Tác giả: Kim Bính
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1342198
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2198 lượt.
uyện với nhân viên công tác, Trần Nhã Ân ở đối diện đã đến gần: “Tôi có chuyện nói với anh.”
Nhân viên công tác dừng một chút, Nguỵ Tông Thao lại đối với cô ta coi như không thấy, vẫn cứ nói: “Điều động toàn bộ camera, không để trống cái nào.”
Trần Nhã Ân kềm nén, chờ cho Nguỵ Tông Thao nói xong, cô ta mới nói: “A…”
“Nhân tiện kêu quản lý giao một đống chuyện khác nhau cho người mới, khiến cho cô ấy không rảnh để làm chuyện gì khác.” Nguỵ Tông Thao cười khẩy: “Trần Nhã Ân, đừng có diễn kịch ở trước mặt tôi, cũng đừng mơ tưởng giở thủ đoạn ở dưới tay tôi. Ngày hôm qua cô đã chặn lại Mã Đế Na ở ngoài văn phòng của tôi, nên nghĩ đến sẽ có hậu quả như thế nào. Tôi đã nhắc nhở cô một lần, nhưng cô trước sau cũng không nhớ rõ thân phận của mình.”
“Bản thân cô là công vụ của sòng bài lại đi nhúng tay vào chuyện của quầy bar, cô đã cảm thấy hứng thú với bộ phận ẩm thực thì chờ cho trận thi đấu chấm dứt tôi liền điều cô qua.” Nguỵ Tông Thao đứng lên, nâng cổ tay nhìn đồng hồ: “Đã mười phút rồi, cô có thể đi ra ngoài.”
Anh không có đề cập gì đến chuyện của Ngô Văn Ngọc, Trần Nhã Ân cũng không có cơ hội nào để cãi lại. Ánh mắt Nguỵ Tông Thao nhìn Trần Nhã Ân vừa âm u vừa lạnh lẽo, Trần Nhã Ân run sợ, không dám tin Nguỵ Tông Thao lại đối với cô tàn nhẫn như vậy: “Tôi ở bên cạnh anh mười mấy năm, luôn cùng anh dốc sức làm việc, kết quả là anh hỏi cũng không hỏi, nghe cũng không nghe…”
Nguỵ Tông Thao đi về phía cửa: “Tôi có trả lương cho cô, Trần Nhã Ân, đừng có mơ mộng hão huyền khiêu khích tính kiên nhẫn của tôi, nhận rõ thân phận của mình.”
Ở đầu kia, Dư Y không ngờ rằng mình thật sự bị Nguỵ Tông Thao “vứt” bỏ, lại nhận được một nụ cười đẹp đến sững sờ của kẻ khác. Cô tức tối trừng mắt nhìn bóng dáng thân mật của hai người kia, quay đầu muốn đi tìm Mã Đế Na.
Thi đấu ở trong sân đang nghỉ giải lao, sân khấu ở trung tâm đang có dàn nhạc giúp vui. Những nhân viên mát xa của sòng bạc đi khắp nơi, nếu tuyển thủ thi đấu cần thì mát xa bả vai cho họ. Phóng viên ào ạt tiến vào trong sân để phỏng vấn.
Đám người đông nghịt, Dư Y tìm hồi lâu mới nhìn thấy bóng dáng của Mã Đế Na. Cô nhìn thấy chân Mã Đế Na mang giày cao gót hơn mười cm, phấn khởi ôm lấy một người đàn ông, chiều cao chênh lệch rất rõ ràng, đầu của người đàn ông đó thoáng cái đã bị cô ép vào trên ngực của mình.
Mã Đế Na mừng rỡ như điên: “Anh lợi hại quá. Em không ngờ rằng anh chơi bài lợi hại như vậy. Anh là thần tượng của em, anh nhất định sẽ tiến vào trận đấu đoạt giải quán quân!”
Người đàn ông kia vùng vẫy cánh tay, dường như có chút thở không nổi. Hơn nửa ngày anh ta mới giãy ra được, cả khuôn mặt đều đỏ bừng lên. Mã Đế Na ôm lấy đầu của anh ta, còn hôn lên trán của anh ta một cái. Dư Y nhìn thấy dưới mũi của anh ta có một vệt máu tươi từ từ chảy ra, cô trợn mắt há hốc mồm: “A…Thành…”
A Thành nhìn nhanh về phía trước, kinh ngạc hô lên một tiếng rồi đẩy Mã Đế Na ra. Ai ngờ Mã Đế Na đã tự giác buông anh ta ra, xoay người liền đánh về phía Dư Y: “Alisa, bạn thế mà còn sống, tôi tìm bạn cả một buổi tối, Thành Thành nói bạn bị anh Nguỵ bắt đi!”
Dư Y thấy chiều cao của mình và A Thành không khác nhau lắm, lập tức né sang một bước, ngăn lại nhiệt tình của cô ta, nghẹn họng nhìn trân trối: “Bạn và A Thành sao lại thân đến như vậy!” Cô không khỏi liếc nhìn bộ ngực đầy đặn của Mã Đế Na, lại nhìn về phía A Thành đang đứng ở bên cạnh chùi máu mũi.
Mã Đế Na nắm lấy cánh tay của cô: “Ngày hôm qua tôi vốn đang muốn tìm bạn, A Thành ngăn tôi lại không cho tôi tìm.” Cô ta vẫn cứ tự trách: “Tôi sợ bạn gặp chuyện không may, nhưng bọn họ cái gì cũng không chịu nói với tôi. Ngày hôm qua tôi thật sự sợ hãi khóc, đều là tôi không tốt.”
Ngày hôm qua Mã Đế Na tìm khắp nơi không thấy người, lòng dạ càng ngày càng rối bời. Dư Y đón cô từ sân bay bất quá mới có vài ngày ngắn ngủi, cô ta hoàn toàn không quen thuộc nơi này, đụng chuyện một chút cũng trở thành ruồi không đầu. Giọng nói tiếng Anh của người Singapore lại khác biệt rất lớn với của cô, cho đến bây giờ cô ta vẫn còn chưa quen. Ngày hôm qua chuyện bất trắc xảy ra rất thình lình, cô căn bản không biết phải làm sao.
A Thành đã chùi sạch sẽ máu mũi, vẫn còn đỏ mặt tía tai, giọng nói cũng đã bình tĩnh lại, nói với Dư Y: “Đêm qua cô ấy vốn muốn đi tìm cô, thiếu chút nữa là cô ấy báo cảnh sát, chẳng qua là cô ấy quay số điện thoại thành 117…” A Thành nhíu mày lại: “Cô Dư, người bạn của cô thoạt nhìn còn rất nhỏ, hiện giờ Thế giới giải trí không thể xảy ra tin tức gì, chuyện gọi cảnh sát tới cũng tuyệt đối không cho phép.”
Mã Đế Na nghe không hiểu tiếng Trung bọn họ đang nói, chỉ nghe hiểu mấy từ ngữ chỉ con số, cô ta vội vàng nói: “Đúng rồi, số điện thoại báo nguy của Singapore gọi không được, làm sao lại xảy ra chuyện này, tôi…”
“Số điện thoại báo nguy của Thuỵ Sĩ là 117, ở đây là Singapore, 999.” Nguỵ Tông Thao chậm rãi đến gần, nhìn về phía Dư Y: “Không phải nói là mười phút sao, sao lại chạy đến đây?”
Mã Đế Na rụt cổ lại, lập tức trốn ở sau lưng Dư Y. Dư Y cười cười, vỗ vỗ t