Tác giả: Kim Bính
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341992
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1992 lượt.
ghị nói anh là đồng loã hại cha của tôi. Năm đó tôi đã nhìn thấy hoá đơn gởi tiền của cha tôi.”
Nguỵ Tông Thao mặt không chút thay đổi, cúi đầu xuống, nâng cằm của cô lên, trầm giọng nói: “Tôi ở bên ngoài quán trà chờ một người phụ nữ. Cô ta đi vào cùng với cha của em, cho đến khi đi ra. Năm đó cô ta làm việc cho tôi, phụ trách an bài thân phận của tôi. Nhiệm vụ hoàn thành, tôi đã sắp xếp cho cô ta di dân, chính là như vậy.”
Anh đã nói hết tất cả, Dư Y rớt nước mắt.
Cô không quên được khuôn mặt của người phụ nữ kia. Lúc Trần Chi Nghị đưa tài liệu cho cô, cô liếc mắt một cái liền thấy được ảnh chụp kia. Trong ảnh chụp là một người phụ nữ hơn ba mươi tuổi, dáng vẻ rất thướt tha. Nhưng người này không phải là kẻ thứ ba, cô đã hiểu lầm suốt ba năm.
Cô đã nói qua với ông nội và chú của mình, vi phạm pháp luật, trừng phạt đúng tội, cô thừa nhận ông trời có mắt. Cô biết là cha thật sự đã làm chuyện sai lầm. Người ta sinh lão bệnh tử, cha của cô chỉ trải qua sinh và tử, còn chưa có già đi, còn chưa có bệnh nặng. Ông ấy chết rất cực kỳ không vẻ vang.
Dư Y thật sự không oán không hận. Cô không phải là người hay oán hay giận, nhưng mà nửa đêm nằm mơ, cô luôn khóc nức nở nghẹn ngào. Tại sao cô lại hờ hững với cha, rốt cuộc là bắt đầu từ đâu suốt ngày hờ hững đối với cha? À, chính là ngày đó, sau một ngày mùa hè gió lớn mưa rào, cô nhận định sự thật kinh khủng này, cô nhớ kỹ một người phụ nữ như vậy, từ đó về sau rốt cuộc không thể quên được.
Nguỵ Tông Thao cảm thấy cằm trong tay đang run rẩy, lần thứ hai người phụ nữ ở trước mặt khóc, tóc dài xoã tung trên vai, hoàn toàn khoả thân ở trong lòng anh, nước mắt lóng lánh, im lặng chảy xuống, để lại trên gương mặt vệt nước mắt lờ mờ. Dưới ánh đèn đêm khuya, cảnh đẹp này khiến cho người ta rung động.
Nguỵ Tông Thao nói: “Đừng ấu trĩ.”
Dư Y cười nhạt, khoé miệng hơi nhếch lên, ngay cả nước mắt cũng bị lây ý cười: “Anh đã sớm biết tôi ấu trĩ. Lần đầu tiên anh nhắc tới tám năm trước, không có nói cho tôi biết toàn bộ, là bởi vì anh không muốn nói nhiều. Lần thứ hai tôi nhắc tới tám năm trước, khóc suốt một đêm ở trước mặt anh, anh không nói cho tôi biết toàn bộ, là bởi vì anh biết tôi ‘ấu trĩ’, anh không dám nói!”
Nguỵ Tông Thao lạnh lùng nói: “Tôi có cái gì không dám?”
“Anh không hy vọng tôi rời khỏi anh.” Dư Y gắng sức gỡ các ngón tay ở trên cằm ra, chậm rãi đứng dậy, hai chân quỳ ở trên giường, người không mảnh vải che thân, trên người còn có vết tích của cuộc hoan ái, nhưng cô lại không đếm xỉa tới, cười khẽ nói: “Anh rất thích tôi, thích đến nỗi muốn đem tôi về Singapore, anh luyến tiếc tôi.”
Nguỵ Tông Thao bỗng chốc cười một tiếng, lại thở dài, nhanh chóng ôm cô vào lòng, kiềm chế cổ của cô, nâng đầu cô lên, nói nhỏ: “Biết mình ấu trĩ là được rồi, bản thân mình ấu trĩ, sẽ không muốn đi trách người khác hại mình hiểu lầm.”
Dư Y vùng vẫy, vừa đẩy anh vừa rơi nước mắt: “Tôi đã gọi điện thoại cho cô ta, là chính cô ta thừa nhận!”
Cô tìm đủ mọi cách lục ra bản ghi chép cuộc điện thoại của Nhạc Bình An, một lần cuối cùng muốn cho sự thật nói bản thân mình đã đoán sai. Ngày đó cô mới ra viện không lâu, lên cơn sốt khiến cho cổ họng vốn yếu đau nhức, cô thông qua điện thoại chất vấn đối phương. Đầu bên kia im lặng một lát mới trả lời: “Cô nhìn lầm rồi, tôi không có đến cái quán trà gì đó.”
Dư Y nói dối trong tay có ảnh chụp làm chứng, lúc này đối phương mới nói một câu: “Cô là con gái của Nhạc Bình An? Nếu không muốn phá hoại gia đình của mình thì không nên nói lung tung. Tôi sẽ rời đi nhanh thôi.”
Cô ta quả thật đã nhanh chóng rời khỏi, điện thoại rốt cuộc gọi cũng không thông, biến mất không còn chút tung tích. Thì ra là Nguỵ Tông Thao đã sắp xếp cho cô ta di dân.
Dư Y thực sự ngây thơ, từ nhỏ cô không sợ trời không sợ đất, nhưng đối với chuyện này lại trốn trốn tránh tránh, không muốn làm rõ với cha, không muốn thẳng thắn với mẹ. Cô dùng cách ấu trĩ để bảo vệ nguyên vẹn gia đình. Nhưng sau đó cô ở trong tù biết được chân tướng sự thật, trong nháy mắt đó cảm giác toàn thân đều sụp đổ, cô muốn chết cùng với cha, loại đau đớn này cô không có cách nào tiếp nhận.
Trần Chi Nghị thắng, Nhạc Bình An chính là tử huyệt của Dư Y. Bốn năm bị cô hoang phí đó mãi mãi là vùng cấm cô không muốn nhớ lại. Cô không hận mình không thể chăm sóc cha đến già, cô chỉ hận bản thân cô vào bốn năm cuối cùng của cha, đã vu khống ông quá sâu. Tất cả những quả đắng này là bản thân cô tự nhận lấy, nhưng cô không thể khống chế thù hận của mình liên quan tới người phụ nữ kia.
Dư Y khóc không ngừng: “Anh nhất định đã sớm biết tôi có gọi điện thoại cho cô ta, làm sao cô ta lại không báo lại với anh chứ. Anh để cho cô ta rời đi như vậy, không có một câu giải thích dư thừa. Cho dù cô ta nói về cha tôi một tiếng cũng tốt, vì sao cái gì cũng không nói!”
Cô vùng vẫy kịch liệt, sắp nhào tới mép giường. Nguỵ Tông Thao mạnh mẽ ngăn cô lại, khiến cho cô ngay cả một chỗ trống để giãy dụa cũng không có.
Anh nghiến răng nghiến lợi: “Đừng giận cá chém thớt với ngư