Tác giả: Kim Bính
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341946
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1946 lượt.
Nhã Ân cười khẩy, nhìn ra ngoài cửa sổ không có quay đầu lại. Người kia ở sau lưng dần dần kề sát, bàn tay ôm lấy hông của cô, hơi thở ấm nóng phun vào hai má của cô: “Nhã Ân, muốn đi uống một ly không?” Lý Tinh Truyền thấp giọng nói.
Tầng sáu mươi trên cùng, bên trong phòng lạnh như băng, chỉ có phòng ngủ là ấm áp, ánh đèn ngoài cửa sổ chiếu vào trên giường, an nhàn tĩnh mịch.
Dư Y đột nhiên hỏi: “Nguỵ Tông Thao, bây giờ anh có thể ăn cỏ gần hang không?”
Nguỵ Tông Thao cau mày, cúi đầu nhìn cô. Dư Y hạ quyết tâm: “Chú Tuyền thì lái máy bay, du thuyền, A Tán là cao thủ máy tính, A Trang thì đánh lộn và tham dự những trường hợp công vụ với anh, A Thành thì giúp anh đánh bài. Em không muốn làm cô gái quầy bar, em muốn đi theo anh học hỏi!”
Đứng ở bên cạnh Nguỵ Tông Thao, chân chính kề vai sát cánh đứng cùng với anh!
Làm việc ở trong sòng bạc, trước hết phải hiểu biết tất cả về sòng bạc, cũng như học được đánh bài như thế nào.
Thế giới giải trí có hơn một ngàn máy kéo ăn tiền, cách chơi máy kéo ăn tiền là đơn giản nhất, nhiều người chơi nhất. Mỗi ngày lợi nhuận thu được mà máy kéo sinh ra khiến cho người ta líu lưỡi.
Hơn sáu trăm bàn đánh bài mở hai mươi bốn giờ không ngừng. Bên trong phòng khách quý mỗi ngày đều có khách giàu có quyến luyến vung tiền như nước. Khách đánh bài phải hai mươi mốt tuổi trở lên, người ngoại quốc cầm hộ chiếu liền được đi vào miễn phí, người địa phương cần phải trả một trăm đồng Singapore cho vé vào cửa. Người ham thích cờ bạc có thể sẽ bị xếp vào sổ đen.
Người chia bài không thể tham gia vào đánh bài, không thể nhận tiền boa gì cả, trước khi vào làm việc thì phải trải qua ít nhất ba tháng huấn luyện. Lúc phỏng vấn tuyển dụng thì cân nhắc diện mạo của bọn họ, nam phải khôi ngô tuấn tú, nữ phải trang điểm xinh đẹp, phóng tầm mắt nhìn tất cả đều là cảnh đẹp ý vui.
Nhưng A Thành coi như là trường hợp ngoại lệ, Dư Y cắt ngang hồi tưởng, tiếp tục nghe Nguỵ Tông Thao giảng dạy.
Dư Y ngồi vào bên cạnh anh, có chút tò mò A Thành đang ngồi ở bàn đánh bài cùng với một người đàn ông ngoại quốc xa lạ. Ánh mắt của Nguỵ Tông Thao nhìn màn hình, nhưng lại giống như biết suy nghĩ trong lòng cô, nói: “Người đàn ông đó là FBI, chuyên gia ngôn ngữ cơ thể. Mỗi người đều làm ra một ít động tác và phản ứng không thể khống chế được, anh muốn A Thành phải nắm trong tay phản ứng của bản thân mình, hơn nữa có thể đánh lừa đối thủ.
Dư Y sáng tỏ, liếc nhìn màn hình máy vi tính một cái, hỏi: “Bây giờ anh đang quan sát ngôn ngữ cơ thể của đối thủ?”
Nguỵ Tông Thao nghiêng đầu nhìn cô một chút, cười nói: “Ừ.”
Ngôn ngữ cơ thể trong tiềm thức sẽ bán đứng một người, cũng có thể đủ để giúp đỡ một người, biết lợi dụng sẽ có thể hoá tất cả bị động thành chủ động.
Lý Tinh Truyền dường như là đối thủ lớn nhất. Nguỵ Tông Thao theo dõi hình ảnh của hắn ta thật lâu. Dư Y rốt cuộc đem sự tò mò hỏi ra miệng: “Nếu anh là sư phụ của A Thành, anh ra trận hẳn là phần thắng lớn hơn nữa. Nếu trận đấu lần này liên quan đến dự án ở Campuchia, tại sao anh không tự mình tham gia?”
Nguỵ Tông Thao vừa nhìn màn hình vừa trả lời: “Thứ nhất, anh là ông chủ của Thế giới giải trí, là người đứng ra tổ chức đại hội vua bài lần này, không thích hợp dự thi. Thứ hai, Lý Tinh Truyền rất hiểu biết anh, nhưng hắn ta hoàn toàn không biết A Thành, mà anh thì cũng thật hiểu rõ Lý Tinh Truyền.” Anh quay đầu nhìn Dư Y: “Đó là lý do, em cho rằng vì sao?”
Dường như Dư Y đã hỏi một câu hỏi ngu ngốc, đáp án rõ ràng như thế, cô cười gượng một tiếng, tiếp tục nhìn người chuyên gia ngôn ngữ cơ thể kia, tay phải đột nhiên bị người nào đó nắm lên.
Nguỵ Tông Thao hôn cô một chút, cười nói: “Ban đầu Trần Nhã Ân làm chia bài, nửa năm sau luân phiên làm các công việc khác. Em muốn theo anh học tập, nhất định phải chuẩn bị chịu khổ cho thật tốt, cũng đừng có hy vọng xa vời một bước lên trời. Anh sẽ không lấy công việc làm trò đùa.”
Anh đồng ý yêu cầu của Dư Y, đã coi như là nhượng bộ lớn nhất rồi, chưa từng có người nào có thể có được “Vinh dự” này, khiến cho anh chẳng phân biệt được công và tư. Bởi vậy bố già đang chuẩn bị hưởng phước, sau khi nghe nói chuyện này thì giận dữ, lập tức chạy tới hỏi tội.
Hôm nay Dư Y giúp Mã Đế Na chuyển nhà, rốt cuộc rảnh rỗi để nghiên cứu khoá cửa. Cô vừa di động cái chìa khoá vừa hỏi: “Thật ra bạn không cần phải dọn đi.”
“Tôi không dọn đi thì bạn sẽ bị bất tiện. Thành Thành nói bạn sợ tôi cười nhạo cho nên mới mỗi ngày đều quay về đây ở, bạn vốn có thể ở cùng với anh Nguỵ!”
Động tác của Dư Y ngừng lại, khoé mắt giật giật: “Tôi ở đây là bởi vì tôi đã trả tiền nhà rồi!”
Vả lại Nguỵ Tông Thao bề bộn nhiều việc, cũng không rảnh để quan tâm tới cô. Cô trở về nơi này cũng tự do tự tại một chút. Dư Y dừng một chút, lại chế nhạo Mã Đế Na: “Bây giờ A Thành phải thi đấu, sức khoẻ thân thể rất quan trọng, bạn đừng có quá thân mật với anh ta, anh ta không có nhiều máu mũi để chảy đâu.”
Mã Đế Na đỏ mặt, bỗng nhiê