Tác giả: Kim Bính
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341971
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1971 lượt.
gì.
Cô hoảng hốt một chút, không rõ làm sao mà mình lại dây dưa với một người đàn ông lai lịch không rõ như vậy. Rõ ràng trước đó cô còn hết sức thất vọng, mà hiện giờ lại im lặng ngồi ở trên giường của anh, nội trong mấy giờ đồng hồ mà cảm xúc dao động rất lớn, căn bản là không giống với bản thân mình trước kia.
Dư Y mặc xong quần áo, tiếc là dép lê vẫn không vừa chân, kích thước quá lớn, cô chỉ có thể vừa đi vừa kéo lê, vẫn kéo lê cho tới trên ban công.
Cảnh biển ngoài ban công chấn động lòng người. Ánh nắng chiều phủ lên khắp vùng biển, trong mắt đều là ánh sáng vàng rực lóng lánh. Dưới lầu có cây cối xanh um và du thuyền. Căn nhà lớn hai tầng này tựa như đứng lặng ở trên mặt biển. Dư Y nhìn quanh bốn phía, phát hiện nơi này được biển rộng vây quanh, đầu mũi có thể ngửi được mùi nước biển, gió biển mát mẻ cũng dán đến trước mặt. Cuộc sống lúc trước của cô coi như là xa xỉ, đến khi bị mất đi cũng chưa có thấy qua ngôi nhà lớn đối diện biển như vậy, ra khỏi cửa là có thể ngồi trên du thuyền tư nhân, quả thật giống như là trong phim truyền hình.
Nguỵ Tông Thao ôm lấy bả vai cô, theo cô nhìn ra phía xa xa: “Tôi không thể đóng cánh cổng lại cả đời, không thể luôn trói tay em lại. Em muốn chạy trốn luôn có biện pháp, tôi chỉ có thể lần lượt đi bắt em trở về. Em không còn là đứa con nít nữa, hẳn là hiểu được tôi đối đãi với em như thế nào. Em chạy không thoát đâu.”
Gió biển thổi có chút lạnh lẽo. Dư Y cảm thấy lạnh, tay trên vai lại chặt thêm một chút, ôm cô vào trong ngực, đuổi đi một chút cảm giác lạnh lẽo.
Dư Y nghiêng đầu nhìn anh, đột nhiên nói: “Tôi sẽ ở lại Singapore sinh sống.”
Nguỵ Tông Thao trợn mắt nhìn, khoé miệng vừa muốn gợi lên, lại nghe cô nói: “Nhưng tôi muốn sống một mình, tôi cho phép anh theo đuổi tôi!”
Nguỵ Tông Thao không hờn giận trong lòng sau khi nghe xong lời nói của Dư Y, lập tức quay trở lại trong phòng, rót một ly rượu, ngồi hóng gió trên boong tàu cạnh hồ bơi. Cho tới khi bầu trời tối đen thì anh mới đi vào bếp mở tủ lạnh, tuỳ tiện lấy ra một ít đồ ăn lót dạ, cũng không có hỏi Dư Y có đói hay không.
Qua mười giờ anh mới trở lại phòng ngủ. Dư Y đã tắt đèn đi ngủ. Anh rửa mặt rồi đến nằm bên cạnh cô. Hai người đưa lưng vào nhau, anh lại ngủ không được, càng nghĩ càng giận. Khi nào mà anh phải cầu xin như thế này? Làm sao để theo đuổi một người phụ nữ? Anh muốn có phụ nữ sao lại khó như vậy? Bây giờ đối tốt với người phụ nữ này một chút thì cô ấy liền giẫm lên mặt mũi mình, càng ngày càng quá đáng!
Sắc mặt Nguỵ Tông Thao càng ngày càng trầm, lửa giận trong lòng hừng hực đốt, càng cháy càng mạnh. Anh đang muốn phát tác, sau lưng đột nhiên bị một cái đầu cọ cọ, hơi thở ấm áp dán lên phía sau. Anh cứng người lại, đợi một lát thấy phía sau không có động tĩnh, anh mới xoay người thì thấy mí mắt Dư Y giật giật, như là vừa mới nhắm lại.
Nguỵ Tông Thao nhíu mày, lại nằm một lát nữa thì anh mới xuống giường, đi ngủ trong phòng khách bên cạnh.
Mặt trời mọc trên biển, vàng rực phủ kín bầu trời. Dư Y cả đêm không ngủ, lăn qua lộn lại, bên cạnh trống trơn. Cô nằm hồi lâu mới đứng dậy, đi xuống dưới lầu, dường như không có một người nào.
Nhà ăn ở Singapore rất giống với căn tin trong trường học, trong đại sảnh có bày đầy mấy cái bàn, mỗi gian hàng cũng không có bán đồ ăn giống nhau, đủ loại món ăn, món ăn Mã Lai, món ăn Singapore, món ăn Ấn Độ. Sau khi ăn xong thì sẽ có người đến thu dọn chén dĩa, ăn xong thì rời đi, gọn gàng sạch sẽ.
Mấy ngày nay Dư Y rất thường hay tới đây, ngày ba bữa đều giải quyết ở trong này, khi thì ăn đậu hũ non, khi thì ăn phở bò tái. Máy điều hoà trong nhà ăn được mở đủ mát, sau khi ăn xong cũng không thấy chảy một giọt mồ hôi nào. Nhưng mà nơi này rất ồn ào, cô cần phải nói lớn tiếng với người cùng trò chuyện.
Bà chủ của gian hàng cho là cô còn nhỏ tuổi nên đối đãi với cô đặc biệt thân thiết, bao giờ cũng thêm đồ ăn, còn nói nhỏ với Dư Y: “Chúng tôi cho bao nhiêu thịt bò rau cải đều có đong đếm, cho cháu nhiều thêm một chút, cháu ăn nhanh đi, đừng để cho người khác nhìn thấy!”
Dư Y bật cười, ăn ngấu nghiến ngay trước mặt bà chủ , bà chủ còn tặng thêm cho cô một ly đồ uống lạnh. Bữa nào cũng đều khiến cho cô ăn uống no say. Về sau Dư Y nửa nói giỡn, hỏi dì ấy có cần mướn người giúp việc hay không, kết quả đã thu hút mấy người chủ gian hàng khác, hỏi cô: “Cháu cần tiền à? Công việc khó tìm, tiền lương cũng rất thấp. Người cháu gái vừa mới tốt nghiệp của tôi tìm được một việc làm, lương hai ngàn đồng, mệt chết mệt sống cũng không đủ xài!”
Bà chủ gian hàng bún suy nghĩ một chút, nói: “Dì sẽ để ý dùm cháu một chút, cháu trở về chờ tin tức của dì!”
Dư Y không ngờ là bọn họ lại nhiệt tình như vậy. Ngày hôm sau cô đã thấy bà chủ hàng bún đem một cái thông báo mướn người tới, phía trên không có yêu cầu bằng cấp gì, cũng không có nói chỉ tuyển nhận người địa phương, tiền lương còn cao rõ rệt. Dư Y vừa đi vừa tính toán, tiền trong thẻ vẫn còn rất nhiều, nếu chỉ