Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Căn Phòng Nhung Nhớ

Căn Phòng Nhung Nhớ

Tác giả: Minh Tiền Vũ Hậu

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341341

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1341 lượt.

Anh chàng phụ trách liên lạc tỏ ra đắc chí: “Dĩ nhiên rồi, đây là vùng náo nhiệt nhất cuộc sống về đêm ở D.C lát nữa các cậu sẽ biết”.
“Cậu đến Mỹ là biến chất rồi, nói đến cuộc sống về đêm là hào hứng như thế”.
“Này, đừng có nghĩ lung tung. Đi nghe nhạc jazz, ngồi nói chuyện với nhau. Cậu nghĩ cái gì đấy hả?”.
Đám người vô cùng phấn khích, ra khỏi nhà nghỉ, họ đi qua từng nhà hàng dọc đường phố ồn ào náo nhiệt.
“Chỗ này rất được”. Mấy người đi trước đã chọn một nhà hàng Mexico, chỗ ngồi ngoài trời ở bên đường được ngăn với đường dành cho người đi bộ bằng hàng rào bằng gỗ cao đến nửa người. Trên bàn ăn có trải khăn màu xanh đậm, bên trong chiếc đèn pha lê trong suốt là ánh nến lung linh.
Thái Mãn Tâm và mấy cô bạn gái ngồi với nhau, bô lô ba la bàn về hoạt động khuyến mãi mỹ phẩm của các bách hóa, cửa hàng. Con trai thì tỏ vẻ khinh thường như muốn nói “phụ nữ đúng là cuồng mua sắm”, nhưng cũng quay sang thảo luận làm thế nào để mua sản phẩm điện tử trên mạng.
“Michelle”. Có người đứng ngoài hàng rào, đặt tay lên vai cô.
Thái Mãn Tâm nghe thấy giọng nói của Oliver, bất chợt quay đầu, suýt chút nữa thì chạm vào mặt anh.
“Sao hôm nay anh lại sang đây?”. Cô có chút ngạc nhiên.
“À, không có ai ăn tối cùng anh, vì thế đến tìm vài người bạn”. Oliver giơ hộp đàn trên tay: “Bọn anh đăng ký một bài mới ở Blue Moom”.
Thái Mãn Tâm gật đầu.
“Máy người này là bạn học của em à?”. Oliver ngẩng đầu, mỉm cười chào mọi người.
Mọi người đều dồn ánh mắt về phía họ, Thái Mãn Tâm không thể coi như không nhìn thấy.
“Đây là Oliver”. Cô khẽ nói: “Bạn của mình”.
Bàn tay ấm áp của anh vẫn còn ở trên vai, ngước mắt nhìn, thấy đôi mắt mày xanh trong sâu thẳm của Oliver ẩn chứa hụt hẫng. Cô tự trách mình, liền bổ sung: “Bạn trai”.
Các bạn im lặng một lúc, sau đó cùng ồ lên.
Oliver cười rất ngây thơ, mãn nguyện: “Mọi người ăn đi, nếu lát nữa có thời gian, hãy cùng đến Blue Moon”. Anh chào tạm biệt mọi người, khẽ hôn lên trán Thái Mãn Tâm.
“Công tác bảo mật làm tốt đấy”. Các cô gái nháy mắt nhìn nhau.
“Là người Mỹ à? Quen nhau như thế nào? Kể cho bọn mình nghe đi”.
“Anh ấy là người Thụy Sĩ. Hồi mình thực tập ở ngân hàng thế giới, anh ấy từ viện nghiên cứu tới giúp mình kiểm tra hạng mục, coi như là chuyên gia”. Thái Mãn Tâm đáp.
Từ nhỏ Oliver đã học saxophone, hồi học đại học đã từng là thành viên của ban nhạc jazz, lúc rãnh rỗi thường đến Blue Moon cùng vài người chơi nhạc biểu diễn. Sau vài bài nhạc jazz, anh lấy micro: “Hai bài hát sau đây tôi xin tặng Michelle và các bạn của cô ấy. Nếu tôi sớm biết hôm nay họ sẽ đến thì thời gian trước đó nên luyện tập chăm chỉ hơn. Vẫn còn vài chỗ cần phải điều chỉnh, mong mọi người thông cảm”.
Giai điệu nhanh và nhẹ nhàng vang lên, là bài Hoa nhài mà mọi người quen thuộc. Oliver thổi rất dí dỏm, mọi người vỗ tay, khẽ ngân nga theo giai điệu. Kết thúc một bản nhạc, giai điệu lại trở nên rộng và sâu, phần lớn mọi người đều nghe bản dân ca Vân Nam Dòng sông nước chảy đánh bằng nhạc cụ dân gian, lúc này nghe bản chơi bằng saxophone, cảm giác hồn hậu, nồng nàn.
Oliver vừa thổi vừa nhìn về phía Thái Mãn Tâm, dường như khóe miệng đang mỉm cười.
“Anh ấy thật sự rất yêu cậu”. Cô bạn gái ngồi cạnh thốt lên đầy ngưỡng mộ: “Nếu có người thổi tặng mình một bản nhạc như thế, chắc chắn trái tim của mình sẽ đắm say”.
Thái Mãn Tâm mỉm cười. Cô cũng đã từng say, từng mê đắm trong khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, trong tiếng nhạc cao xa, trái tim cũng bay theo tiếng đàn.
Không nên nhớ đến anh nữa, tất cả đều đã qua rồi. Chẳng phải đã hiểu lời tạm biệt tối hôm ấy là vĩnh viễn sao? Vì sao trong buổi tối ấm áp, lãng mạn như thế này lại nhớ tới người đã để lại vết thương trong lòng mình?
Chẳng bao lâu sau đó, Thái Mãn Tâm nhận được điện thoại của Hà Lạc.
“Có chuyện gì cần nói với mình không?”. Giọng nói của bạn thân ẩn chứa chút bông đùa: “Không phải là các bạn lớp cậu nhiều chuyện, quả thực là thông tin này có sức bùng nổ rất lớn. Không chỉ mình mà rất nhiều người quen của cậu đều biết rồi”.
“Bởi vì Oliver là người nước ngoài?”. Thái Mãn Tâm cười: “Chuyện này có gì đáng ngạc nhiên không?”.
“Chuyện đó thì không có gì, cho dù cậu tìm người ngoài hành tinh, mình cũng sẽ không ngạc nhiên”. Hà Lạc không cười nữa: “Chỉ là mình... có chút lo cho cậu”.
“Yên tâm, không có gì phải lo lắng cả. Mình đã nói rồi, chuyện trước đây mình coi như là một đoạn nhạc nền, không có gì phải canh cánh trong lòng. Mình sẽ tìm một người bạn trai tốt hơn anh ta. Oliver tốt nghiệp tiến sĩ không lâu mà đã rất thành công. Anh ấy có công việc ổn định, có kế hoạch cho tương lai. Quan trọng hơn là anh ấy quan tâm đến mình, tôn trọng cảm giác của mình”. Thái Mãn Tâm khẽ cười: “Nói thế nào thì điều kiện cũng tốt hơn”.
Hà Lạc lại im lặng một lúc rồi chậm rãi nói: “Nhưng cậu không nói cho mình biết cậu nghĩ thế nào, thậm chí cậu không chủ động nói với mình về sự tồn tại của Oliver. Mãn Tâm, dĩ nhiên mình không muốn cậu ôm quá khứ không chịu buông tay. Nhưng mình biết mu


Lamborghini Huracán LP 610-4 t