Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Canh Bạc

Canh Bạc

Tác giả: Kim Bính

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1342200

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2200 lượt.

ay cô ta, thì thầm với Mã Đế Na vài câu. Lúc này cô mới đi tới trước mặt Nguỵ Tông Thao: “Anh đừng hù doạ con nít nữa, nói chuyện không thể dịu dàng một chút sao?”
Nguỵ Tông Thao liếc mắt nhìn Mã Đế Na vừa đi ôm cánh tay của A Thành, chân mày nhíu lại: “Cô ta có thành niên chưa vậy?”
Dư y kéo anh rời đi: “Lúc trước anh đe doạ cô ấy khai ra tin tức của em, lại không điều tra cô ấy mấy tuổi? Ở nơi này của anh, chẳng lẽ HR (Human Resources: Bộ phận nhân sự) nhận người không điều tra tuổi tác sao?”
Giọng nói xa dần, Mã Đế Na chậm rãi thở ra, hôn lên mặt A Thành, nói: “Anh thi đấu cho giỏi, em muốn đi chuẩn bị cho diễn xuất buổi tối.”
A Thành gật gật đầu, trong lỗ mũi lại có chất lỏng ấm ấm muốn chảy ra ngoài.
Dư Y đi theo bên cạnh Nguỵ Tông Thao cả ngày. Có nhân viên tinh mắt của sòng bạc sớm nhận ra cô, lời nói của người ta truyền tới tai A Lực. A Lực khiếp sợ, lại đem lời nói truyền tới quầy bar, nhân viên không dám tin, nhất là quản lý. Sau khi quản lý nghe xong thì sắc mặt trắng bệch trong nháy mắt, nửa ngày trôi qua vẫn luôn tinh thần hoảng hốt. Anh ta nhớ tới thư từ chức của Ngô Văn Ngọc, rồi nhớ tới ngày hôm qua Trang Hữu Bách cho gọi anh ta tới hỏi, anh ta rốt cuộc hiểu ra.
Ban đêm Nguỵ Tông Thao không để cho cô đi, mang cô về tầng sáu mươi.
Anh đã muốn cô lâu lắm rồi, mở cửa ra liền áp sát không ngừng. Sòng bạc bận rộn như vậy, còn anh lại tiêu phí thời gian ở nơi này. Dư y cũng bị làm cho tới mất đi nửa cái mạng, nghe thấy anh thở dốc: “Tâm tình hôm nay thế nào?”
Hôm nay tâm tình của cô rất tốt, Nguỵ Tông Thao đã im lặng tuyên bố với mọi người sự tồn tại của cô. Tất cả mọi người cung kính kêu cô “cô Dư”. Rõ ràng một khắc trước bọn họ còn đang chiến tranh lạnh, tình huống trong một đêm đó toàn bộ đảo ngược, loại cảm giác này khó có thể dùng lời để nói.
Dư Y cắn bả vai của anh, bỗng nhiên nói: “Nguỵ Tông Thao, anh và Trần Nhã Ân là sao vậy?”
Nguỵ Tông Thao dừng lại một chút, nâng mặt của cô lên, lóng lánh dưới bóng đêm, vẻ mặt của cô cứng rắn nghiêm túc. Anh bỗng cười lên, dưới thân thúc mạnh. Vẻ mặt của Dư Y vỡ vụn, nắm lấy cánh tay của anh kêu lên một tiếng, rốt cuộc một chữ cũng không nói nên lời.
Sau khi gió êm sóng lặng, Nguỵ Tông Thao ôm Dư Y đang hấp hối vào trong lòng, nghỉ ngơi một lát mới nói: “Anh không bao giờ ăn cỏ gần hang.” Anh hôn lên mặt Dư Y, thờ ơ nói: “Trần Nhã Ân trẻ tuổi, năng lực lại đặc biệt tốt, bố già xem trọng cô ta, sắp đặt cho cô ta đi du học nước ngoài, cô ta là do bố già đưa đến. Ngày hôm qua cô ta ngăn Mã Đế Na lại, không cho cô ấy báo tin, hôm nay anh đã cho cô ta một cơ hội, sau này sẽ không có nữa.”
Dư Y rủ mắt xuống, không lên tiếng, hơn nửa ngày mới nói: “Sự việc đã kết thúc chưa? Em còn nhớ rõ Ngô Văn Ngọc nói có một cú điện thoại gọi đến.”
Nguỵ Tông Thao liếc cô một cái, biết cô có ý nói gì: “Không có bằng chứng nào cả.”
Dư Y ngửa đầu nhìn anh: “Anh làm việc còn cần nói chứng cớ?”
Nguỵ Tông Thao cười cười: “Em đang ghen? Đúng vậy, anh làm việc có thể không cần nói chứng cớ, nhưng anh càng nghi ngờ một người khác hơn.”
Dư Y khó hiểu, nghe thấy Nguỵ Tông Thao lạnh giọng nói: “Lý Tinh Truyền. Mười năm trước anh muốn xây dựng Thế giới giải trí, hắn ta là đối thủ cạnh tranh lớn nhất của anh. Bốn năm trước hắn ta bắn bố già ở Campuchia, sau đó thì đi Las Vegas. Bây giờ anh và ông Robin có ý định hợp tác xây dựng sòng bạc ở Campuchia, mà hắn ta lại lần nữa trở thành đối thủ cạnh tranh lớn nhất của anh.”
Anh nhìn Dư Y: “Tiến quân vào Campuchia khó khăn chồng chất, đại hội vua bài chính là cửa thứ nhất. Hắn ta sẽ không để cho anh qua cửa được dễ dàng. Em nghi ngờ Trần Nhã Ân, mà anh thì nghi ngờ hắn ta.” Nguỵ Tông Thao nâng cằm của cô lên, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve môi của cô: “Anh sẽ bắt được bàn tay thực sự đứng sau màn của sự việc lần này. Anh sẽ không tin Trần Nhã Ân, lại càng không tin Lý Tinh Truyền. Ngàn vạn lần đừng coi hắn ta là người tốt, hắn ta không có chạm vào em, cái này đáng khiến cho người ta nghi ngờ.”
Khi đó ở trong sòng bạc, tiếng người vẫn ồn ào như trước, khó có thể tìm được một góc yên tĩnh.
Sòng bài to như vậy mà không có một cánh cửa sổ nào, muốn xem cảnh đêm chỉ có thể đi đến hành lang. Ngoài cửa sổ là ánh sáng đèn rực rỡ của Singapore, mùa du lịch cao điểm du khách quanh quẩn khắp mọi nơi, thời tiết rất ấm, nhưng bên trong đầy đủ hơi lạnh, khiến cho người ta tâm lạnh.
Trần Nhã Ân đã bỏ đi mười lăm phút rồi, cô ta cần mau chóng trở lại vị trí, nhưng mà hai chân lại không nhúc nhích. Trên đỉnh đầu là tầng sáu mươi, cô ta chưa bao giờ được cho phép đặt chân đến, mà bây giờ lại có một người phụ nữ không rõ lai lịch đang ở trên tầng kia, nơi ngắm cảnh tốt nhất, ở cùng với người đàn ông từng làm bạn với cô hơn mười năm.
Sau lưng truyền đến tiếng bước chân nhẹ nhàng, một lát liền có người tới gần: “Nghe nói anh ta đưa người phụ nữ ở quầy bar kia đi Geylang. Tôi thật sự rất tò mò, cái cô Dư kia đến tột cùng là thần thánh phương nào lại có thể khiến cho Nguỵ Tông Thao mê thành như vậy.”
Trần


XtGem Forum catalog