pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Căn Phòng Nhung Nhớ

Căn Phòng Nhung Nhớ

Tác giả: Minh Tiền Vũ Hậu

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341356

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1356 lượt.

bản kế hoạch này em có thể làm tốt hơn. Nếu em có hứng thú, hãy tìm những cuốn sách sau để tham khảo”. Anh liệt kê một loạt tên sách. Phần lớn là những cuốn sách mới nhất về môi trường và kinh tế học tự nhiên, kinh tế sinh thái khu vực.
“Đúng vậy đúng vậy, một người nào đó cũng hỏi câu tương tự”. Hà Lạc gửi biểu tượng lè lưỡi: “Vốn dĩ mình định đi ngủ rồi, chẳng phải là lo cho cậu sao”.
“Đoàn khảo sát lần này, cố vấn khoa học cao cấp là Oliver”.
“Bạn trai cũ người Thụy Sĩ của cậu? Nghe nói anh ta cũng là một người phong độ, không làm khó cho cậu chứ?”.
“Không, còn cho mình rất nhiều lời khuyên chân thành. Thực ra mình có thể đi hỏi giáo sư Trịnh Văn Á, cô ấy đã từng cố vấn cho rất nhiều hạng mục lớn”.
“Nhưng cậu không biết phải làm thế nào để quay về hiện thực, đúng không?”. Hà Lạc lập tức nhắn tin: “Dĩ nhiên cuộc sống hiện tại của cậu là hiện thực của cậu, chỉ có điều không phải là một lựa chọn được mọi người tán đồng. Mình hy vọng cậu có cơ hội có thể quay lại thăm trường xưa, đừng có nghĩ trước đây như cách một thế kỷ vậy”.
“Ha ha, cậu vừa giải quyết được mớ bòng bong của mình thì lại nói mình”. Thái Mãn Tâm gửi biểu tượng cười ha hả: “Đừng lo, mình có dũng khí đối diện với những chuyện này, chỉ là vẫn còn việc phải làm”.
“Cậu lo quay về Bắc Kinh sẽ không ai trông nhà nghỉ? Chẳng phải Thiên Vĩ ở đó sao?”.
“Không, mình muốn đi Việt Nam một chuyến”. Thái Mãn Tâm do dự một lúc nhưng vẫn quyết định nói thật với bạn: “A Tuấn về rồi, mang về một số thông tin. Mặc dù không thể chắc chắn tung tích của A Mai nhưng mình vẫn muốn đích thân đi một chuyến”.
“Mặc dù mình không có tư cách gì để nói cậu nhưng cậu đúng là không phải ngây thơ và cố chấp bình thường”. Hà Lạc thở dài: “Thực ra cậu chỉ muốn tìm thấy họ, muốn thấy họ sống rất tốt, đúng không?”.
“Mình hiểu rất rõ, cho dù mình tìm thấy A Mai thì sẽ thế nào? Cho dù cô ấy thật sự sinh đứa con của Giang Hải thì có thể thay đổi được gì chứ? Cậu biết không”. Thái Mãn Tâm có chút buồn phiền: “Mình thường nghĩ, nếu mình có một đứa con của anh ấy, thế thì tốt biết bao”.
Hà Lạc gửi mấy biểu tượng liền, cái ôm, hoa hồng, còn có cầu vồng.
Mấy cuốn sách Hà Lạc nhắc tới đã được gửi tới Đồng Cảng vài hôm trước. Vì phạm vi chuyển phát nhanh không bao gồm đảo Lệ nên Thái Mãn Tâm viết địa chỉ của Cục lâm nghiệp. Sau khi đọc thư của Oliver, cô quyết định nói chuyện với mọi người trong đoàn. Tề Dực muốn đi mua nguyên liệu làm kem Tiramisu nên đi cùng cô.
Lúc xuất phát từ đảo Lệ, bầu trời u ám, chốc chốc lại có mưa lất phất. Hai người vừa đi vào đại sảnh của Cục lâm nghiệp thì mưa như trút nước, màn mưa giăng mù mịt bên ngoài. Thái Mãn Tâm và mọi người trong đoàn trao đổi ý kiến rồi đến phòng nhận bưu phẩm, lấy bộ sách của Dorling Kindersley mà Hà Lạc đã gửi, vẻ mặt vô cùng vui sướng.
Trưởng phòng tổng hợp đi qua ghé lại hỏi: “Mãn Tâm, có chuyện gì mà vui thế?”.
“Sách của bạn cháu gửi từ Mỹ, bao nhiêu năm rồi mà vẫn nhớ cháu thích gì”.
“Là bạn trai à?”.
“Là bạn gái ngày trước ở phòng ký túc kế bên”.
“A, tôi quên mất”. Trưởng phòng Cung mỉm cười nhìn Tề Dực: “Nghe nói mấy hôm trước ở Đam Hóa, có người đỡ rượu cho cô”.
“Bởi vì quả thực cháu không thể uống rượu, cháu dị ứng với cồn”.
“À, họ cũng uống nhiều rồi, không có ác ý đâu, cô đừng để bụng nhé”.
Thái Mãn Tâm gật đầu.
Trưởng phòng Cung như chợt nhớ ra điều gì đó: “Xem tôi này, suýt chút nữa quên. Thông tin hai hôm trước đoàn chuyên gia đến khảo sát đã được phát trên kênh của tỉnh. Bọn họ còn muốn làm một chuyên đề về việc phục hồi sinh thái, muốn quay một vài cảnh làm việc, còn cả phỏng vấn nữa. Mãn Tâm, cô có thời gian không?”.
“Cháu á? Cháu chỉ làm việc lặt vặt thôi mà”.
“Cô khiêm tốn rồi”. Trưởng phòng Cung vẫn muốn kiên trì.
Thái Mãn Tâm từ chối: “Hơn nữa hai hôm nữa cháu phải đi Bắc Kinh một chuyến, không biết khi nào mới có thể quay về”.
“Thật sự quyết định quay về sao?”. Sau khi trưởng phòng Cung đi, Tề Dực hỏi cô.
“Không phải, tạm thời chưa về Bắc Kinh… tôi muốn… còn có việc khác”. Thái Mãn Tâm cười: “Hơn nữa tôi cũng không thích việc xuất đầu lộ diện. Anh thấy đấy những lời trịnh trọng trên ti vi tôi không nói được”.
“Thực ra mọi người ở đây đều rất chất phác, chân thành, cũng muốn làm việc thực tế. Nhưng suy cho cùng là sống trong môi trường khép kín nhiều năm rồi, cho dù là sự chuyển biến về quan niệm hay là sự nâng cao khả năng tổng hợp cần có thời gian. Hy vọng họ đừng nóng vội”. Tề Dực đánh giá: “Vốn dĩ phục hồi sinh thái là chuyện tốt nhưng đồng thời còn phải giải quyết rất nhiều vấn đề về cuộc sống của ngư dân và nông dân. Nếu để lộ quá nhiều, trước làn sóng của dư luận, khó tránh khỏi được xu hướng không thiết thực và chỉ chút trọng vào cái lợi trước mắt”.
“Đúng vậy, ngành nào có thể thật sự thoát khỏi hai chữ thành tích đây?”. Nói xong, Thái Mãn Tâm nghiêng đầu nhìn Tề Dực với vẻ phấn khích: “Anh nói không ít chút nào, chi bằng nói với trưởng phòng Cung cho anh lên ti vi?”.
“Không cần”. Tề Dực từ chối dứt khoát, ngừng một