Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Căn Phòng Nhung Nhớ

Căn Phòng Nhung Nhớ

Tác giả: Minh Tiền Vũ Hậu

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341510

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1510 lượt.

hì có sao chứ?”. A Tuấn nói: “Cô thấy báo chí nói rồi đấy, phụ nữ sống thọ hơn nam giới. Tôi trẻ hơn anh Hải rất nhiều, tôi có thể ở bên cô lâu hơn anh ấy”.
Thái Mãn Tâm gượng cười: “Đồ ngốc, không phải là tôi thiếu một người ở bên. Tôi chưa bao giờ nghĩ một mình sẽ cô đơn. Chỉ có điều...”.
“Đó là gì?”.
Đó là gì?
Thái Mãn Tâm cũng tự hỏi mình.
Chỉ có điều là thiêu thân lao vào lửa, tự phụ và mù quáng.
Cô nhìn đồng hồ đeo tay kêu tích tắc tích tắc, trong lòng vô cùng hoảng sợ. Mù quáng không cần suy nghĩ, giống như bóng ma, tan biến khi mặt trời mọc.
Bỗng nhiên điện thoại của A Tuấn đổ chuông. Anh trả lời bằng tiếng địa phương, Thái Mãn Tâm tháp thoáng nghe thấy vài từ: “Không sao”. “Về nhà rồi”. “Ngủ rồi”.
“Là anh Hải”. Sau khi cúp máy, A Tuấn quay sang, chứng thực suy đoán của cô: “Anh ấy hỏi tôi có phải đã đưa cô về rồi không”.
“Cậu nói về rồi à?”.
‘Ừm, tôi nói với anh ấy là chúng ta về nhà rồi, cô đã ngủ rồi”.
Lúc ấy, chuông báo tin nhắn của Thái Mãn Tâm vang lên.
Tin nhắn của Giang Hải: “Thượng lộ bình an”.
“Chúng ta về chứ?”. A Tuấn hỏi.
Đi đến ngã rẽ, Thái Mãn Tâm dừng chân: “Cậu về đi, tôi muốn đi dạo thêm chút nữa”.
“Muộn thế này rồi còn đi đâu?”.
“Không đi đâu cả, đi loanh quanh thôi. Giờ này ngày mai tôi đã ở Bắc Kinh rồi”.
Cô nói mãi A Tuấn mới đồng ý để cô đi hai vòng nhưng dặn đi dặn lại: “Đi đường lớn, người ta vẫn chưa dọn hàng nên an toàn. Có chuyện gì lập tức gọi điện cho tôi”.
Thái Mãn Tâm nhìn A Tuấn đi xa, sau đó rảo bước thật nhanh, thở hổn hển xuất hiện trước cửa nhà Giang Hải. Ánh trăng rọi qua tấm chắn bằng nhựa màu trắng ngà, kéo dài cái bóng mờ nhạt của chuông gió.
Tấm rèm trúc treo ngoài cửa viết dãy thư pháp Hành Thảo: Trường ca ngâm trường phong, khúc tận hà tinh hy.[2'>
[2'> Hai câu trong bài thơ Xuống núi Chung Nam ghé thăm Hộc Tý của nhà thơ Lý Bạch, dịch thơ:
Tiếng hát lẫn gió thống lác đác
Khúc ca tàn xơ xác vẻ sao.
(Nguyễn Khuyến dịch)
Có nên gặp anh một lần nữa? Sợ rằng không thể làm chủ được mình, sẽ không kìm được lòng mà rơi lệ.
Không kìm được mở tin nhắn của Giang Hải, ấn nút gọi. Gần như đến lúc sắp hết tín hiệu, đối phương mới nhấc máy, giọng nói uể oải: “Alo?”.
“Anh đang ở đâu, vẫn chưa ngủ à?”.
“Ừ, ờ nhà, đã nằm xuống rồi nhưng bị cô đánh thức. Lúc nãy uống nhiều quá, thấy hơi đau đầu. Sao cô vẫn chưa ngủ, chẳng phải ngày mai còn phải bắt xe sao?”.
“Đang ngủ thì bị tin nhắn của anh làm cho thức giấc”.
“Ồ...”.
Hai người cầm điện thoại, im lặng không nói gì.
“Có chuyện gì không?”. Anh hỏi.
“Không, anh còn gì muốn nói với em không?”. Thái Mãn Tâm nắm chặt điện thoại.
“Cũng không. Tôi nghĩ ngày mai không gặp được đâu, thượng lộ bình an”.
“Cảm ơn”. Cô nói rất khẽ như đang tự lẩm nhẩm, không biết nên buồn hay là thanh thản vì lời chúc khách sáo của anh.
Qua tấm rèm trúc, Thái Mãn Tâm gục đầu vào cánh cửa gỗ, ngửi mùi hương trúc đặc trưng. Từ đầu đến cuối cô không thể nói tạm biệt. Tạm biệt, tạm biệt, có lẽ sẽ không gặp lại. Nhưng không nói lời từ biệt, liệu có thể coi là chưa từng rời xa hay không? Trong lòng khó tránh khỏi cảm thấy hụt hẫng. Cô đứng ngoài cửa rất lâu, buồn rầu cúp máy, quay người đi về phía quán trọ của bà Lục.
Đi qua một con đường rộng rãi, là con đường thông từ nhà Giang Hải đến quán trọ. Hai bên là trường tiểu học và nhà nghỉ, dựng hàng rào chắn cao hơn đầu người, giàn hoa giấy và hoa đại dày đặc, thi nhau vươn cành ra khỏi khe hở trên hàng rào chắn. Hai đầu đường đều có một cột đèn đường ánh sáng yếu ớt. Thái Mãn Tâm vừa bước qua góc rẽ, không khỏi sững người, lại lấy điện thoại ấn út gọi.
“Alo”. Giọng nói mệt mỏi của Giang Hải vang lên: “Còn có chuyện gì sao?”.
“Anh buồn ngủ lắm đúng không?”. Thái Mãn Tâm khẽ hỏi: “Có muốn ra ngoài chào em một tiếng không?”.
“Hứ”. Anh đáp lại một tiếng rồi im lặng rất lâu: “Cô đang ở đâu? Chẳng phải A Tuấn đưa cô về rồi sao? Tôi buồn ngủ lắm, không ra đâu”.
“Buồn ngủ lắm à?’. Cô không kìm được khẽ cười: “Em đã nhìn thấy anh dụi mắt rồi”.
Cô thu tầm mắt, đứng dưới cột đèn đường, hai tay bám vào quai ba lô, nghiêng đầu đứng trong vòng ánh sáng nhỏ bé. Ở đầu đường bên kia, Giang Hải đang đi qua con đường sáng tối đan xen. Anh giơ điện thoại, vẻ mặt ngạc nhiên ẩn chứa chút ngượng ngùng.
Sau này, mỗi khi nhớ lại cảnh tượng ấy, Thái Mãn Tâm cảm thấy trái tim của mình như mọc thêm một đôi cánh, bay lượn trên không trung, nhìn anh đút tay vào túi áo, chậm rãi bước lại, ngược sáng, dáng người cao lớn. Còn cô thì mím môi, nghiêng đâu, hếch cằm, bướng bỉnh và đắc chí, bờ vai thon thả, những đường cong khi nhìn nghiêng thật đẹp.
Đi đến giữa đường, Giang Hải dừng bước, lặng lẽ dang hai cánh tay về phía cô. Thái Mãn Tâm không kìm được chạy như bay, ùa vào vòng tay của anh, ôm chặt lấy anh.
Vòng tay của Giang Hải thật rộng và chắc chắn. Cô gục mặt vào lòng anh, ngửi mùi thuốc lá và mùi rượu che lấp mùi đàn ông sạch sẽ, ấm áp của anh. cảm giác này khiến cô lưu luyến và mê đắm. Thái Mãn Tâm hít hà, áp s


XtGem Forum catalog