Trời Sáng Rồi Nói Lời Tạm Biệt
Tác giả: Minh Tiền Vũ Hậu
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1341349
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1349 lượt.
ng học ở nước ngoài nên không có một chút e dè, ngượng ngập nào. Ngược lại có chút nhiệt tình, phóng khoáng của thiếu nữ phương Tây, hoàn toàn khác với những cô gái Việt Nam này.
Tề Dực không đến thẳng Hà Nội. Anh đi qua Đông Hưng[1'>, đến thành phố Móng Cái ở biên giới Việt Nam. Đông Hưng và Móng Cái là hai thành phố nhỏ nằm sát nhau ở trên biên giới Trung – Việt, ở giữa chỉ cách sông Bắc Luân[2'>. Nhờ buôn bán ở vùng biên giới phát triển nên ngày càng hưng thịnh. Mặc dù cũng có đoàn du lịch đi qua Móng Cái nhưng ở đó không có nhiều danh làm thắng cảnh để thăm thú. Ngày nào cửa khẩu cũng đông đúc náo nhiệt, rất nhiều người dân qua lại hai đất nước Trung – Việt kinh doanh buôn bán. Vì kinh tế hai nước phát triển nhanh chóng, thị trường mở rộng, rất nhiều người làm ăn buôn bán vì thế trở nên giàu có.
[1'> Đông Hưng là một huyện cấp thị của Quảng Tây Trung Quốc.
[2'> Sông Bắc Luân hay còn gọi là sông Ka Long là một con sông tại khu vực biên giới giữa thành phố Móng Cái (tỉnh Quảng Ninh, Việt Nam) và Đông Hưng, Trung Quốc.
Hai bên bờ sông là những đoàn thuyền chở hàng không khí nồng nặc mùi dầu nhức mũi. Theo quy định, những người có thể đi đường thủy phải là những người dân có chứng minh thư ở Đông Hưng Trung Quốc hoặc Móng Cái Việt Nam. Những người khác phải đi đường bộ.
Tề Dực đi qua cửa khẩu, lập tức có xe ôm đi lên trước mới chào, không khác gì lúc đến Đồng Cảng. Phần lớn người trong vùng có thể nói hai thứ tiếng là tiếng Trung và tiếng Việt. Những bảng hiệu trên đường cũng viết bằng hai thứ tiếng, nhìn thoáng qua thì thấy khá giọng những thị trấn nhỏ trong nước. Những căn nhà mới mọc lên trên đường vì được thi công khẩn nên vẫn còn thô sơ.
Tề Dực đi qua một sòng bạc do người Hồng Kông mở, cùng đoàn du lịch ồn ào bước vào một cửa hàng trang sức bên đường. Nhân viên ở đó đang nhiệt tình mời chào. Nghe thấy giọng Tứ Xuyên của du khách, lập tức chạy lên tầng gọi ông chủ. Ông chủ nói giọng Tứ Xuyên tỏ ra xúc động như gặp người quen ở quê cũ, vỗ ngực và nói sẽ giảm giá ưu đãi cho các cố hương.
Tề Dực đứng cạnh nhìn. Trò này anh đã thấy quá nhiều rồi, chẳng qua chỉ là trò lừa bịp du khách mà thôi. Đợi đến khi đoàn du lịch vui vẻ rời đi, anh lại gần nhân viên cửa hàng: “Phiền cậu, tôi muốn tìm chú Hưng”.
Chàng trai nhìn anh với ánh mắt nghi ngờ.
“Xin hãy nói lại với chú Hưng, tôi là bạn thân của A Hải”.
Chàng trai chạy vào trong, thấp thoáng nghe thấy anh ta gọi hai câu tiếng Việt. Chẳng bao lâu thì một người đàn ông khoảng năm, sáu mươi tuổi, thân hình to béo xuất hiện. “A Hải? Cậu muốn nói…”. Chú Hưng tỏ ra cảnh giác.
“Giang Hải đến từ Đồng Cảng. Mấy năm trước có làm ăn ở bên này”. Tề Dực giới thiệu: “Cháu là Tề Dực, là bạn học cấp ba của A Hải”.
“Quả nhiên. A Hải…”. Chú Hưng thả lỏng một chút: “Nghe thấy cái tên này, người đầu tiên mà tôi nghĩ tới chính là cậu ấy, chỉ có điều hai năm nay không nhắc đến”.
“Trước đây cậu ấy cũng từng nói, hồi ở bên này đã được chú quan tâm chăm sóc rất nhiều”.
Chú Hưng bật cười: “Chăm sóc? Lầu đầu gặp nhau là vì tranh chỗ đỗ tàu, suýt chút nữa thì đẩy tôi từ trên tàu xuống sông! Hồi ấy cậu ta đúng là tuổi còn nhỏ mà ghê gớm, có điều quả thực có thể chịu được khổ, có nghĩa khí, lại thông minh”.
“Đó đã là chuyện của hơn chục năm trước rồi đúng không ạ”. Tề Dực nhớ lại: “Hình như là sau khi tốt nghiệp cấp hai cậu ấy đến đây một năm”.
“Đúng vậy, hồi ấy tôi nghĩ cậu bé này nên quay về đi học, nếu không sẽ lãng phí”. Chú Hưng than thở: “Mặc dù cậu ta rất tôn trọng tôi nhưng thực ra không thích ngành kinh doanh trang sức này”.
“Chú Hưng còn có một cửa hàng thương mại, đúng không ạ?”. Tề Dực hỏi.
“Cái này cũng là A Hải nói đúng không?”.
Tề Dực gật đầu: “Trước đây A Hải đã từng nhờ chú chăm sóc một người bạn. về sau nghe cậu ấy nói, chú sắp xếp cho cô ấy làm việc ở Hà Nội?”.
“Cậu muốn nói… A Mai?”.
“Vâng ạ. Lần này cháu đến đây là để tìm cô ấy. Ba năm trước A Hải nói với cháu, muốn biết tin tức của A Mai thì đến chỗ chú”.
“Hồi ấy tôi có thể tìm con bé, nhưng bây giờ…”. Chú Hưng trầm tư: “Nó đã không còn ở chỗ tôi nữa. Hồi ấy một xưởng gỗ đồ gia dụng ở Hà Nội muốn xuất khẩu đồ gia dụng bằng gỗ gụ sang Trung Quốc, hy vọng A Mai qua đó giúp, trả lương rất cao. Lúc đầu tôi và con bé vẫn liên lạc với nhau nhưng về sau hình như nó đổi mấy chỗ làm việc nên mất tin tức. Có người nói nó đã vào Sài Gòn lấy chồng rồi”.
Chú Hưng mời Tề Dực đến góc đường uống trà: “Đã lâu lắm rồi không có ai nói với tôi chuyện của A Hải. Mùa hè ba năm trước, cậu ta đại diện cho một xưởng gia công đến Hà Nội bàn một vụ buôn bán đồ điện gia dụng rất lớn. Đúng lúc tôi cũng ở đó, cùng ăn bữa cơm. Cậu ta nói phải về Đồng Cảng làm một số chuyện, vài ngày nữa sẽ đến Móng Cái. Nhưng về sau lại gọi điện thoại nói là nhiều việc quá, không đi được”.
Tề Dực mỉm cười: “Quả thực hồi ấy cậu ấy gặp một số chuyện không biết phải xử lý thế nào”.
“Ha ha”. Chú Hưng cười: “Chưa bao giờ nghe nói có chuyện gì khiến A Hải khó xử”.
Tề Dực nhớ lại tháng tám ba năm trướ