Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Canh Bạc

Canh Bạc

Tác giả: Kim Bính

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1342225

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2225 lượt.

hơn so với thường ngày, gió thổi qua có thể ngã.
Trên hành lang là một đống bừa bãi, mảnh vụn đầy đất không có chỗ đặt chân. Dư Y không dừng lại, tiếp tục đi về phía trước, những mảnh nhỏ dưới chân kêu “lạo xạo”. Bỗng nhiên bên hông căng chặt, cô khẽ kêu một tiếng, bị người nào đó mạnh mẽ bế lên, khiến cho cô la hoảng lên tại chỗ, trên môi mềm nhũn.
“Kêu la cái gì.” Nguỵ Tông Thao lại hôn cô một cái, bước nhanh về phía trước, giày da giẫm lên những mảnh vỡ như đi trên đất bằng.
Hành lang rất dài, rốt cuộc đã đi tới phòng khách. Trong tầm mắt phía trước là một cửa sổ tiếp đất bằng kính sáng loáng, bên ngoài là hồ bơi, xuyên qua cây cối rậm rạp có thể thấp thoáng nhìn thấy được biển xanh thăm thẳm.
Nguỵ Tông Thao ngồi trên sô pha, đặt Dư Y ở trên đùi, bàn tay cầm lấy chân của cô, không thấy có mảnh sứ hoặc vết thương nào cả.
Dư Y muốn rút chân lại, nhíu mày đẩy anh ra. Nguỵ Tông Thao ôm cô sát thêm một chút, nói: “Tổng cộng có sáu gian phòng ngủ, từ cửa vào bên phải là phòng của người giúp việc, ba phòng chứa đồ, hai phòng bếp. Căn nhà lớn đối diện biển, ngoài hồ bơi ra còn có một chiếc du thuyền tư nhân đang đậu, gần đó có một sân gôn và câu lạc bộ du thuyền tư nhân. Em thích đi mua sắm thì lần sau tôi sẽ mang em đi Orchard Road (một con phố sầm uất nổi tiếng của Singapore), đi xe chỉ cần mười lăm phút, rất tiện lợi.”
Dư Y rủ mắt xuống không nói. Nguỵ Tông Thao nâng cằm cô lên, thấp giọng nói: “Singapore rất đẹp, ở lại bên cạnh tôi, được không?”
Dư Y nhẹ nhàng nói: “Tát một cái rồi cho miếng bánh ngọt?”
“Là em tát tôi.” Nguỵ Tông Thao hôn cô: “Em còn chưa cho tôi bánh ngọt.”
Anh ôm Dư Y quay về phòng ngủ ở lầu hai, chờ cho cô tắm rửa xong thì lại ôm cô đi ra. Anh không muốn dùng lời nói dỗ dành cô nữa, chỉ có thể cố gắng hết sức dùng hành động để biểu thị. Dù sao thì trên mặt anh thật sự đã trúng một cái tát, không tức giận là giả, nhưng mà nhìn thấy Dư Y thì anh liền mềm lòng một cách khó hiểu. Cô bế lên nhẹ như vậy, cánh tay lại nhỏ bé như thế, thắt lưng giống như có thể bẻ gãy dễ dàng, vết hằn đỏ trên cổ tay còn chưa có mất đi.
Dư Y chỉ có đem theo tổng cộng ba cái áo thun và hai cái quần sóoc, bị Nguỵ Tông Thao ép buộc đến cái gì cũng chưa kịp thu dọn. Giờ đây cô không có quần áo để mặc, chỉ có thể mượn một cái áo sơ mi của anh, mặc vào thấy trống trơn. Cô trốn vào trong chăn, thúc giục anh đi ra ngoài mua quần áo lót.
Nguỵ Tông Thao hôn cô không muốn đi nên gọi điện thoại kêu người ta đi mua, giải thích với Dư Y: “Dì Hoa làm công ở nhà chúng tôi hơn ba mươi năm. Toà nhà lớn này cũng là dì ấy phụ trách quét dọn. Một tuần dì ấy lại đây hai lần, bình thường thì chăm sóc ăn uống và sinh hoạt thường ngày của bố già.”
Không bao lâu thì dì Hoa đã đưa quần áo tới. Qua thật lâu Nguỵ Tông Thao mới đi ra khỏi phòng ngủ.
Dì Hoa đợi ở ngoài cổng nhà lớn cả nửa ngày, nhìn thấy cổng mở ra thì vừa đi vừa oán trách: “Cậu bảo tôi mua đồ lại đây, kết quả khiến cho người ta chờ ở bên ngoài nửa ngày, có biết là trời nắng lắm hay không, ban ngày ban mặt mà chẳng lẽ cậu đang ngủ?”
Vào nhà nhìn thấy Nguỵ Tông Thao đang mặc áo ngủ, dì ấy nghẹn họng nhìn trân trối, quên cả buông túi mua sắm ở trong tay xuống, không ngừng vòng quanh Nguỵ Tông Thao: “Trời ơi, tôi vẫn luôn nghĩ là cậu thích A Thành, không nghĩ tới cậu thật sự giấu một người phụ nữ? Kêu tôi mua quần áo lót, chẳng lẽ các người vừa làm xong cái chuyện đó, còn thật là kịch liệt đến nỗi cô ấy không có quần áo để mặc?”
Nguỵ Tông Thao đã sớm quen với cách nói chuyện của dì Hoa, mặt không đổi sắc giật lấy túi mua sắm trong trong dì ấy, nói một tiếng cảm ơn rồi mời dì Hoa đi về. Mắt Dì Hoa trừng như cái chuông đồng: “À, cậu đây là qua cầu rút ván? Tiền đi xe taxi cậu còn chưa có trả cho tôi.” Nói xong liền quành qua anh, đi lên trên lầu. “Cậu giấu phụ nữ, tôi không có nhìn trộm, tôi chỉ muốn lấy lại tiền!”
Nguỵ Tông Thao nhíu nhíu mày, bất đắc dĩ nói: “Dì Hoa, tôi còn đang dỗ dành cô ấy, dì đừng doạ cho cô ấy sợ.”
Dì Hoa bỗng nhiên tỉnh ngộ, xem ra tình hình chiến đấu lúc trước quả thật kịch liệt. Dì ấy lập tức thu hồi bước chân, hóng chuyện cũng không cần nóng lòng nhất thời, khi đi ra ngoài thì nói: “Đừng có ăn hiếp phụ nữ, qua hai ngày thì tôi sẽ nấu canh cho cậu, dỗ dành cô ấy cho tốt. Đến lúc đó thì mang đến cho bố già gặp!”
Dư Y ở trong phòng ngủ nghe được giọng nói lớn tiếng của dì Hoa, tâm sự nặng nề rốt cuộc hơi chuyển biến tốt lên. Nguỵ Tông Thao đưa quần áo lót cho cô, thấy vẻ mặt cô thả lỏng, nghĩ một chút nói: “Dì Hoa đúng là lão ngoan đồng. Khi còn bé tôi không nghe lời thì dì ấy sẽ bỏ thứ gì đó vào đồ ăn của tôi để chỉnh tôi.”
Dư Y nghĩ rằng Nguỵ Tông Thao chỉ là một người quen cường thế, một người đàn ông có tính tình lạnh lẽo, hoá ra anh cũng có lúc bị người lớn bắt nạt. Dường như cô không hiểu anh lắm. Ba tháng trước sau khi rời khỏi, cô nhìn thấy nhưng cũng không chú ý đến tin tức của tập đoàn Vĩnh Tân, cũng không biết là sau đó lại xảy ra chuyện gì, thân phận thật sự của Nguỵ Tông Thao lại là cái