Anh Có Thể Dừng Bước Lại Vì Em Không?
Tác giả: Kim Bính
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341967
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1967 lượt.
hạo cô. Cô không muốn đi nói này nọ trước mặt Nguỵ Tông Thao, cũng không muốn tỏ ra yếu kém trước mặt anh. Cô hy vọng Nguỵ Tông Thao có thể nhìn cô giống như cô nhìn anh, thỉnh thoảng ngước lên, tôn trọng sùng bái.
Dư Y xoay người rời đi, ngẩng đầu ưỡn ngực, không đếm xỉa đến lời nói của Nguỵ Tông Thao, khi bước đi giày cao gót phát ra tiếng “cạch cạch cạch” vừa lanh lảnh vừa lạnh lùng. Cho đến khi Nguỵ Tông Thao bị kích động đến nổi điên, giận dữ bấu lấy cái bàn, hét to một tiếng “Dư Y”, nhưng mà ngoài cửa đâu còn bóng dáng của cô, chỉ còn lại Trang Hữu Bách cố gắng hết sức làm bộ như mình là người tàng hình.
Nguỵ Tông Thao giận không thể kềm chế, đạp vào bàn làm việc một cái thật mạnh.
Suốt hai tuần, anh thờ ơ lãnh đạm đối với Dư Y, mặc kệ cô dọn ra khỏi nhà. Anh tự hỏi đã hết sức nuông chiều cô, cô muốn đi, anh liền cố nén lửa giận ngầm đồng ý. Ai ngờ hai tuần nay cô đã được tự do như thế! Vài ngày kế tiếp anh không có đi qua quầy bar nữa, không nhìn thấy Dư Y thì trong lòng yên tịnh. Nhưng mà Dư Y thật sự không phải là một người biết an phận.
Màn hình theo dõi trên tường thường xuyên chuyển đến quầy bar, cả màn hình đều là một chỗ nho nhỏ đó. Nguỵ Tông Thao nhìn cô đến nghiện, một khi rảnh rỗi thì sẽ nhìn chằm chằm trên vách tường coi trộm.
Dư Y mặc đồng phục màu đen, váy ngắn không tất, vòng eo bị thâu lại rất mảnh mai, vải áo trước ngực căng chặt, áo sơ mi trắng luôn cởi bỏ hai nút, từ trước ra sau tất cả đều ôm bó lại, lộ ra ngũ quan xinh đẹp, bộ dáng rất nổi bật, luôn khiến cho nhân viên nam bên cạnh cô bồi hồi.
Mấy ngày gần đây có một người nam chia bài thường xuyên ngồi uống rượu ở chỗ đó, ánh mắt luôn dính trên người Dư Y, Dư Y nói nói cười cười với anh ta. Trang Hữu Bách thăm dò rồi báo cáo lại với anh: “Bọn họ ở tương đối gần nhau, có đôi khi cô Dư cùng ngồi xe buýt về với cậu ta.”
Nguỵ Tông Thao rốt cuộc không nhịn được nữa, lúc trời sẩm tối thì đằng đằng sát khí đi đến một nơi. Mười mấy người mặc âu phục đen đứng đầy ở mọi góc, tất cả nhân viên làm việc đều sợ tới mức không dám hé răng.
Trong văn phòng của nữ bác sĩ, Nguỵ Tông Thao ngồi ở trên sô pha chuyên dùng cho bệnh nhân, Trang Hữu Bách đứng bên cạnh. Trang Hữu Bách thay mặt nói: “Xin mời nói về tình trạng của Dư Y.”
Nữ bác sĩ vốn muốn báo cảnh sát, sau khi nghe thấy hai chữ “Dư Y” thì cô dừng lại một chút. Lúc này cô bỗng nhiên tỉnh ngộ ra, cảm giác sợ hãi nhất thời tiêu tan, đánh giá người đàn ông nghe đồn là “ngông cuồng tự cao tự đại” ở trước mặt, thầm đồng ý với đánh giá tinh tường chính xác của Dư Y, nói: “Tôi xin lỗi, đây…”
Cô còn chưa nói hết, Nguỵ Tông Thao đã cắt ngang cô: “Đừng nói với tôi đây là bí mật của bệnh nhân. Tôi không muốn làm rối loạn tài liệu ở nơi này của cô. Cho cô thời gian mười lăm phút.”
Nữ bác sĩ bị nghẹn họng, mặc dù có chút khó chịu, nhưng vẫn cười nói: “Làm sao anh biết tôi sẽ nhất định không chịu nói?” Cô ngồi xuống ghế, nhàn nhã hỏi: “Quý ông này muốn hỏi cái gì?”
Nguỵ Tông Thao nhíu mày, hơi bất ngờ với phản ứng của nữ bác sĩ. Anh nói: “Dư Y đến tìm cô nói cái gì, cô nói cho tôi biết đầu đuôi gốc ngọn những lời này.”
Nữ bác sĩ khẽ lắc đầu: “Đầu đuôi gốc ngọn thì tôi làm không được, tôi còn muốn có một chút đạo đức nghề nghiệp. Tôi có thể nói đại khái cho anh biết.”
“Cô Dư cũng không có nhiều vấn đề gì, cô ấy chỉ là có gút mắc trong lòng. Anh có biết năm năm nay cô ấy trải qua như thế nào hay không?”
Một người chạy khắp thế giới, đi hơn phân nửa trái đất, có đôi khi làm khách ngủ trên sô pha, có đôi khi làm công ở nước ngoài để đổi lấy bữa ăn. Công việc dài hạn một chút, ví dụ như giáo viên tình nguyện vùng sâu vùng xa, giáo viên dạy ngôn ngữ và văn hoá Trung Quốc, giúp việc ở phòng khám tư nhân. Mỗi giai đoạn trải qua đều thật ngắn ngủi, cô ấy cũng không có kết giao với một người bạn nào có thể nói là thiệt tình.
“Có khổ có mệt, cô ấy không có ai để nói. Tính cách của cô ấy rất mạnh mẽ, đoán chừng cho dù có bạn bè thì cô ấy cũng sẽ không nhiều lời với đối phương. Sự xuất hiện của anh đúng lúc làm cho cô ấy bùng nổ những kềm nén nhiều năm qua.”
“Cô ấy còn chưa có nói cho tôi biết giữa các người đến tột cùng có vấn đề gì. Bất quá có thể khẳng định một điểm là cô ấy tràn ngập mâu thuẫn đối với anh.”
Loại mâu thuẫn này thật kỳ diệu. Cô lo lắng lại càng thêm lo lắng, muốn có được rồi lại sợ hãi, cố hết sức kháng cự rồi lại nhịn không được bị đối phương hấp dẫn. Cô không ngừng giận chó đánh mèo đối phương, cũng không ngừng tự trách mình. Cô hai mươi lăm tuổi mới nếm được mùi vị tình yêu, ngây thơ giống như là một đứa con nít, có khi nhát gan trốn tránh, có khi lại dũng cảm tiến về phía trước.
Nữ bác sĩ nói rất nhiều, phân tích từng chút từng chút cho anh nghe, cuối cùng nói: “Giữa hai người đã tiến triển quá nhanh, rất nhiều mâu thuẫn. Nhưng cô ấy thật thông minh, hiểu được lý lẽ ‘bắt đầu từ đầu’, đời người không có ‘delete’. Cô tạo ra một cái khác cho bản thân mình, có lẽ cách thức chưa được đúng đắn lắm, nhưng dù sao thì cũng tốt hơn là sai lầm mà cứ