Tác giả: Kim Hà Dĩ Tịch
Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015
Lượt xem: 1341403
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1403 lượt.
ng, anh nói đúng rồi, bản thân cô thì ra là cũng không biết, cô sẽ yêu Hoắc Sở Kiệt như vậy.
Khi hàm răng của Quý Quân cắn lên da của cô thì lúc đó lòng của cô đã lạnh đến tận xương.
Cô cảm thấy được mình đặc biệt bẩn, một khắc kia, cô vô cùng ghét bản thân mình.
Hoắc Sở Kiệt, thì ra là em lại yêu anh đến như vậy.
Nếu như chỉ có rời khỏi Thịnh Nguyên, mới có thể tránh xa Quý Quân, thì cô sẽ liền rời khỏi đó.
Không phải chỉ là một công việc thôi sao, khắp nơi đêu là chiến trường mà lão Hoắc lại chỉ có một.
Cô ngồi vào chỗ của mình, mở word ra bắt đầu gõ chữ.
Tâm ngược lại vô cùng bình tĩnh.
"Hạ Sơn Chi, hơn mười phút đồng hồ, hai người làm chuyện gì mà người khác không thấy được?"
"Lúc cậu ở trong ngực của anh ta có nghĩ tới Hoắc Sở Kiệt hay không?"
"Hạ Sơn Chi, nếu như không phải bị mình bắt gặp, có phải hai người muốn ở trong phòng làm việc trình diễn một màn kích tình nóng bỏng?"
Tống Thần tiến tới trước mặt cô, hạ thấp giọng nói, chỉ đủ cho cô nghe rõ ràng từng chữ một.
Ánh mắt như ngọn đuốc muốn bắn thủng ót của cô, cô nhíu mày đánh xuống mấy chữ —nguyên nhân từ chức: kết hôn, sinh con.
"Hạ Sơn Chi, nếu lại có lần sau, chúng ta ngay cả bạn bè cũng không làm được nữa!"
Âm thanh lạch cạch gõ lên bàn phím át mất câu uy hiếp cuối cùng kia của Tống Thần, cô từ trên màn hình ngẩng đầu nói: "Tuân lệnh!"
Ấn phím print, từ trong máy tính chạy ra ngoài mấy tờ giấy A4 mỏng.
Dù sao hợp đồng mà cô ký với Thịnh Nguyên trong ba năm cũng sắp đến hạn rồi, phải nghỉ ngơi một chút thôi.
Tống Thần đứng bên cạnh máy in, cô đưa tay ra lấy, thì cô ấy lại nhanh hơn một bước.
"Đơn từ chức?"
"Hạ Sơn Chi, cậu muốn từ chức?"
Tống Thần kinh ngạc rống to, làm cô giật cả mình.
Chị gái à, cậu mà còn phải kích động như vậy sao?
Không phải chỉ là một công việc thôi sao.
"Cậu cam lòng rời khỏi đồng đội của mình sao? Chịu buông tha công sức đã bỏ ra trong những năm vừa qua hay sao?"
"Mình không thể để lão Hoắc tức giận."
Vẫn là Tống Thần hiểu cô, nếu cô muốn từ chức, chính là không làm trong ngành này nữa.
Ngành này nói lớn cũng không lớn, nhưng nếu cô muốn sang công ty khác làm, dù sao vẫn sẽ gặp phải Quý Quân.
Cho nên khi cô đưa đơn từ chức chính là từ bỏ luôn cả tâm tư của mình trong nghề này.
Lời của Tống Thần đến tai của ba người trong đội, tiểu Ly lay lay cánh tay của cô cười nói: "Chị, hôm nay không phải là ngày Cá tháng Tư."
"Chị, tổ năm người của chúng ta vang dội nhiều năm như vậy, cũng không thể không có người cầm đầu được."
Tiểu Từ đã từng cười đùa, nắm cánh tay bên kia của cô nói.
"Sơn Chi, em đã quyết định?"
Vẻ mặt của chị Trần cùng giọng điệu bình thường nhưng nghiêm túc, cô nhìn qua họ một lượt rồi gật đầu.
"Tôi không bỏ được mọi người."
"Nhưng chị vẫn muốn đi, hu hu. . . . . ."
Cô gái nhỏ lúc này lại bưng mặt khóc lớn, nước mắt to như hạt đậu buồn buồn vang trên sàn nhà.
Tiểu Từ quay sang Tống Thần hỏi thăm, Tống Thần cũng chỉ gật đầu không nói.
Ngược lại chị Trần lại nắm chặt tay của cô dặn dò: "Về sau phải thường xuyên liên lạc đấy."
Trong lòng cô cũng không dễ chịu gì, chỉ là trên mặt không thể biểu hiện ra mà thôi: "Ý định của em là mở một tiệm trà hoặc cửa hàng sách, chị về sau phải thường xuyên đến thăm đấy."
"Buổi tối tôi mời mọi người ăn cơm, ăn xong đi bar hoặc là KTV, đều do mọi người quyết định hết."
"Nhất định phải ăn chết chị, để cho chị không thể không trở lại!"
"Đối với tiểu Ly, chúng ta tối nay phải uống hết sức mình."
Thật ra thì cô căn bản không có tính toán, quyết định này, chỉ là một ý niệm mà thôi.
Sáng nay khi thức dậy thấy trên chiếc nhẫn kim cương trên tay, lại nhìn lão Hoắc nằm ở bên cạnh, chỉ cảm thấy nội tâm vô cùng an bình thỏa mãn.
Cô tự nhủ, về sau phải thật yêu thương anh.
Cô chưa từng nghĩ qua, không tới một tiếng sau, cô lại ra một quyết định lớn như vậy.
Tuy nhiên lựa chọn trong đời, cũng chỉ cần một giây đồng hồ mà thôi.
Cô bỏ qua, là bởi vì có thứ còn quan trọng hơn.
Khi cô lại đứng ở trước mặt Quý Quân, lúc đưa đơn xin từ chức ra ngón tay cầm có chút run rẩy.
"Em quyết định? Không hối hận?"
Quý Quân tựa như biến thành người khác, khách khí xa cách, thờ ơ lạnh nhạt.
"Phía trên có ý để năm sau thăng em lên làm trợ lý giám đốc, không suy nghĩ lại một chút sao?"
Đây chính là giọng điệu khách sáo giữ lại, lãnh đạo xử lý việc chung.
"Thành thật mà nói, thật sự là tôi không bỏ được, tựa như Tống Thần nói, tôi không bỏ được đồng đội của mình. Đó là chiến trường của tôi, là ước mơ từ thời niên thiếu."
"Nhưng anh cũng biết, có lúc chúng ta từ bỏ, cũng không phải là muốn từ bỏ mà bởi vì còn có thứ luyến tiếc cần được bảo vệ hơn."
"Quý quân, anh cố ý làm mặt lạnh như vậy chắc mệt chết đi rồi."
"Tôi sắp đi rồi, cười một cái đi."
Cô nở một nụ xán lạn, nhìn về phía người yêu cũ kiêm cấp trên nói: "Chúc anh tiền đố ngày càng rộng mở."
Anh soàn soạt ký hết tên, bút ký tên bị ném ở trên mặt bàn, bịch một tiếng.
Nhẹ nhàng gõ vào t