Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Căn Phòng Nhung Nhớ

Căn Phòng Nhung Nhớ

Tác giả: Minh Tiền Vũ Hậu

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341362

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1362 lượt.

u quá, nhưng cảm giác mê đắm mơ hồ đã cuốn lấy cô. Trong vòng tay của Giang Hải, cô như tìm thấy bến đổ cho mình. Anh thở hổn hển, vẻ say đắm của anh khiến trái tim của cô dịu dàng và vui tươi.
Cơ thể được thỏa mãn, trái tim cũng vậy.
Cảm giác như bị xé nát dường như không thể chịu đựng được. Tiếng rên rỉ đau đớn nghe giống như tiếng khóc bất lực. Vẻ mặt của Giang Hải ẩn chứa nổi xót xa vô bờ, dịu dàng hôn lên đuôi mắt của cô rồi lại nhẹ nhàng hôn đôi môi cô. Cánh tay rắn chắc của anh lấm tấm mồ hôi, dính vào tóc của cô. Thái Mãn Tâm cảm thấy cánh tay và đôi chân của mình giống như dây leo quấn chặt lấy cơ thể của anh, muốn mọc rễ ký sinh, bám chặt vào đó.
Họ không nói một lời trong đêm tối tĩnh mịch.
Thái Mãn Tâm không muốn ngủ thiếp đi dưới ánh trăng. Giang Hải ôm chặt cô từ phía sau, quấn lấy đôi chân của cô. Thái Mãn Tâm gối đầu lên tay anh, lưng áp vào lồng ngực rắn chắc của anh, ngắm nghía bàn tay với những ngón rất dài, móng tay rất sạch trước mặt, không kìm được giơ bàn tay của mình, áp vào lòng bàn tay của anh, các ngón tay đan vào nhau, xiết thật chặt. Ngón tay ấm dần lên, chuyển màu trắng hồng nhàn nhạt, có cùng hơi ấm với anh.
Giang Hải thì thầm gì đó rồi quay người, vòng qua tay Thái Mãn Tâm, để cô gối đầu lên vai mình. Trán cô chạm vào bộ râu của anh, cảm giác nhói nhói, ngứa ngứa. Thái Mãn Tâm khẽ cười, lấy tay gãi vào nách anh. Anh gập tay lại khiến cô không rút tay ra được, cứ như thế đặt cạnh xương sườn của anh, thật ấm áp. Lòng bàn tay có thể cảm nhận được mạch đập của anh, hơi ấm trên cơ thể anh.
“Anh nói gì vậy?”. Cô khẽ hỏi.
"Em sẽ hối hận".
“Không, em không bận tâm”.
Giang Hải nhíu mày, nửa tỉnh nửa mơ nhưng vẫn cảm thấy có chút bất an.
“Anh không ngủ được à?”.
“Đau đầu”. Anh mơ hồ đáp lại, giọng nói giống như một đứa trẻ: “Già rồi, thức đêm là đau đầu”.
“Tại anh uống nhiều rượu, lại uống nhanh nữa. Sau này phải chú ý chăm sóc bản thân mình”. Thái Mãn Tâm khẽ cười: “Em bóp đầu cho anh”.
Ngón tay của cô xoa tròn quanh huyệt Thái Dương của Giang Hải rồi lại vuốt cái trán đang nhăn lại của anh. Mái tóc đen mượt của anh hơi ướt. Thái Mãn Tâm không kìm được chống người dậy, ngắm nhìn thật kỹ khuôn mặt của Giang Hải - xương lông mày với đường nét rõ ràng, mí mắt khẽ khép lại, cái mũi cao, đôi môi kiên nghị - bỗng chốc trong lòng trào dâng cảm giác yêu thương vô bờ, nhưng lại có chút xót xa. Cô nâng mặt Giang Hải, nhẹ nhàng hôn lên trán anh, mắt anh, đôi môi của anh.
Giang Hải vòng tay qua lưng cô, cô nằm lên người anh, áp má vào ngực anh.
“Đau không?”. Anh hỏi.
“Không sao”. Thái Mãn Tâm học cách anh hôn cô, vụng về hôn lên cổ anh, người anh, cảm nhận được sự thay đổi trên cơ thể của anh. Đôi tay của anh lướt nhẹ đến trước bầu ngực của cô.
Cô muốn quấn lấy anh thêm một lần nữa nhưng toàn thân chỉ thấy đau đớn, không có cảm giác sung sướng.
Chỉ bởi vì đây là tư thế mà cô có thể ở gần anh nhất.
Trời tờ mờ sáng, gió thổi lật tấm rèm cửa màu trắng, nhìn thấy ánh tà dương màu hồng phấn tím nhạt ở phía chân trời.
Thì ra mình cũng không chút kiêng dè như thế, nghĩ lại sự cuồng nhiệt lúc ấy, quấn lấy anh giống như con rắn, Thái Mãn Tâm thẹn thùng kéo cao lớp chăn mỏng ở eo. Cơ thể bị chia thành hai nửa, bó chặt, rồi lại bó chặt mới không bị nứt làm đôi.
Giang Hải vẫn đang ngủ say, cơ thể mịn màng, rắn chắc, đẹp đẽ như một pho tượng nhưng dịu dàng và mềm mại. Thái Mãn Tâm vòng tay qua eo anh, áp má vào làn da rám nắng của anh. Hai mắt cô ươn ướt, cuối cùng cô khẽ hôn lên đôi môi của anh.
“Anh không cần phải lo lắng nữa, cô nàng phiền phức lúc nào cũng quấn lấy anh bây giờ đi rồi”.
Cô đã biết trước kết cục chia ly, trong lòng không cảm thấy thê lương.
Mặc dù sau khi từ biệt trời cao biển rộng, nhưng trong thế giới rộng lớn này lại có duyên gặp nhau ở một thị trấn nhỏ như thế này, mỉm cười ghi nhớ những quãng thời gian vui vẻ đã qua, như vậy là đã thỏa mãn rồi. Nếu không thể gặp lại, vậy thì cái ôm này dù có lâu như thế nào cũng không phải là vĩnh viễn. Nếu có thể gặp lại, vậy thì lúc này hà tất phải câu nệ nụ hôn dài hay ngắn?
Vì thế không nghĩ đến việc sẽ ôm anh thật chặt, không buông tay như thể không bao giờ gặp lại.
Nhưng...
... Nếu, nếu em biết đây là nụ hôn tạm biệt cuối cùng của chúng ta thì liệu em có ôm lâu hơn, chặt hơn không? Nếu em sớm biết kết cục, liệu có lựa chọn ở bên anh lúc này, thậm chí là lần đầu gặp gỡ?
Nhớ lại những gì đã qua mà không khỏi thổn thức. Thái Mãn Tâm dần dần hiểu ra rằng, trong sâu thẳm trái tim mình lúc ấy luôn tin rằng sẽ có ngày gặp lại.
Say rượu, suốt đêm không chợp mắt, cô lảo đảo đi về quán trọ, lúc ấy mới cảm thấy hai chân mềm nhũn. Cô đã không có thời gian để ngủ nữa, may là hôm trước đã thu dọn hành lý. Cô kiểm tra lần cuối cùng rồi đeo ba lô xuống dưới.
Bà Lục nghe thấy tiếng động, khoác áo ngồi dậy, bật đèn ở cửa, định nói gì đó nhưng lại thôi: “Cháu vừa mới...”.
Thái Mãn Tâm mím môi không nói gì.
“Hà tất phải khổ như vậy”. Bà Lục thở dài, ôm cô vào lòng.
Nhì


Polaroid