Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cảnh Sát, Không Được Nhúc Nhích

Cảnh Sát, Không Được Nhúc Nhích

Tác giả: Kim Hà Dĩ Tịch

Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015

Lượt xem: 1341411

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1411 lượt.

chân chính ba mươi rồi, phụ nữ qua ba mươi tuổi chính là cải trắng bị nát đấy."
Tiểu Ly vừa nói vừa tiến tới bên cạnh Tống Thần, vừa dùng lực vỗ bả vai của cô ấy, ý vị sâu xa nói: "Chị Tống, anh Cố gần đây có hành động gì chưa? Anh ấy không phải thấy kiệt sức với chị rồi đấy, ngày hôm trước em ở Tân Thế Giới hình như nhìn thấy anh ấy. Không biết có phải là em không đeo kính hay không mà nhìn không được rõ lắm, một cô gái có dáng người giống với chị Hạ kéo tay của anh ấy rất thân mật, cách thật xa em liền bị xiêu vẹo rồi."
"Chị Tống à, không dễ dàng gì gặp đàn ông tốt như vậy đâu, vì thế phải níu chặt vào!"
Tiểu Từ lại cùng tiểu Ly tung hứng, cô ngồi xuống, nhìn vào tài liệu nghe câu được câu không.
Tống Thần đưa ngón tay giữa ra, cắn răng: "Mẹ nó, các cô các cậu đều là kẻ bại não, chị lười phản ứng lại các cô các cậu làm gì."
"Người đàn ông xấu xí Cố Tích này, về sau không cần ở bên tai chị nhắc tới cái tên này. Nếu không, chị thấy thần giết thần, thấy phật chém phật!"
Tống Thần cầm bút vẽ lên, "Rắc rắc" một tiếng liền gẫy làm đôi.
"Anh Cố đẹp trai như vậy, chị Tống à, thẩm mỹ của chị thật có rất nhiều vấn đề."
"Đúng vậy, chị Tống à, đều trưởng thành rồi, dù có được thông qua, có được anh Cố coi như chị kiếm được lợi rồi."
"Chị nói lại một lần nữa, không cần trước mặt của chị nhắc tới tên đàn ông xấu xí đó, người mà chị ghét nhất chính là anh ta!"
"Chát" , Tống Thần liền đập bàn tức giận làm cho tiểu Ly và tiểu Từ roort cuộc cũng dừng lại.
"Người nào chọc đến Tống Thần của chúng ta vậy, sáng sớm đã bừng bừng hỏa khí như thế?"
Không gian đang lắng xuống chợt vang lên lời nói nhạo báng, tiếp theo là tiếng giày da đạp lên trên sàn nhà.
"Thủ lĩnh, chúng tôi chỉ đang đùa giỡn thôi."
"Giờ làm việc đến rồi, bắt đầu làm việc, bắt đầu làm việc thôi."
Chân của nhóm tiểu cẩu tựa như một làn khói trở lại chỗ ngồi chính mình ra vẻ nghiêm túc làm việc.
Tống Thần duy trì tư thế chống lên mặt bàn, lại hơi ngước đầu nhìn về phía Quý Quân.
Môi của cô mấp máy, từng câu từng chữ nói ra rất rõ ràng: "Bé con và anh họ tôi đưa kẹo mừng đến, quản lý Quý cũng nếm thử một chút?"
Tống Thần mặc dù dùng câu nghi vấn, nhưng lại mang ý mời rõ ràng.
Chỉ là cô ấy không đưa cho Quý Quân kẹo mừng, ngược lại lại khiêu khích nhìn anh ta.
Quý quân nhìn về phía cô, tầm mắt rơi vào trên bàn của cô, ánh mắt đang mỉm cười phút chốc trầm xuống.
Cơ hồ trong nháy mắt, mặt của anh tựa như băng lạnh vậy.
Mọi người hình như cũng đè nén hô hấp, khí lạnh trên người anh ta tỏa ra hình như trong chớp mắt liền truyền khắp khung làm việc (cubical).
Qua mấy giây sau, lại hình như là qua mấy phút đồng hồ, Quý Quân rốt cuộc cũng mở miệng: "Tổ trưởng Hạ, kẹo mừng của cô sao?."
Quý Quân đưa tay về phía cô, bàn tay đang nắm chặt thành quyền chậm rãi mở ra.
Chỉ là trên đó hiện rõ bốn vết móng tay thật sâu, cùng với gân xanh nổi lên, tất cả đều lọt vào trong mắt cô.
Trái tim có chút co lại, cô vẫn mím môi như cũ, cầm lấy túi quà tặng, móc bánh kẹo cưới ra.
Vuốt khẽ cái hộp, đưa tới.
Cô ngẩng đầu, thế nhưng anh lại đã xoay người, vạt áo bay nhanh sát qua đầu ngón tay của cô.
Giày da đạp đất cồm cộp.
Nhưng không có tiếng đóng cửa tức giận.
Tầm mắt của cô rơi vào khe hở hơi khép lại, sợ sệt.
"Đau lòng rồi hả?"
Giọng vừa chua vừa đắng, trừ Tống Thần ra còn có ai.
Cô gạt gạt tóc rơi ở bên tai hỏi lại: "Cậu cảm thấy thế nào?"
Tống Thần nhún vai, ngồi xuống: "Cúi đầu ngẩng đầu là thấy, chuyện cũ lúc nào cũng hiện ra."
"Con nhóc, từ lúc nào thì cậu trở thành thi nhân rồi hả ?"
"Mình chỉ phải . . . . ."
Cô khoát tay ngăn cô ấy lại: "Mình biết."
Cậu đang sợ ăn xong thấy không đáng tiền liền quay đầu lại, cậu chỉ sợ trong lòng mình vị trí của mối tình đầu không ai thay thế được, cậu chỉ là đang đau lòng cho anh trai mình mà thôi.
Nhưng mà. . . . . . Cảm giác không phải như vậy.
"Mình sẽ tự tay đưa cho quản lý Quý."
Cô cười cười với Tống Thần, đi về phía phòng làm việc của quản lý.
Thùng thùng thùng, ba cái, không có trả lời.
Lại ba cái nữa, mới nghe được hai chữ nguội lạnh: "Vào đi."
Cô đưa tay đóng lại cửa.
Quý quân ngẩng đầu, thấy là cô, ánh mắt lại lạnh đi mấy phần.
Trước khi anh ta mở miệng, cô đã đi tới trước bàn lớn, đem hộp kẹo cưới đặt ở trên mặt bàn.
Quý Quân nhìn chằm chằm vào cái hộp màu đỏ kia, hô hấp trầm trầm: "Hạ Sơn Chi, em thật là ác độc!"
"Cho nên, anh hãy quên tôi đi."
Trong mắt của anh hiện lên tia máu, cô chỉ có thể xoay người, làm như không nhìn thấy.
Ngón tay đặt lên nắm cửa, eo lại thấy căng thẳng, bị một lực mạnh lôi cô ném lên trên tường.
Cô không kịp phản kháng lại, liền bị Quý Quân chỉa vào đầu gối bắt chéo hai tay ra sau lưng mà giam giữ .
Hô hấp vẩn đục phun lên trên mặt cô, bộ mặt vặn vẹo đầy tức giận: "Hạ Sơn Chi, em không phải không biết năm đó anh mang tâm tình nào mà rời đi chứ?."
Quý Quân cố chấp vây hãm cô, trong mắt đầy tơ máu tràn ra đau đớn và thù hận.
"Em từ nhỏ đã được che ch