Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Căn Phòng Nhung Nhớ

Căn Phòng Nhung Nhớ

Tác giả: Minh Tiền Vũ Hậu

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341369

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1369 lượt.

âng.
Giờ đến những bài hát thịnh hành của các ca sĩ nữ.
Có lẽ vì uống rượu nên cảm thấy có thể lên giọng rất hoàn hảo. Thái Mãn Tâm nằm bò lên bàn, hát từng bài một.
“Vẫn chưa cảm nhận được vẻ dịu dàng của nụ hôn nồng cháy, có lẽ ở bên cạnh em, anh đang theo đuổi sự tự do cô độc”.
“Có lẽ từ bỏ mới có thể gần anh hơn, không gặp anh nữa thì anh mới nhớ đến em. Thời gian dần trôi, những loại quả trong mùa hè nóng nực, mùi hương cô đơn trong hồi ức”.
“Em gặp một người khiến em bất chấp tất cả. Em tưởng rằng đó chính là thế giới mà em theo đuổi. Nhưng em bị hiểu lầm, bị lừa dối. Vì sao phía sau thế giới của người lớn luôn không trọn vẹn như vậy?”.
Anh Thành bị người ta kéo đi uống hai ly. Anh xua tay lia lịa nói là không uống được nữa, loạng choạng bước ra phía sau nhà hàng, chống tay vào cây dừa nôn thốc nôn tháo. A Tuấn vội vàng đặt cây guitar xuống chạy đi chăm sóc anh.
Thái Mãn Tâm có chút chóng mặt, nằm bò lên bàn tiếp tục giở nhạc, chọn một bài hát tiếp:
That is why all the girls in town
Follow you all around.
Just like me, they long to be
Close to you.
Có người khoác vai cô và nói: “Không hiểu, chuyển bài khác”.
Cô lắc đầu, vẫn nhạc điệu đó, tự mình phối lời, hát ngân nga: “Let me stay, I don\'t wanna go, I don’t wanna leave you”. Hát đi hát lại.
Người đó áp sát hơn. Thái Mãn Tâm vẫn tỉnh táo, nghiêng người tránh mùi rượu nồng nặc: “Tôi muốn sang bên kia ngồi”. Cô xua tay muốn đi nhưng đối phương không buông tha.
Bỗng nhiên cổ tay của cô bị kéo lại, cả người bị kéo mạnh ra phía sau một dáng người cao lớn. Không biết Giang Hải xuất hiện trong nhà hàng từ lúc nào, đứng chắn trước mặt cô.
Người đó và Giang Hải biết nhau, anh ta vẫn nâng cốc rượu muốn đi vòng qua: “Mãn Tâm, nào nào, uống tiếp, uống tiếp”.
Giang Hải tiện tay lấy một cốc bia, giơ lên trước mặt anh ta, lạnh lùng nói: “Anh uống nhiêu rồi”.
Thái Mãn Tâm không hề xúc động: “Anh đừng có mà vừa mới đến đã ra vẻ ngầu, mọi người đều uống từ lâu rồi, dĩ nhiên là uống nhiều. Bây giờ xem ra chỉ có anh là tỉnh táo”.
“Uống bao nhiêu, từng này sao?”. Giang Hải chỉ vào thùng Nhị Oa Đầu bên cạnh, lấy hai chai nhỏ đang mở uống một hơi hết cạn: “Công bằng rồi chứ, hả? Dừng lại được rồi đấy”.
Mọi người không nói gì, bỗng chốc bình tĩnh trở lại. A Tuấn dìu anh Thành vào nhà: “Ấy, anh Hải, anh đến lúc nào vậy? Lúc nãy bọn em hát mãi, vui lắm, ngay cả Mãn Tâm cũng uống rượu”.
“Cũng đủ rồi đấy, sáng mai cô ấy còn phải bắt xe. Mọi người về sớm đi, nếu không bắt được xe, cẩn thận lỡ máy bay”.
Anh đang định quay người thì bị Thái Mãn Tâm kéo áo.
“Có thể chơi một lần nữa được không?”. Đôi mắt của cô rất sáng, đôi lông mày nhíu lại, ẩn chứa vẻ cầu khẩn: “Chơi bài Hành trình trở về quê hương thêm một lần nữa”.
“Không được chọn bài”. Giang Hải lắc đầu, nhưng vẫn cầm cây guitar, đứng giữa nhà hàng.
Là bản nhạc mà anh đã từng chơi ở quán trọ, giống như gió bão xuyên qua rừng cây thổi ra biển, nhưng lại giống như bước chân vui tươi đi trên con đường trải đá xanh. Những âm bội vang vọng trên dây đàn nghe giống như tiếng thở dài vô vọng.
Nhạc càng lúc càng cao, giai điệu càng lúc càng gấp gáp. Đột nhiên “phựt” một tiếng, một sợi dây đàn đã đứt khi Giang Hải đang gảy đàn. “Cách chơi này rất dễ đứt dây”. Anh đặt cây guitar sang một bên: “Được rồi, đúng lúc kết thúc”. Anh rảo bước đi ra ngoài cửa, quay lại dặn dò: “A Tuấn, em không uống nhiều chứ, đưa Mãn Tâm về nhà, cô ấy đi không vững rồi”.
Cô nhìn anh bỏ đi, không hề quay lại nhìn cô. Không hề có lời tạm biệt, không có cái ôm chia tay, tất cả đã hạ màn trong thầm lặng. Một màn pháo hoa rực rỡ đã tan biến trong màn đêm vô tận.
Trên đường về, Thái Mãn Tâm im lặng không nói lời nào.
A Tuấn có chút không tự nhiên: “Cô không sao chứ?”.
“Không sao”. Cô lắc đầu: “Chỉ là không muốn về”.
“Tôi đi cùng cô nhé”. A Tuấn nói: “Ra bờ biển ngắm sao, thế nào, chẳng phải là cô rất thích sao?”.
“Được thôi! Chúng ta mang bia đi, thế nào?”.
“Ha ha, cô nghiện rồi”. Anh ta tỏ vẻ không thể tin được nhưng vẫn chạy đến cửa hàng bên đường, lấy ba, bốn lon bia.
Ngồi trên bậc thềm cạnh bãi cát, cảm giác khoang miệng chất đầy chất dịch đắng chát.
“Tôi biết vì sao bây giờ cô mới đi”. A Tuấn dùng lon bia vẽ vòng tròn trên bãi cát.
Thái Mãn Tâm khẽ mỉm cười: “Mọi người đều biết”.
“Tôi không thích anh Hải đối xử với cô như vậy”. A Tuấn hấm hứ một tiếng: “Anh ấy vừa mới đến một lúc, cũng không nói chuyện với cô. Còn nữa, anh ấy...”.
“Anh ấy ở bên người phụ nữ khác, đúng không?”. Thái Mãn Tâm buồn rầu lắc đầu: “Tôi biết, có gì là tôi không biết cơ chứ?”.
“Thế vì sao cô vẫn thích anh ấy?”.
“Có người nào bệnh đã ăn sâu vào xương mà muốn bị bệnh đâu? Đây không phải là chuyện mình nói là được”. Cô cười, thầm nghĩ, đôi khi tình yêu thật sự là chứng bệnh hoang tưởng.
“Thế vì sao không thể thích tôi cơ chứ?”. A Tuấn có chút bất bình: “Ngay từ đầu tôi đã nói cô làm bạn gái của tôi”.
“Cậu nhóc này, đừng đùa nữa”.
“Tôi nhỏ tuổi hơn cô, nhưng thế t


Duck hunt