Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Canh Bạc

Canh Bạc

Tác giả: Kim Bính

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1342241

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2241 lượt.

nh đi châm trà, rất có tư thế của nữ chủ nhân.
Nàng nói chuyện với người ta rất ít khi cúi đầu, hôm nay sau khi nhận lấy chén trà, thế nhưng cô vẫn cúi đầu uống, tầm mắt không hề nhìn về phía ông lão, khi nghe hỏi cũng tuỳ ý trả lời: “Rất tốt.”
Ông lão “à” một tiếng, nói: “Sau khi cháu tốt nghiệp, ông nội cũng không thấy tin tức của cháu, ông không dám đi tìm cháu, nghĩ là khi tết đến thì cháu sẽ trở về. Nhất Nhất…” Ông lão hơi chồm người về phía trước, run rẩy một chút: “Cháu vẫn còn giận ông nội?”
Dư Y qua loa vài câu, ông lão Nhạc đã muốn sốt ruột: “Ông biết là cháu đang yêu đương, báo chí đều có đưa tin. Nhưng mà Nhất Nhất, cháu phải biết rằng những người này lai lịch không rõ, tất cả bốn người ở trong nhà này đều không phải là người bình thường. Về phần cái người tên Nguỵ Tông Thao kia, lai lịch càng khiến cho người ta nghi ngờ. Tập đoàn Vĩnh Tân là một đại gia tộc xí nghiệp, nhưng mà thanh danh của Nguỵ Tông Thao vẫn không tốt. Cháu lui tới với người như vậy sẽ hại bản thân mình!”
Dư Y cười nói: “Danh tiếng của gia đình chúng ta cũng không tốt, cho nên cháu với anh ta rất xứng đôi.”
Ông lão Nhạc ngẩn ra, lần lữa nói không nên lời, môi run run hồi lâu mới nghẹn giọng nói: “Bình Anh tri pháp phạm pháp (hiểu pháp luật mà phạm luật), tình huống rất tồi tệ. Chú của cháu nắm giữ một ít chứng cớ, khi đó đã có người đang âm thầm điều tra Bình An. Ông và chú của cháu không ngủ hai ngày, cuối cùng quyết định nộp chứng cớ lên. Đây là quyết định của ông. Cháu có thể nói ông máu lạnh vô tình, ông đã trải qua trên chiến trường, máu đổ lệ rơi vì tổ quốc vài chục năm. Tất cả những thứ mà các người trẻ tuổi bọn cháu được hưởng thụ bây giờ đều là bọn già chúng ta đã dốc sức làm ra. Ông quý trọng mỗi một tấc tài nguyên của quốc gia này.”
Hốc mắt ông lão Nhạc ửng hồng: “Nếu ông có sai, sai lầm của ông chính là rất có lỗi với cháu, rất có lỗi với mẹ cháu. Các người đều có thể trách ông hận ông, nhưng mà Nhất Nhất, cháu đừng cứ sống cô độc như thế nữa. Trần Chi Nghị nói cháu không làm bác sĩ, đi làm công cho người khác, một tháng chỉ có một ngàn đồng. Cuộc sống của cháu không tốt, có thể để cho ông nội chăm sóc cho cháu hay không? Dù cho chỉ chăm sóc cho cháu hai năm, ít nhất trước khi ông chết có thể khiến cho ông không áy náy như vậy!”
Dư Y không cách nào hy sinh bản thân mình để cho người khác chuộc tội. Cô không để ý đến, tự ý đi đến bàn ăn, kêu Trang Hữu Bách đi tiễn khách, tự mình cầm chén cơm lên bắt đầu ăn, hai mắt ướt nước, thấy A Thành nhíu chặt mày không dám nói chuyện cùng cô.
Trang Hữu Bách mặt không chút thay đổi, chắn trước mặt ông lão Nhạc, cánh tay duỗi về phía cửa lớn. Ông lão Nhạc không muốn đi, Trang Hữu Bách nói: “Gần đây nhà họ Nguỵ có việc, rất nhiều phóng viên theo dõi ở bên ngoài. Nếu ông lão không muốn khiến cho mình bị đăng báo, không bằng rời đi trước. Có chuyện gì thì sau này nói cũng không muộn.”
Ông lão Nhạc gọi Dư Y vài lần, Dư Y cũng không quay đầu lại. Ông ta đứng không vững, cảm xúc lại kích động. Trần Chi Nghi lập tức gọi tài xế đang chờ ở trong xe đến, cùng đưa ông lão Nhạc vào xe. Anh ta dặn dò: “Chú Vương, chú đưa ông nội đến khách sạn trước, tối nay tôi quay về.”
Nhìn theo xe rời khỏi, anh ta mới xoay người định trở về biệt thự. Trong nháy mắt ngay lúc xoay người, một bạt tai đánh úp lại, “chát” một tiếng, vừa trong trẻo vừa vang dội, thật sự có chút đau. Anh ta nói: “Tay có bị đau không?”
Dư Y cười khẩy: “Vẫn ổn!”
Trần Chi Nghị biết Dư Y có chuyện nói, đã trúng một tát tay, má của anh ta hơi nóng lên. Anh ta khẽ xoa nhẹ một chút, mỉm cười nhìn cô, chăm chú lắng nghe.
Nụ cười giả tạo này khiến thần kinh Dư Y đau đớn, Dư Y nói: “Chơi có vui không? Trần Chi Nghị, anh đùa giỡn có vui không?”
Trần Chi Nghị nói: “Không vui, tôi chỉ muốn em quay về.”
“Thích tôi?” Dư Y tiến lên từng bước, ngẩng đầu nhìn anh ta.
Trần Chi Nghị cảm giác cô tới gần, hương vị thanh tịnh đẹp đẽ cũng bay theo tới. Trái tim anh ta đập nhanh vài nhịp, nói: “Yêu em.”
Anh yêu cô, đã yêu rất nhiều năm rồi, yêu đến nỗi tất cả mọi người đều biết. Dư Y cười nhạo: “Cách anh yêu người ta thật đặc biệt. Năm đó muốn tôi cùng với anh, anh nói anh sẽ tiêu huỷ chứng cớ. Tuần trước anh còn quan tâm tôi như vậy, nói về chuyện cuả cha tôi, nhưng hôm nay anh mang ông nội của tôi đến. Thật sự là rất yêu tôi!”
Dư Y nhớ tới năm năm trước, Trần Chi Nghị đưa cô và mẹ từ trại giam về nhà. Khi về đến nhà thì mẹ cô đi vào trước, cô ở bên ngoài nói chuyện với Trần Chị Nghị. Dự kiến được tương lai của cha, cả người cô mỏi mệt.
Trần Chi Nghị kề vào tai cô, nói với cô: “Không có chứng cớ, chú Nhạc sẽ không có việc gì.” Anh ta nhìn thấy vẻ mặt của Dư Y thay đổi, rốt cuộc nói: “Em ở cùng với tôi, Nhất Nhất, làm bạn gái của tôi!”
Hôm đó Dư Y rất tức giận, sau lại nghĩ bằng không nên nghe theo anh ta. Nhưng loại chuyện này không phải là trò đùa, đến khi cô ngủ một giấc thức dậy, cô sẽ không suy nghĩ lung tung nữa.
Nhưng hành động của Trần Chi Nghị hơi kém, nếu không có người của nhà họ