Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Căn Phòng Nhung Nhớ

Căn Phòng Nhung Nhớ

Tác giả: Minh Tiền Vũ Hậu

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341365

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1365 lượt.

t.
“Hiếm khi nào chị Mãn Tâm ngủ nướng như hôm nay”. Đào Đào đứng ở cửa sổ phòng bếp, nhìn về phía căn nhà gỗ: “Hôm qua sau khi em đi, mọi người uống đến mấy giờ?”.
“Cũng không muộn lắm”. Tề Dực cho thịt bò thái mỏng vào chảo rồi vặn nhỏ lửa: “Cô đi rồi chúng tôi cũng giải tán”.
“Này, mười giờ hơn rồi đấy”. Đào Đào chỉ về phía Hà Thiên Vĩ đang dụi mắt: “Anh nhìn kìa, anh ta cũng dậy rồi”.
“Tôi vẫn muốn ngủ, tại anh ta mới sáng ra đã đi đi lại lại bên cạnh khiến tôi thức giấc”. Hà Thiên Vĩ díp mắt lại, nằm bò ra chiếc bàn trong phòng khách: “Khó khăn lắm mới ngủ tiếp được, anh ta lại bắt đầu nướng bánh…”
“Sau đó anh liền bò dậy ăn vụng”. Đào Đào bĩu môi: “Tôi sắp quay lại đây rồi”.
“Cô không ở đây và ở đây có khác gì nhau?”. Hà Thiên Vĩ cười cô: “Chẳng phải tối qua ở lì đến tận nửa đêm mới chịu đi. Nếu không phải mẹ cô năm lần bảy lượt gọi điện thoại cho cô thì e rằng cô sẽ không đi”.
“Dĩ nhiên là khác rồi, như thế tôi có thể gặp anh Tề bất cứ lúc nào!”. Cô vòng sang bên cạnh Tề Dực: “Em muốn cùng anh học chơi guitar, có được không?”.
Không đợi Tề Dực nói, Hà Thiên Vĩ đã cười chế nhạo: “Này, cái tài mọn của anh ta chỉ có thể lừa được cô thôi, ấu trĩ!”.
“Thế anh cũng nói chị Mãn Tâm ấu trĩ sao?”. Đào Đào ngẩng đầu: “Anh có thấy không, chị ấy rất yêu quý cây đàn ấy”.
“Có lẽ, đó là món quà người khác tặng cô ấy”. Hà Thiên Vĩ nhảy lên, gõ đầu cô: “Đừng có ví cô với Mãn Tâm”.
Đào Đào hấm hứ một tiếng, quay người chạy đến bên cạnh Tề Dực: “Anh Tề, hay là ban ngày em sang đây, anh dạy em làm điểm tâm, khi nào về em có thể làm việc ở một cửa hàng bakery (cửa hàng bánh)”.
“Cô muốn học gì nào?”
“Đơn giản một chút, ví dụ butter cookies, cheese cake, muffin (tên các loại bánh ngọt), em đều biết”. Đào Đào nghiêng đầu mím môi: “Để em nghĩ…”
“Tiramisu đi!”. Có khách trọ đi ngang qua, phần khích chạy lại.
“Tôi gần như đã ăn Tiramisu ở tất cả các cửa hàng trong thành phố nhưng thích nhất là món bánh ở cửa hàng tạp hóa tầng dưới. Họ đều nói tôi không biết thưởng thức”.
“Ha ha, vốn dĩ là vậy mà, cái bánh đó cùng lắm bánh pudding cho thêm bột cacao. Đúng là cô nàng không biết gì”.
Mấy người trẻ tuổi tranh nhau bàn luận.
“Chào mọi người, đang thảo luận gì đấy?”. Thái Mãn Tâm mỉm cười bước lại.
“Mãn Tâm, bảo đầu bếp làm Tiramisu đi”. Có người đề nghị.
“Được thôi, không biết có yêu cầu cao về nguyên liệu không. Điều này thì còn phải hỏi ý kiến của anh ấy”.
“Chờ tôi một chút”. Tề Dực đổ trứng gà vào cháo, khẽ khuấy vài cái rồi rắc chút hành. Anh múc một bát đặt trước mặt Mãn Tâm, khẽ hỏi: “Sao bây giờ mới dậy, khó chịu à?”.
“Tỉnh từ lâu rồi, thỉnh thoảng thích ngủ nướng thôi”.
Cô mỉm cười: “Mọi người không cùng ăn sao?”.
“Ăn rồi”. Tề Dực tắt bếp, ngồi xuống cạnh chiếc bàn, lập tức bị khách trọ vây quanh.
“Hay là buổi trưa anh đến dạy chúng tôi. Dù sao thì thời tiết nóng thế này, chẳng muốn đi đâu cả”.
Mọi người thi nhau hò hét.
“A, hình như cần một loại cheese (pho mát) đặc biệt”. Có người nói.
“Mascarpone cream cheese”. Tề Dực nói: “Loại này có thể ở Đồng Cảng không có. Sao, bây giờ Tiramisu rất hot sao?”.
“Cái tên rất lãng mạn!”
“Ha ha, cậu đúng là khác người, ăn mà cũng phải xem tên”.
“Còn lâu mình mới khác người!”.
“Nói một cách công bằng, quả thực mùi vị rất ngon”. Mọi người thi nhau nói.
“Chẳng phải Tiramisu là tiếng Ý sao, tiếng Anh của nó là ‘pick me up’, hãy đưa em đi”. Có người nói xen vào: “Nghe nói vào thời chiến tranh thế giới thứ hai, vợ của một binh sĩ người Ý đã trộn tất cả các loại thực phẩm trong nhà lại với nhau, muốn người chồng của mình nhớ mãi cảm giác gia đình. Nói ra thì cũng là gửi gắm một nỗi nhớ nhưng, rất thích hợp để làm ở đây”.
“Hồi ở châu Âu tôi đã đọc một vài cuốn sách nấu ăn cổ, trong đó không có Tiramisu”. Tề Dực mỉm cười: “Nhưng cách giải thích lãng mạn này có lẽ cũng là một trong những nguyên nhân nó được mọi người yêu thích”.
“Tôi đã từng ở trọ trong một thị trấn nhỏ, chủ nhà là một cặp vợ chồng già. Bà chủ rất thích nấu nướng. Bà ấy cũng là một thành viên tích cực trong Women club (câu lạc bộ phụ nữ) của thị trấn, đã từng xuất hiện trên chương trình ti vi của thị trấn mỗi buổi chiểu thứ ba hàng tuần để dạy mọi người nấu ăn. Bà còn tổ chức để những người dân trong thị trấn viết cuốn sổ tay nấu ăn homemade”. Trước sự “bao vây” của khách trọ, Tề Dực uyển chuyển nói: “Chúng tôi đã nói đến nguồn gốc của Tiramisu. Từ nhỏ bà chủ nhà đã thích quanh quẩn trong bếp nhưng hồi trẻ bà ấy chưa từng nghe nói đến Tiramisu. Có lẽ là sau những năm tám mươi mới nghe nói đến công thức này từ những người bạn yêu thích nấu nướng. Nếu trực tiếp dịch sang tiếng Anh, Tiramisu có nghĩa là pull me up. Bởi vì trong chiếc bánh này có cho thêm một loại cà phê đâm đặc là Espresso[2'> có thể khiến người ta phấn khích. Mặc dù một số công thức có ghi chú là phải cho thêm rượu, có điều lúc đầu hầu hầu như không cần bởi vì nó vốn được chuẩn bị cho người già và trẻ em”.
[2'> Cái tên Espresso bắt nguồn từ nước Ý. Trong tiếng Ý,