Tác giả: Minh Tiền Vũ Hậu
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1341363
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1363 lượt.
át vào ngực anh, nhắm mắt, những sợi tóc trên đỉnh đầu khẽ lay động cùng với hơi thở của anh.
Em đã đứng ở cửa nhà anh rất lâu, anh có biết không? Nếu không phải như vậy thì có phải là sẽ bỏ lỡ cơ hội được ôm anh như thế này không?
Có phải anh cũng đứng dưới quán trọ nhà bà Lục, ngẩng đầu nhìn căn phòng của em ở tầng hai, nói lời tạm biệt với ánh đèn đã tắt không?
Có phải anh cũng thích em, cho dù chỉ là một chút?
Anh lo lắng quá nhiều cho tương lai của em hay là không muốn trao em chân tình của mình?
Nhưng anh cũng muốn gặp lại em, đúng không? Đúng không?
Thái Mãn Tâm có rất nhiều câu hỏi, nhưng lúc này cô không nóng lòng muốn biết câu trả lời.
Câu trả lời không thể thay đổi phương hướng đã định của cuộc đời. Cô sợ rằng chỉ cần mở miệng, anh sẽ bực tức cau mày, sẽ lạnh lùng đẩy cô ra. Một cô gái thường ngày vui vẻ hoạt bát, lúc này lại run lẩy bẩy, giống như một đứa trẻ gầy yếu.
Một ý nghĩ bỗng nhiên trở nên rõ ràng, không phải là bộp chộp hay nhất thời bồng bột mà là một sự quyết tâm to lớn. Cô không biết đây là tạm biệt hay vĩnh biệt. Cô không hy vọng dùng một tiếng “tạm biệt” quá đỗi bình thường để cắt đứt tất cả.
Nghe thấy tiếng trái tim mình đang đập dữ dội, tất cả những cảm xúc bị kìm nén như trào dâng trong tim. Thái Mãn Tâm không kịp cảm nhận, cũng không muốn truy cứu những cảm xúc vụn vặt ấy. Cô chỉ hy vọng có thể ôm Giang Hải như thế này, ôm chặt một chút, chặt một chút, mong sao có thể tan vào trong xương máu của đối phương. Như thế sẽ không phải đối mặt với sự chia ly sắp tới.
“Anh không nỡ để em đi, đúng không?”. Cô vòng tay qua cổ Giang Hải, nhón chân, ghé sát vào tai anh, khẽ nói. Cô hà hơi, câu nói này có chút xa vời, hòa cùng hơi thở ẩm ướt lướt qua tai anh, cảm giác ngứa ngứa. Giọng nói biếng nhác lẫn với mùi rượu của cô giống như một chiếc lông vũ làm lay động lòng người.
“Đừng gây chuyện”. Giang Hải lắc đầu: “Cô uống nhiều rồi, tôi cũng uống nhiều rồi”.
“Em uống không ít nhưng em vẫn chưa say. Chỉ là em có dũng khí làm chuyện mà em muốn làm”. Cô không chịu buông tha, bờ môi mềm mại, ươn ướt chạm vào chiếc cằm với những đường nét rõ ràng rồi lướt nhè nhẹ qua cổ anh khi anh quay đầu đi: “Đừng tránh em nữa”.
Giang Hải không dứt khoát: “Cô muốn quá nhiều thứ”.
“Anh không biết em muốn gì. Bây giờ em có thể muốn gì được chứ? Ngày mai em đi rồi, thật sự sẽ không bao giờ quay lại. Em chỉ hy vọng được gần anh thêm một chút”. Cô nũng nịu: “Ít ra thì em tin rằng có một số thứ anh cũng muốn”.
“Đừng có dính vào người tôi như vậy”. Hơi thở của Giang Hải có chút gấp gáp. Anh vỗ vào lưng cô: “Ngoan nào, để tôi bình tĩnh một chút”.
“Không!”. Thái Mãn Tâm rất kiên quyết.
“Cút đi!”. Anh muốn đảy cô ra: “Cô có biết là bây giờ mình giống cái gì không, hả?”. Sau đó mắng cô một câu rất ác độc và cay nghiệt.
Thái Mãn Tâm bám chặt vào tay anh không chịu buông ra. Cô ngẩng đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt của Giang Hải, đôi môi đang mở gần như dính chặt vào đôi môi của anh, chỉ cách một khoảng cách như có mà như không, trao đổi hơi thở của nhau. Cô để lộ vẻ phong tình đáng ngạc nhiên trong sự ngây thơ, trong sáng: “Em có thể đến chỗ anh, được không?”. Cô kéo tay Giang Hải, chầm chậm nhưng không hề do dự, đặt nó lên bầu ngực mềm mại của mình. Giang Hải khẽ thở dài, nhịp thở trở nên rối loạn, một tay vòng qua eo cô, một tay mơn trớn trên da thịt, nâng cằm cô, hôn cô nồng nàn say đắm.
Thái Mãn Tâm không thể phân biệt được trong đó có bao nhiêu phần là tình dục, bao nhiêu phần là tình yêu. Cô không cho hai người có cơ hội do dự, nhón chân, đặt tay lên gáy của anh, quấn chặt lấy bờ môi của anh.
Cuộc đối thoại ngọt ngào, những lời nói tổn thương đều là từ một cái miệng. Những gì không thể nói được thì dùng chiếc lưỡi nhạy cảm tinh tế để khám phá. Mơn man những đường nét trên bờ môi, cảm giác đau khe khẽ khi hai chiếc lưỡi hòa vào nhau. Mùi rượu nồng nặc trong khoang miệng lan ra màn đêm mỏng như làn nước, dường như bùng cháy dưới màn trời đen đặc.
Mái tóc dài và dày xõa xuống, ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu vào phòng khiến những sợi tóc trở nên mềm mại, óng mượt, cũng rọi vào cơ thể khỏa thân của cô.
Làn da của cô mịn màng, gợi cảm trong ánh trăng. Cơ thể trẻ trung đang căng cứng nhưng lại khao khát sự vuốt ve của anh, không hề có một chút chần chừ và xấu hổ.
Những nụ hôn mơn man lan ra toàn thân, nhiệt độ nóng rát gần như muốn thiêu đốt cô. Thái Mãn Tâm khẽ rùng mình, cánh tay thon nhỏ vòng qua bờ lưng rắn chắc, rộng lớn của Giang Hải. Bàn tay của anh lướt qua cái cổ cong đẹp, bầu ngực nhấp nhô căng đầy, vòng eo gợi cảm của cô. Cô cảm thấy hơi thở như ngừng lại, bụng hóp xuống, để lộ đường xương hông nhố cao.
Cô mê đắm trong nụ hôn nồng cháy, gần như quên cả thở. Cơ thể giống như nụ hoa mỏng manh yếu ớt, khi gió thổi tới, nó run rẩy vươn mình, xòe nở trong gió.
Nhưng khoảnh khắc sau đó, cơn đau dữ dội khiến cô bỗng chốc bừng tỉnh, dường như không còn cảm giác choáng váng sau khi uống rượu. Cô mím chặt môi, nhưng không kìm được cảm giác đau đớn.
Đa