêu tộc ?”
“ Nếu không thì là gì ?” Nhai Xế nói như là lẽ đương nhiên.
Việt Cẩm cúi đầu trầm ngâm một lát sau đó ngẩng đầu, khẽ nói : “ Một khởi đầu không tồi.” Nàng bỗng bật cười, ánh mắt có phần nóng bỏng :“ Được thôi, Nhai Xế, ta về cùng huynh.”
Sau đó…
Nàng nắm chặt miếng ngọc bội trong tay, nụ cười trên khuôn mặt trắng bệch đẹp đến lạnh lẽo.
Nhai Xế lặng lẽ nhìn nụ cười đó rất lâu, đến nỗi chính bản thân hắn quên mất những lời định nói tiếp :
“ Lần đầu tiên ta nhận muội muội…”
“ Bây giờ nàng cũng có thể đi, ta sẽ tiễn nàng ra hải ngoại.”
“ Bởi ta không muốn một ngày nào đó sẽ phải dẫn nàng vào động Vạn Quỷ.”






“Nhai Xế ca ca sao vẫn chưa về?”
Trên một ngọn núi ở tận cùng phía nam Kiêu Sơn là Thiên Nguyệt Phong, hiếm có người đặt chân tới, từ sau khi bị yêu tộc chiếm lĩnh, nó trở thành nơi cư ngụ của vương tộc.
Bên bờ hồ Thiên Nguyệt trên Thiên Nguyệt Phong, một đôi chân ngọc trắng nõn không tì vết đang nghịch nước, mỗi lần tuỳ tiện đạp xuống, nước bắn lên ba trượng rồi đổ xuống, và tất nhiên là một trượng xung quanh đó đều nằm trong phạm vi tấn công của nước.
Chủ nhân của đôi chân ngọc nõn nà ấy là một tiểu cô nương khoảng chừng mười bốn, mười lăm tuổi. Cô bé co chân, tay chống cằm, vén gấu váy lên đạp nước hết lần này đến lần khác, sau đó ngẩng đầu nhìn nước ào ào đổ xuống. Đương nhiên, nước không bắn trúng cô bé mà chỉ rơi xuống trong phạm vi một trượng lấy cô bé là trung tâm, bao gồm cả hoa cỏ, cây cối, cũng bao gồm cả hai yêu tộc đi theo cô bé.
“Nhai Xế ca ca sao vẫn chưa về?” Cô bé phồng mang trợn má, hỏi lại lần nữa. Tóc của cô bé được búi thành hai búi kiểu Hồng Hài Nhi, khuôn mặt trắng hồng phúng phính, đôi mắt tròn xoe như hai viên bi, trông cực kì ngây thơ, đáng yêu. “ Đã một tháng rồi, có phải ca ca đã bị hồ li tinh ở bên ngoài mê hoặc rồi không?”
“Nhưng đem về một tu sĩ nhân loại.” Tên vào báo tin thật thà đáp.
“Nam à?”
“Nữ.”
Kẻ vừa hỏi bĩu môi, ý chừng không thể tin nổi: “Đem về một con hồ li tinh thật sao?”
*
Việt Cẩm là hồ li tinh?
Đương nhiên không phải.
Bởi vậy, khi nhìn thấy một cô bé phồng mang trợn má gọi mình là “hồ li tinh”, Việt Cẩm không phủ nhận là mình thực sự đã sững sờ. Nhai Xế cũng vậy. Nhưng suy cho cùng vì đã trải qua nhiều lần rồi nên hắn nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, nghiêm mặt nói: “Muội đang nói cái gì vậy hả ?”
Cô bé nhăn mặt, không thèm để ý đến Việt Cẩm, nhào đến bên cạnh Nhai Xế làm nũng: “Nhai Xế ca ca, cuối cùng huynh cũng trở về, muội đợi huynh lâu lắm rồi!”
Nhai Xế làm mặt lạnh.
Việt Cẩm tiếp tục ngẩn ra, chỉ là đã chuyển từ ba tiếng “hồ li tinh” sang đôi chân của cô bé trước mặt, cô bé ấy không mang giày. Đây không phải là điểm quan trọng, điều đáng chú ý là cô bé ấy lơ lửng trên không chạy tới chạy lui. Phải biết rằng, đến Nhai Xế bên cạnh nàng đây nếu không mượn lực thì cũng chỉ có thể tạm thời bay lơ lửng trong lúc chiến đấu…Đợi chút, không đúng, trên người cô bé này không có yêu khí. Cô bé không phải yêu tộc.
Việt Cẩm sực tỉnh, tỉ mỉ quan sát đối phương, khoảnh khắc nàng thấy trên mắt cá chân của cô bé có quấn một sợi chỉ trong suốt, mỏng như cánh ve, phía cuối sợi chỉ không có gió mà tự lay động, là….
“ Việt Ninh Song!” Giọng nói mất kiên nhẫn của Nhai Xế đột ngột vang lên.
Việt Cẩm không khỏi chấn động trong lòng, đồng thời nhớ ra tên của sợi chỉ đó, là Thiên La Sa, thứ linh khí hiếm có trong giới tu đạo, thậm chí còn là thứ khiến cho phàm nhân không có tu vị cũng có thể lơ lửng giữa không trung…Nhưng cũng chỉ như thế mà thôi. Một thứ cực kì đặc biệt, nhưng lại không có bấy nhiêu tác dụng.
“Muội muốn biết tên của nàng ta.” Giọng Việt Ninh Song cũng không nhỏ, “Còn nữa, huynh mang nàng ta về làm gì ? Một nhân loại!”
Trong mắt Nhai Xế đã bắt đầu ngùn ngụt lửa giận, hắn cười lạnh một tiếng : “Một nhân loại? Chẳng phải giống muội sao?”
“Vương!” Gã yêu quái vừa hớt hơ hớt hải chạy đến nghe thấy đoạn đối thoại căng thẳng này, vội lên tiếng hoà giải.
Nhai Xế chán nản không nói thêm gì nữa.
Việt Ninh Song cau mày, không hề có ý buông tha: “Sao muội có thể giống với nàng ta chứ?”
Nhai Xế nhướn mày, định lên tiếng, nhưng lại bị tên yêu quái lúc nãy liều chết giữ lấy cổ tay, liên tục khuyên giả