Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Canh Bạc

Canh Bạc

Tác giả: Kim Bính

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341988

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1988 lượt.

Trần phát hiện kịp thời anh ta khác thường, anh ta đã sớm tạo ra sai lầm lớn.
Dư Y nhớ rõ ngày hôm đó, cha của Trần Chi Nghị đặc biệt tới nhà của bọn họ, đưa đến một đống quà gặp mặt, yêu cầu Dư Y đừng đi quấy rầy Trần Chi Nghị nữa. Dư Y nhận lấy toàn bộ, nửa tháng sau phán quyết được truyền xuống.
Trong mắt Dư Y có lệ, nắm chặt tay lại, ẩn nhẫn nói: “Trần Chi Nghị, anh bất quá cũng chỉ là như vậy, hoặc là giậu đổ bìm leo, hoặc là đâm vào nỗi đau của tôi. Anh rõ ràng biết tôi không muốn nhớ tới cha của tôi, nhưng mà anh cố tình đề cập đến ông ấy. Đúng, anh thật sự hiểu tôi, luôn mồm để cho tôi rời đi, không để cho bị ông nội của tôi phát hiện, kết quả cũng là anh dẫn ông ta đến. Anh cũng rõ ràng biết tôi rất không muốn nhìn thấy ông ta!”
Trần Chi Nghị muốn lau nước mắt cho cô, ngón tay đã sắp đụng tới hai má cô, lại bị Dư Y né tránh. Anh cứ giơ tay như vậy, thấp giọng nói: “Ông nội của em biết tôi đã gặp mặt em. Tôi không lay chuyển được ông lão. Em gặp ông ấy thì có gì không tốt? Mấy năm nay thân thể của ông ấy càng ngày càng kém, ông còn có thể đợi được vài năm sao? Nếu em không muốn ở cùng với ông, tôi cũng có thể chuẩn bị nhà ở cho em. Em không cần phải đi làm công nữa, có thể muốn làm cái gì thì làm cái đó giống như trước vậy.”
Anh ta yên lặng chăm chú nhìn Dư Y, muốn nếm thử mùi vị nước mắt của cô: “Tôi vẫn đối với em như cũ, em không chịu tiếp nhận tôi cũng không sao, chỉ cần ở bên cạnh tôi là đủ rồi. Nguỵ Tông Thao có thể cho em cái gì thì tôi cũng có thể cho em.”
“Không có khả năng.” Dư Y lau nước mắt một cái, cười nói: “Tôi chỉ muốn lên giường với anh ta, tôi chán ghét anh!”
Hai má của cô bỗng nhiên đau đớn, mặt bị người ta mạnh mẽ nâng lên. Trần Chi Nghị ở trước mặt rốt cuộc thay đổi sắc mặt, ánh mắt âm u, không còn thấy dịu dàng nữa.
Dư Y không hề cười, còn nghiêm túc nói: “Cho dù anh ta không phải là người tốt gì, nham hiểm xấu xa, thì anh ta vẫn hấp dẫn tôi hơn so với anh.”
Trần Chi Nghị dùng ngón tay cái đè lên môi của cô, hít sâu một cái, áp sát vào mặt cô, chóp mũi của hai người đều chạm nhau: “Em đừng nói nữa, tôi không muốn tổn thương em.” Tổn thương cô có nhiều cách, vào rất nhiều năm trước Trần Chi Nghị đã làm rồi.
Anh ta rút ngón cái lại, môi dần dần lại gần, cổ họng không ngừng chuyển động, nhịp tim cũng dần tăng nhanh. Khi sắp hôn được cô, đột nhiên anh nghe thấy Dư Y nói: “Anh dám!” Giọng điệu bình thản, giống như bản thân mình là một người ngoài cuộc.
Trần Chi Nghị cười nhẹ: “Thật sự cho là tôi không dám?” Giọng nói của anh ta rất nhẹ, sau khi nói xong thì nhìn vào mắt Dư Y, không biết nghĩ đến cái gì, anh ta vừa cười cười, ngón cái xoa xoa hai gò má tinh xảo trơn láng của cô, lúc này mới chậm rãi buông cô ra, nói: “Đừng cáu kỉnh nữa, ngoan ngoãn chờ đợi, tôi và ông nội em sẽ trở lại gặp em.”
Khi Nguỵ Tông Thao trở về biệt thự, dĩ nhiên là đã nghe được tin tức. A Thành ấp a ấp úng nói, Trang Hữu Bách liếc nhìn cậu ta một cái, nói xen vào: “Cô Dư và cái ông Trần kia đứng ở cổng biệt thự nói chuyện mười phút, sau đó ông Trần liền rời đi.”
“Chỉ có như vậy?” Nguỵ Tông Thao chậm rãi cởi cà-vạt ra, hỏi: “Những cái khác thì sao?”
Trang Hữu Bách hơi do dự một chút, cặp mắt liếc A Thành một cái, rốt cuộc không có nói ra cảnh tượng thân mật mà mình lén thấy. Nguỵ Tông Thao đã cởi xong cà-vạt, lạnh lùng nói: “Nói!”
Bọn họ chưa bao giờ giấu diếm Nguỵ Tông Thao cái gì. Tình cảnh hồi trưa thật sự khiến cho người ta suy nghĩ miên man. Tuy rằng bọn họ không muốn nói, nhưng thật sự không thể nói dối trước mặt Nguỵ Tông Thao. Chần chờ một hồi, rốt cuộc bọn họ miêu tả chi tiết.
Nguỵ Tông Thao đi vào phòng ngủ, cởi âu phục ném lên trên giường, nhìn thấy Dư Y ngồi xếp bằng ở đầu giường chơi máy tính, đi qua liền lấy máy tính bỏ qua.
Dư Y sửng sốt, ngẩng đầu nhìn anh: “Anh làm gì vậy!”
Nguỵ Tông Thao đột nhiên nâng cằm của cô lên, nhìn đánh giá khuôn mặt của cô, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở trên môi cô, thờ ơ hỏi: “Hôn?”
Dư Y nhíu mày: “Anh muốn nói cái gì?”
“Cần tôi lặp lại?”
Dư Y lấy lại tinh thần, hiểu được ý của anh, gạt tay anh ra, nói: “Hôn thì thế nào!”
Nguỵ Tông Thao bỗng cười, cắn thật mạnh vào môi của cô, nghe thấy cô thét lên kinh hãi một tiếng, anh lại buông ra, quàng lấy cổ cô hôn tỉ mỉ.
Dư Y bị ép buộc phải ngửa đầu, hơn nửa ngày mới được tự do, nghe thấy Nguỵ Tông Thao thấp giọng nói: “Nếm qua môi cá nhám chưa? Trong món phật khiêu tường có môi cá nhám, lần sau tôi kêu A Thành làm cho em món mép cá chưng” Anh bóp hai má của Dư Y, mặt không chút thay đổi, nói: “Ai dám hôn em, tôi liền cắt môi của người đó, làm đồ ăn cho em!”






Dư Y thiếu chút nữa quên, Nguỵ Tông Thao không phải là một người đơn giản, chỉ biết làm một người đàn ông chìu chuộng cô. Vào đêm cúp điện ở Nho An Đường đó, anh ta đã cố ý chờ ở ven đường xem kịch, chỉ là để cho cô một bài học sâu sắc. Anh ta cũng đã thà rằng phá huỷ một toà nhà cũng không để cho người khác đạt được một tí nào.
Gi


Teya Salat