Tác giả: Kim Bính
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341990
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1990 lượt.
ờ phút này Nguỵ Tông Thao âm trầm kinh khủng, những lời nói ra khiến người ta khiếp đảm. Rốt cuộc Dư Y gạt tay anh xuống, hai má hơi đau, có lẽ đã bị anh bóp đến bầm lên rồi.
Nguỵ Tông Thao bình tĩnh nhìn cô một hồi, ngón tay khẽ chạm vào hai má của cô, nói: “Sau này tôi sẽ chú ý.” Giống như là đau lòng, rồi lại hôn cô một chút.
Dư Y xoay đi, mày cau lại, lại bị Nguỵ Tông Thao ôm vào ngực. Cô không nói lời nào, Nguỵ Tông Thao nói: “Đừng quá thân mật với người khác, tôi không thích.” Anh vuốt vuốt tóc Dư Y, vén tóc ra sau tai, nói: “Ông nội của em tìm đến, không vui sao? Có phải là không muốn thấy ông ta hay không?”
Lúc này Dư Y mới đáp lại một tiếng “Ừ”, quay đầu nhìn ra cảnh đêm ngoài cửa sổ, líu ríu nói: “Ông ta khó chịu, tôi cũng khó chịu.”
Dư Y cắn môi khóc, nước mắt chảy vào trong miệng, mằn mặn. Gần đây cô giống như là đem nước mắt của vài năm nay chảy hết một lần. Khi nào thì cô lại yếu đuối đến như vậy, ngày đó an táng cha, cô cũng không có khóc.
Lòng của cô vô cùng đau đớn, thắt ruột thắt gan, giống như là tất cả đều bị thắt chặt với nhau. Cô rốt cuộc có bao nhiêu oán giận với ông nội, thật ra người cô hận nhất là bản thân cô. Khi còn bé, cô ngồi sụp ở trên cổ cha cười ha hả, buổi tối nằm ở giữa cha mẹ, xem cha ảo thuật giống như tung một chai đồ uống, cô té ngã một cái cha đau lòng hơn nửa ngày. Cô dần dần lớn lên, cha đã không thể thảy cô lên nữa. Cô học hành giỏi hơn, cha để cho cô tha hồ chơi đùa. Ông muốn nuôi cô cả đời, bọn họ chia xẻ rất nhiều bí mật nhỏ. Mười bảy năm cô gọi ông “ba ba”, mà cha của cô đã gọi cô “cục cưng” hai mươi năm. Cha cô không được nhìn thấy cô lớn lên, không nhìn thấy cô mặc áo bác sĩ, không nhìn thấy cô yêu đương kết hôn. Cô còn chưa có báo đáp, từ nay về sau không còn có cơ hội.
Thời gian không thể quay trở lại, gọi mà không ngừng chính là thời gian, không đuổi kịp chính là không gian, dắt không được chính là bàn tay to lớn của cha.
Tiếng nước chảy trong phòng tắm đứt quãng, cuối cùng thì ngưng lại. Cái chăn nhăn nhúm, dính một chút nước. Dư Y nhảy xuống giường, ngay khi cửa phòng tắm mở ra thì cô bổ nhào vào lòng Nguỵ Tông Thao. Người đàn ông này không tầm thường, rất khác với những người khác. Tám năm trước mưa như trút nước, bọn họ chỉ cách nhau một song cửa, từ đó về sau, tất cả đều thay đổi…
Nguỵ Tông Thao thích Dư Y ỷ lại vào anh như vậy. Ngày hôm sau anh cố ý thức dậy trễ, nhìn Dư Y ngủ đến mê mang, không nén được mân mê ngắm nghía cô, tiến đến hôn cô một chút, kêu A Thàn đến giờ cơm trưa thì đánh thức cô dậy.
Hôm nay A Tán ở nhà, lúc Dư Y xuống lầu thì thấy A Tán đang cầm một cái laptop, vừa gặm bánh mì vừa đi ra vườn hoa. Khi nhìn thấy Dư Y thì A Tán kêu một tiếng: “Cô Dư.”
Dư Y tò mò hỏi A Thành: “Tại sao A Tán không đi với tổng giám đốc Nguỵ nhà anh?”
A Thành thành thành thật thật nói: “Tổng giám đốc Nguỵ để ba chúng tôi ở lại, bảo đảm một tuần này không có ai đến quấy rầy cô.”
Dư Y sửng sốt, đi đến chỗ cửa kiếng tiếp đất liếc mắt nhìn một cái. A Tán ngồi trong vườn đưa lưng về phía biệt thự, trong phòng khách có Trang Hữu Bách trấn giữ. Tới buổi chiều thì có người bấm chuông cửa biệt thự, Trang Hữu Bách chắn ở trước mặt Dư Y, nói: “Cô Dư có thể đi vào phòng sách lên mạng một lát.”
Dư Y nhướn mày: “Có khách kìa.”
“Tổng giám đốc Nguỵ đã phân phó, khách và cô Dư không có liên quan.”
Dư Y không thấy được người ở ngoài biệt thự, cũng không biết Trang Hữu Bách dùng phương pháp gì, qua hồi lâu mới thấy anh ta trở lại. A Tán ở trong vườn sau vẫn không hề nhúc nhích. Nửa tiếng sau Dư Y nghe thấy dưới lầu truyền đến tiếng nói chuyện, cô bỏ con chuột xuống đi đến trước cửa sổ, chỉ thấy bảo vệ của biệt thự đang đứng ở bên ngoài tường rào, bên cạnh còn có chú Vương tài xế của nhà họ Nhạc. Ông lão Nhạc chống gậy luôn nhìn về phía này.
Dư Y nắm khung cửa sổ, nhanh chóng lách mình né tránh, cho đến khi không còn nghe thấy tiếng cô mới nhìn qua một lần nữa, ngoài tường rào đã không còn ai.
Cô cũng bị nhốt ở chỗ này. Khi Nguỵ Tông Thao trở về vỗ về cô: “Chỉ nhẫn nại một tuần, em cũng không muốn ra cửa thì gặp phải người không muốn gặp. Gần đây phóng viên cũng nhiều, chờ trở về Singapore, em muốn như thế nào đều tuỳ em.”
Trong biệt thự canh phòng nghiêm ngặt, ngay cả một con ruồi cũng không bay vào được, Dư Y có chắp thêm cánh cũng không thoát.
Quả thật nhiều phóng viên, từ khi số lần Nguỵ Tông Thao xuất hiện nơi công cộng dần dần nhiều, bên cạnh hoặc là cấp cao của tập đoàn Vĩnh Tân, hoặc là nhân viên tuỳ tùng của ông Robin, tiêu điểm chú ý của truyền thông như ong vỡ tổ, chuyển dời đến trên người của đời thứ ba có hy vọng kế thừa ông lão Nguỵ. Bất luận là Nguỵ Tông Thao tới lui như thế nào, phía sau đều có bóng dáng của phóng viên.
Trong xe hơi, ông Robin nhìn thoáng qua kính chiếu hậu, cười nói: “Tôi biết kỹ thuật lái của tài xế của anh là hạng nhất, muốn bỏ lại người ta thật dễ dàng. Khi nào thì anh đã thích lên báo vậy?”
Nguỵ Tông Thao nói: “Hướng phát triển dư luận rất quan trọng, bây giờ tôi đang nổi rầm