The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Canh Bạc

Canh Bạc

Tác giả: Kim Bính

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341993

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1993 lượt.

ời khác. Là chính em làm sai, em muốn cho lương tâm của mình thanh thản nên trách tôi?”
Dư Y không thể động đậy, nước mắt thành dòng, trái tim như là bị đóng băng, lạnh đến nỗi toàn thân đều muốn đông cứng: “Vậy anh nói cho tôi biết, tại sao anh phải giấu diếm?”
Bởi vì bản thân anh hiểu rõ, giận cá chém thớt này đây là hợp với lẽ thường. Nếu không, vừa rồi khi Dư Y chất vấn anh thì anh đã không nói được một lời. Anh thậm chí biết Dư Y hận bản thân mình bao nhiêu vì đã tự cho mình là đúng năm đó. Anh hiểu được Dư Y vĩnh viễn cũng không thể vượt qua cái hố này.
Cô không ấu trĩ, cô chỉ ân hận lúc đầu đã làm sai.
Nguỵ Tông Thao vùi vào cổ cô hôn, hai tay giữ lấy hai vai của cô: “Đã qua rồi, em đừng nghĩ đến nữa.”
Dư Y không giãy dụa nữa, ngoan ngoãn ghé vào mép giường, hai mắt đẫm lệ giữa mông lung giống như thấy được cha mặc quần áo tù, tươi cười thoải mái: “Nhất Nhất, con nên nói ra sớm hơn một chút.”
Nhưng cô không còn có cơ hội gọi ông thêm vài tiếng “ba ba”.
Dư Y trở nên buồn bã, ngược lại cũng không ầm ĩ với Nguỵ Tông Thao nữa. Ngày hôm sau thức dậy, cô hơi nhức đầu, Nguỵ Tông Thao thế nhưng còn chưa có đi công ty.
Dư Y nói: “Gần đây là thời khắc mấu chốt, anh còn ở trên giường?”
Nguỵ Tông Thao cười một tiếng: “Thay đổi thất thường!” Rốt cuộc anh rời giường mặc quần áo, khi rời đi thì ôm Dư Y hôn hồi lâu, cười cô đầu lưỡi không linh hoạt, cho đến khi cô nghẹt thở thì mới buông cô ra.
Đi xuống tới dưới lầu, rốt cuộc Nguỵ Tông Thao thu hồi tươi cười, cũng không quay đầu lại mà ra lệnh cho Trang Hữu Bách: “Cậu ở lại, trông Dư Y.” Nói xong thì ngồi vào trong xe, để lại Trang Hữu Bách và A Thành ngơ ngác nhìn nhau.
Trên xe, A Tán vừa mới cúp điện thoại, nói với Nguỵ Tông Thao: “Toà biệt thự kia thuê thời hạn ba tháng, gần đây Trần Chi Nghị vẫn không có xuất hiện.”
“Ba tháng?” Nguỵ Tông Thao cười nhạt: “Tôi chờ anh ta đem tin tức của tôi tới tay Vĩnh Tân!”
Trong tập đoàn Vĩnh Tân, Nguỵ Tông Thao đại diện toàn quyền ông lão Nguỵ tiến hành thương lượng đầu tư, phía ngân hàng rốt cuộc truyền đến tin tức tốt. Mọi người vui sướng nhìn thấy thái độ của ông Robin cũng đã dao động rồi.
Dư Y ngồi ở bàn cơm, chống má nhìn về phía hai ông thần giữ cửa, không biết nghĩ đến cái gì, cười khúc khích. Cho đến nửa đêm Nguỵ Tông Thao trở về, cô trách móc: “Anh lại kêu A Trang đến làm gì?”
Nguỵ Tông Thao nói: “Gần đây biệt thự luôn có người lạ dò xét. A Trang có thể đánh, có thể bảo vệ em.”
Dư Y cười giễu cợt: “Giả dối!”
Cô quay lưng lại, nhắm mắt ngủ. Nguỵ Tông Thao sáp đến ôm lấy cô, sau một loạt động tác thấy Dư Y không nhúc nhích, anh than nhẹ: “Thay đổi thất thường.”
Dư Y cười, xoay người quàng lấy cổ của anh, chủ động ngồi lên người anh. Nguỵ Tông Thao cười như có như không, sau một hồi thì đoạt lại quyền chủ động.
Dường như Dư Y không tức giận nữa, có đôi khi cô như chim nhỏ nép vào người, sẽ chủ động chui vào lòng của Nguỵ Tông Thao, nhìn thấy anh cũng híp híp mắt cười, lấy bộ bài tú lơ khơ ra biểu diễn kỹ thuật trước mặt cô. Nhưng mà có đôi khi cô sẽ trong lúc ngủ mơ nhíu mày, cổ họng không ngừng chuyển động, không nói gì, chỉ là kêu rên vài tiếng.
Nguỵ Tông Thao ôm cô vào trong ngực, bàn tay áp vào trên ngực cô, cảm nhận được mềm mại cùng tim đập. Biết cô đang đau khổ, lần đầu tiên anh không biết nên làm như thế nào, không khỏi nhíu mày, vẫn nhăn mặt suốt cho đến trước mặt ông Robin. Ông Robin cảm thấy kỳ lạ: “Anh lại có thể thất thần?”
Nguỵ Tông Thao cười cười, cụng ly rượu vang với ông ta, tiếp tục nói chuyện trên trời dưới đất.
Lúc đó Dư Y đang ngồi trong biệt thự chơi bài. A Thành lộ ra một vẻ mặt trẻ con dễ dạy, khen nói: “Cô Dư học coi như mau!”
Dư Y đắc ý hất hất cằm, gọi: “A Trang, cơm trưa làm xong chưa?”
Trang Hữu Bách đứng ở trong bếp không hé răng, chắc chắn là đang nghiến răng nghiến lợi với cô. Dư Y cười đến vui sướng khi người gặp hoạ. A Thành thầm nói: “Cô và tổng giám đốc Nguỵ giận dỗi, cũng đừng lấy chúng tôi ra trút giận, tiền lương của chúng tôi cũng không cao lắm!”
Dư Y bỏ bài ra, còn chưa có cười xong, thình lình nghe thấy tiếng chuông cửa vang lên. Đến khi A Thành chạy ra mở cửa, Dư Y rốt cuộc cười không nổi nữa.
Ngoài cửa lớn có một ông lão đang đứng, tay cầm gậy ba-toong, tóc trắng xoá, đẩy người đang dìu ở bên cạnh ra, chân run rẩy tiến về phía trước, như là sợ sẽ hù doạ cô gái trước mặt, nhẹ nhàng nói: “Nhất Nhất…”
Dư Y bình tĩnh tại chỗ, liếc mắt cười mỉm với Trần Chi Nghị đang dìu ông lão, lạnh lùng cong môi.






Ông lão tuổi tác đã cao, nhìn thấy Dư Y thì thật xúc động, hai mắt lập tức ngân ngấn nước mắt, nhìn cô từ đầu đến chân, vừa thương cảm vừa vui mừng, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Đã trưởng thành, đã trưởng thành!”
Khi Dư Y rời đi mới hai mươi tuổi, ngây ngô trẻ con. Bây giờ cô đã có bộ dáng xinh đẹp như vậy. Ông lão cảm thán thời gian, dè dặt hỏi Dư Y: “Mấy năm nay cháu đã trải qua như thế nào?”
Bây giờ bọn họ đã ngồi ở sô pha, Dư Y kêu A Thà