Tác giả: Minh Tiền Vũ Hậu
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1341360
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1360 lượt.
n bà Lục không ngừng vẫy tay trước cửa, Thái Mãn Tâm gần như bật khóc, chỉ nghĩ rằng cả đời này không thể quay lại đây được nữa. Cô bước lên chiếc xe khách đường dài từ Đồng Cảng đến Đam Hóa. Bên cạnh cũng là khách du lịch đến Đồng Cảng, dường như cảm nhận được sự lưu luyến của Thái Mãn Tâm nên an ủi cô: “Nơi đây rất đẹp nhưng lúc nên đi thì vẫn phải đi, ở lại quá lâu cũng sẽ thấy nhàm chán”.
Thật sự như vậy sao? Thái Mãn Tâm không biết.
Ngã rẽ đến thị trấn Bạch Sa, đường hầm dài và hẹp lần lượt lướt qua cửa sổ, mặt biển xanh biếc bị bỏ lại sau lưng. Chỉ khi máy bay cất cánh mới có thể cúi nhìn mặt biển xanh biếc và đường bờ biển ngoằn ngoèo.
Chuyến bay muộn gần một tiếng, muộn hơn nữa cũng chẳng sao, suy cho cùng lúc này cô vẫn đang ở nơi cách anh không xa. Đã mấy lần Thái Mãn Tâm kích động, định quay người lao ra khỏi cửa, vẫy một chiếc taxi quay về Đồng Cảng, quay về bên cạnh anh, ở bên anh một ngày còn hơn một nghìn ngày ở thế gian.
Về đến Bắc Kinh, lấy hành lý xong rồi bắt xe về cũng đã là chiều tối. Trên đường cao tốc ở sân bay, bầu trời cao rộng và trong xanh không giống như mọi khi. Thái Mãn Tâm nhìn thấy mặt trời đỏ rực hiếm thấy ở Bắc Kinh. Không biết lúc này ở Đồng Cảng liệu có ai nhớ đến cô không? Hoàng hôn rực rỡ không thay đổi nhưng người ngắm nhìn thì đã khác.
Cố nghe đoạn ghi âm trong MP3 - Hành trình trở về quê hương của Giang Hải, ngây người nhìn con đường nhựa rộng rãi và dòng xe nối đuôi nhau ngoài cửa sổ.
Đồ thị phồn hoa có chút xa lạ, tất cả mọi thứ ở Đồng Cảng cũng trở nên mông lung như ảo ảnh.
Vừa bước ra sân bay một lúc, cái nóng oi bức của mùa hạ khiến người ta đầm đìa mồ hôi làm cô nhớ tới khí hậu mát mẻ bên bờ biển. Khi máy bay đưa cô rời đi, dường như tất cả đã thật sự kết thúc.
Thời tiết tháng tám ở Bắc Kinh nắng nóng như thiêu đốt, đường nhựa như tan chảy, hơi nóng bốc lên hầm hập. Thái Mãn Tâm bỏ lỡ lễ tốt nghiệp, các bạn đều đã rời khỏi trường. Còn mấy ngày nữa là cô phải đến Washington thực tập. Dưới sự đốc thúc của mẹ cô đã sắp xếp hành trang, lật tìm chiếc áo kỷ niệm E.T ấy, trên áo vẫn còn phảng phất dư vị của gió biển. Thái Mãn Tâm nghĩ một lúc rồi nhét nó vào va ly.
Hà Lạc từ quê ra Bắc Kinh, sắp đến California học. Mấy người bạn thân tụ tập gần trường ăn uống. Cuối cùng chỉ còn lại hai người bọn cô ngồi dưới giàn hoa màu tím trước ký túc xá năm ấy.
“Cậu có còn sức để yêu một người nữa không?”. Thái Mãn Tâm hỏi.
“Còn”. Hà Lạc cười, ngón cái và ngón trỏ tạo khoảng cách chưa đầy hai centimét: “Nhưng chỉ có từng này, không biết có đủ không”.
“Mình thường nghĩ, có lẽ cậu và Chương Viễn không nên chia tay. Cho dù bây giờ chia tay thì cũng chưa chắc đã kết thúc”.
“Không giống giọng điệu của cậu trước kia”. Hà Lạc cười: “Cậu đã từng nói trên đời này không chỉ có tình yêu”.
“Mình vẫn chưa biết cách phán đoán thế nào là tình yêu”.
“Cậu muốn nói đến người mà ‘we kissed’ sao?”.
“Không biết, mình rất thích, rất thích người đó. Mình mê anh ấy, mê cái cảm giác rung động ấy”. Thái Mãn Tâm mỉm cười: “Nhưng mình không biết đó có phải là yêu không, cho dù mình... cho dù mình muốn ở bên anh ấy mãi mãi. Cho dù mình có thể từ bỏ tất cả vì anh ấy”.
“Mình cũng không biết rốt cuộc mình nhớ thời gian đã qua hay nhớ người ấy”. Hà Lạc nắm chặt tay cô: “Nhưng, hà tất phải câu nệ một từ? Cho dù là nguyên nhân gì, kết quả đều giống nhau”.
“Kết quả? Đúng, đây đã là quá khứ rồi”. Thái Mãn Tâm đứng dậy, vươn vai: “Việc gì mà phải buồn? Mình coi đó là một cuộc gặp gỡ đẹp, gặp một anh chàng đẹp trai cũng chẳng có gì là không tốt”.
Hà Lạc nói: “Ấy, chỉ là một cái kiss mà đến mức ấy sao?”.
“Chúng mình phải keep moving forward!’. Thái Mãn Tâm quay lại nhìn cô, tươi cười rạng rỡ: “Mình sẽ tìm một người bạn trai tốt hơn anh ta, hơn một trăm lần”.
Cô thử làm cho mình tin rằng cuộc sống đã trở về với quỹ đạo của nó.
Tất cả bắt đầu lại từ đầu.
Nỗi nhớ Tiramisu
Tề Dực – Hiện tại tiếp diễn
Những niềm vui đan xen với những đau thương giống như chiếc Tiramisu[1'> ngọt ngào, hòa lẫn với hương thơm và vị đắng của cà phê. Cô không thể từ bỏ những gì đã qua, giống như biết rõ là ăn nhiều không tốt cho sức khỏe nhưng vẫn không thể cưỡng lại những món ăn ngon.
[1'> Tiramisu là một loại bánh ngọt tráng miệng rất nổi tiếng của nước Ý, có hương vị rất ngọt ngào nên còn được mệnh danh là bánh “tình yêu”.
Trong lúc mơ màng, Thái Mãn Tâm tìm thấy chiếc váy xanh nhạt ba năm trước. Có lẽ vì bị phơi trong không khí ẩm ướt bên bờ biển nên màu sắc đã không còn tươi sáng như lúc mới mua. Sau khi giặt, chất liệu của chiếc váy cotton cũ kỹ cũng không còn mềm mịn, dường như chỉ cần miết tay lên là sẽ để lại nếp nhăn.
Thái Mãn Tâm muốn ngẩng đầu nhìn khuôn mặt anh nhưng không nỡ rời xa hơi ấm từ vòng tay anh. Cô cứ mơ hồ không xác định, chỉ hy vọng khoảnh khắc này mãi mãi không bao giờ kết thúc. Trong lòng cô dần dần hiểu rằng, đây chẳng qua chỉ là một giấc mơ nhưng không muốn mở mắ