Tác giả: Minh Tiền Vũ Hậu
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1341359
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1359 lượt.
iểm!” Hà Thiên Vĩ nói như đinh đóng cột rồi lại bổ sung: “Dựa vào trực giác và khả năng suy đoán của tôi”.
“Anh ấy là người nguy hiểm”. Đào Đào cười đùa: “Anh ấy vừa đến anh đã thấy vị trí của mình rất nguy hiểm đúng không?”. Cô nhảy ra chỗ khác, cười nghiêng ngả: “Có điều không cần thiết, vốn dĩ anh chẳng có hy vọng gì”.
Hà Thiên Vĩ giơ nanh nhe vuốt đuổi theo cô, hai người cũng không nhổ cỏ nữa.
Cỏ dại ở mép vườn đã qua đầu gối nhưng đã không còn giống cảnh tượng ba năm trước đây khi cô mới đặt chân đến đảo Lệ. Thái Mãn Tâm chống má, nhớ lại con đường nhỏ bị cây cối rậm rạp che phủ, Giang Hải đi trước mặt, dùng dao dẹp đường. Cô không nói lời nào chỉ đi sát theo sau, chỉ sợ bị người đi trước xem thường, dùng cả tay lẫn chân, gai nhọn xượt qua cánh tay, để lại những vết máu mờ mờ. Cảnh tượng ấy không ngừng hiện lên, chưa từng bị vùi lấp trong những năm tháng hoang tàn.
Lúc nào cô cũng mơ, những giấc mơ khác nhau.
Có lúc thời gian quay ngược trở lại, có lúc ngỡ như được gặp lại, giống như buổi sáng ngày hôm nay. Mỗi lần cô đều để mình lưu luyến trong ranh giới giữa mơ và tỉnh, không muốn mở mắt.
Cô mơ màng không nói gì, lúc giật mình bừng tỉnh thì nhìn thấy Tề Dực nhìn sang, ánh mắt trầm tĩnh ẩn chứa vẻ dò hỏi.
“Anh tìm thấy recipe (công thức nấu ăn) cần tìm chưa?” Cô đánh trống lảng.
“Ừm, hai cái này đều đáng thử”.
Thái Mãn Tâm thò đầu nhìn: “Ô, anh còn xem rất nhiều trang web. Ha ha, mặc dù rất nhiều đầu bếp đều là nam giới nhưng tôi vẫn rất tò mò, sao anh lại thích những thứ này? Bởi vì cảm giác làm việc trong một cửa hàng nhỏ và làm đầu bếp lớn không giống nhau.”
Tề Dực cười: “Cô muốn nói là giống con gái?”.
“Có một chút”.
“So với việc làm đầu bếp, tôi thích một số món ăn homemade hơn. Tôi tin rằng thức ăn ngon có thể xoa dịu tâm hồn”.
Tề Dực kiên nhẫn giải thích: “Vì sao có người ăn để giảm áp lực? Bởi vì ngoài cái đói, còn có mind hunger (cái đói trong tâm hồn). Thức ăn có thể mang lại cảm giác thỏa mãn. Có điều, thức ăn ngon thực sự, cách chế biến hợp lý không chỉ mang lại cảm giác thỏa mãn cho dạ dày mà còn có cảm giác hạnh phúc của cuộc sống. Tôi không chỉ thích những công thức và cách chế biến này, tôi thích tất cả những điều có thể mang lại cảm giác vui sướng cho người khác. Chỉ có như thế tôi mới có cảm giác thấy sự tồn tại của mình có giá trị.”
“Nghe rất bác ái”. Thái Mãn Tâm mỉm cười: “Nhưng khi con người ta thật sự sợ hãi, bất lực, e rằng ăn hay ngủ cũng đều rất buồn”.
“Vậy cô có thích cuộc sống hiện tại của mình không?”. Tề Dực hỏi: “Cảm thấy hạnh phúc, vui vẻ?”.
“Nói thế nào nhỉ, rất hạnh phúc, rất hạnh phúc…” Thái Mãn Tâm nói mấy lần liền: “Nhưng vui vẻ… hình như nhiều người nghĩ rằng vui vẻ chỉ là bề ngoài, hạnh phúc là cái bên trong. Nhưng tôi cho rằng hạnh phúc là một trạng thái sống, vui vẻ là một tâm trạng, thuần túy hơn, trực tiếp hơn, cần phải vô ưu vô lo, có chút như không suy tính điều gì. Tôi không được như thế”.
Thế nào là vui vẻ?
Vui vẻ là ngả đầu vào vai anh vờ ngủ trên xe bus, ngồi trong căn phòng gỗ nghe anh nói trên Lam Bình Sơn có hai loại khỉ, xách dừa chạy mướt mải mồ hôi đến bờ biển cùng anh ngắm hoàng hôn, cảm giác anh ngắm nhìn mình, cùng anh đi qua rừng xoài rợp bóng, nhìn anh ngủ ngon lành trên chiếc võng trong góc nhà hàng, biết rằng hồi nhỏ anh rất nghịch ngợm, cho dù khẽ cười nói mình là người xấu, ngắm nhìn khuôn mặt của anh lúc ngủ dưới ánh trăng, ngón tay lướt qua lông mày của anh…
Những niềm vui đó.
Niềm vui đan xen với đau thương.
Giống như chiếc Tiramisu ngọt ngào, hòa lẫn với hương thơm và vị đắng của cà phê. Cô không thể từ bỏ những gì đã qua, giống như biết rõ là ăn nhiều không tốt cho sức khỏe nhưng vẫn không thể cưỡng lại những món ăn ngon.
Cầu nguyện dưới cầu vồng
Tề Dực – Hiện tại tiếp diễn
Em ở đây. Em đang rất nhớ anh. Anh đang ở đâu?
Thái Mãn Tâm nhận được email Oliver gửi tới, mở ra thì thấy hai file, cô có chút ngạc nhiên. Đọc kỹ thì thấy phần đầu là những lời thăm hỏi, sau đó là bảng phân tích những ưu điểm và thiếu sót trong đơn xin tài trợ hạng mục Đồng Cảng – Đam Hóa. Anh thẳng thắn chỉ ra mặc dù trong đơn có rất nhiều số liệu thực tế, cũng đã thống nhất quy hoạch về sự phát triển trong tương lai nhưng vì chưa đủ kiến thức chuyên môn và tầm nhìn hạn hẹp nên việc giải thích về các số liệu có liên quan còn chưa sâu, tổng thể giống như đang lừa phỉnh lấy lòng dân chúng. Vì thế thiếu sự phân tích của tầm nhìn mang tính thời đại và những biện pháp thực tế cho sự phát triển lâu dài.
Oliver đã viết: “Cho dù em có quan điểm độc đáo, thông minh hơn người nhưng thiếu kinh nghiệm làm việc lâu dài trong tổ chức quốc tế quy mô lớn, cũng thiếu môi trường chuyên môn để đi sâu tìm hiểu nên rất nhiều lĩnh vực ngay cả những cố vấn học thuật mà các em mời tới cũng không hiểu được. Mặc dù với thân phận của anh, không thể có bất cứ đánh giá nào với kết quả thẩm định nhưng với tư cách là một người bạn mà nói thì