Thử Hỏi Đắng Cay Nông Sâu Thế Nào
Tác giả: Minh Tiền Vũ Hậu
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1341357
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1357 lượt.
lát anh nghiêm túc nói: “Làm người phải kín đáo một chút”.
Thái Mãn Tâm bị dáng vẻ nghiêm túc bất ngờ của anh làm cho bật cười: “Anh căng thẳng cái gì? Ai không biết còn tưởng anh sợ bị kẻ thù truy sát”.
Ngoài cửa sổ vẫn mưa lất phất nhưng mặt trời lại vạch một đường nhỏ sau tầng mây ở phía tây, tỏa ánh nắng mềm mại, dịu dàng giữa màn sương mù mịt. Một chiếc cầu vồng bắc qua bầu trời, dường như từ ban công của một hộ dân ở phía cuối con đường trải dài đến tận tầng mây dày đặc trùng trùng điệp điệp.
“Chả trách trong Thần thoại Hy lạp nói cầu vồng Iris[4'> là sứ giả nối giữa bầu trời với nhân gian”. Thái Mãn Tâm nằm trên bệ cửa sổ, qua lớp kính lấm tấm những giọt nước, khuôn mặt của cô càng trở nên bóng mịn vì ánh nắng dịu dàng bên ngoài cửa sổ.
[4'> Tiếng Hy Lạp, “Iris” có nghĩa là Cầu Vồng. Trong thần thoại Hy Lạp, Iris là tín sứ của thần Zeus và nàng thường xuất hiện dưới hình hài một chiếc cầu vồng.
“Hình như vùng nào cũng có câu chuyện thần thoại và cầu vồng”. Tề Dực chống hai tay bên cửa sổ, ngẩng đầu nhìn bầu trời: “Trong thần thoại Ireland, con quỉ mặc quần áo màu xanh Leprechaun đã giấu những vật báu mà nó thu nhập được ở cuối cầu vồng; còn dân tộc Thái Các Lỗ ở Đài Loan thì tin rằng cầu vồng là nơi của tổ linh, chỉ có người đàn ông đã chặt được thủ cấp của kẻ địch và những người phụ nữ biết dệt vải mới có thể đến đó được”.
“Thực ra đều như nhau”. Thái Mãn Tâm nắm hờ trong không trung, dường như đang nắm cầu vồng trong tay: “Đầu bên kia là nơi khiến người ta hướng tới”.
“Có nơi nào cô muốn đi? Có lẽ chính là chỗ này, đúng không?”. Tề Dực ấn cánh tay của cô xuống: “Có một bài hát là ‘Ngẩng đầu, quên đi kỳ tích, thu lại bàn tay cầu nguyện dưới cầu vồng’. Tôi nghĩ người đó đúng, phải sống trong hiện thực”.
Quay về đảo Lệ, Tề Dực liền bắt tay vào làm kem. Anh nấu cà phê espresso rồi lại pha chế, đun nóng lòng đỏ trứng gà, rượu vang trắng và đường cát, trộn với bơ và sữa, đặt vào trong tủ lạnh. Đào Đào phấn khích làm trợ thủ, rửa sạch máy làm kem để chuẩn bị dùng.
Thái Mãn Tâm ngồi cạnh sửa sổ, lấy một cốc trà chanh mát, vừa uống vừa đọc sách. Thực ra cô đọc không vào, trong lòng đã lên kế hoạch sẵn cho chuyến đi trong những ngày tới, chỉ mơ màng nhìn ra mặt biển mây đen sóng cuộn ngoài cửa sổ.
Ăn tối xong, Tề Dực mang kem ra, nghiền nát bánh trứng giòn, nhúng qua cà phê lạnh, quyện với kem rồi múc vào trong những chiếc ly cao. Phía trên cùng được trang trí bằng ốc quế. Đào Đào và mấy vị khách đã nóng lòng cầm thìa nhỏ thưởng thức. Hà Thiên Vĩ coi như không nhìn thấy, tỏ ra khinh thường lời mời của Đào Đào, hấm hứ một tiếng: “Đồ con gái”.
“Không ăn là hết đấy!”. Mấy khách trọ không khách khí chút nào.
Vị cà phê đậm đặc, mùi sữa thơm nồng, hòa trộn với chút vị cay của rượu vang trắng. Vì rất mát nên không có một chút cảm giác béo ngậy nào, giống như vị ngọt ngào nồng nàn bị nguội lạnh trong thoáng chốc, mang chút thanh mát. Nhưng cũng vì chút thanh mát này dần dần tan trong miệng nên để lại dư vị vô cùng.
Mọi người vẫn đang cười đùa, Thái Mãn Tâm ăn một nửa ly kem rồi về phòng.
Cô phải chuẩn bị hành trang.
Lấy túi du lịch, bên trong ngoài ví tiền, hộ chiếu và laptop, chỉ có đồ dùng sinh hoạt và vài bộ quần áo đơn giản. Vì thế vẫn trống rỗng, giống như trái tim của cô. Cô đã từng đọc một cuốn sách, chỉ có những người không có cảm giác an toàn mới mang nhiều thứ khi đi du lịch. Thái Mãn Tâm cũng không có cảm giác an toàn nhưng cô vẫn tràn đầy hy vọng với hành trình mà mình chưa biết.
Cô bắt chuyến xe đêm đi đến tỉnh thành cách hàng trăm cây số. Xe bus không đông người lắm, một mình cô một hàng ghế. Cô ngồi cạnh cửa sổ, đặt ba lô cạnh tay. Đi đến đường cao tốc, không có đèn đường, chỉ có thể nhìn thấy đèn xe của chiếc xe đối diện bên ngoài cửa sổ, những đám mấy ảm đạm và cánh đồng rộng lớn. Mọi người đều không nói chuyện, có người bắt đầu ngáy. Cô nghiêng người ngả về phía trước, trán gục vào cửa kính. Điều hòa trên xe vừa phải, cửa kính lạnh như băng.
Cô thích ở một mình như thế này. Xung quanh là những người xa lạ, những khuôn mặt xa lạ. Giống như hơn hai năm trước trở về từ Mỹ, màn kịch náo nhiệt hạ màn, có thể dỡ bỏ lớp ngụy trang, quay trở về với bản thân mình, một con người cô đơn lẻ bóng trong vạn trượng hồng trân. Cái bóng trên cửa sổ dường như là cô gái trả hoạt bát lần đầu tiên đến Đồng Cảng, lặng lẽ nhìn khuôn mặt mệt mỏi của cô lúc này.
Bông hoa xòe nở, một phút sau sẽ úa tàn.
Suốt đường đi cô không ăn gì, cũng không thấy đói. Sau khi xuống xe liền đi tìm một nhà nghỉ nhỏ, sáng ngày hôm sau đi lấy visa ở đại sứ quán.
Cô đã từng đến Việt Nam vài lần. Ở đó không khác các làng quê ở miền nam là mấy. Vì mở cửa nền kinh tế nên những con phố cũ trước đây bỗng chốc trở nên sầm uất nhưng những căn nhà mà người dân tự xây thì vẫn chật hẹp, nằm san sát nhau, giống như những miếng ghép hình nhiều màu sắc. Thành phố ồn ào, làng quê thanh tịnh, tất cả đều đang sinh trưởng mạnh mẽ giống như cây cối vùng cận nhiệt đới, tràn đầy sức sống nhưng không có tr