Tác giả: Kim Hà Dĩ Tịch
Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015
Lượt xem: 1341408
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1408 lượt.
cô...cô siết chặt quả đấm, không để cho anh được như ý.
"Sơn Chi, anh có lỗi, em tha thứ anh được không?"
Cô bước sang bên cạnh một bước, nhìn lại anh nói: "Em tha thứ cho anh."
Tổng cộng có mấy chữ, lúc nói ra khỏi miệng, lại vô cùng dễ dàng.
Ánh mắt của Quý quân thâm trầm thay đổi nhanh như chonh chóng, hai cánh tay buộc chặt, đè cô lên trên cửa sổ sát đất, từ phía sau ôm lấy cô.
Tim của anh cũng đạp rất mạnh, tay của cô chống lên cửa kính, ánh mắt vẫn như cũ rơi vào phía nam kia.
Mặt của anh vùi ở trên hõm vai của cô, hơi thở hổn hển thổi vào trên da cô.
Nhưng cô cũng không đẩy anh ra.
Nếu như bị lão Hoắc nhìn thấy, cô nghĩ lão Hoắc nhất định sẽ chém bay tay của Quý Quân ra mất.
Nhất định sẽ cắn răng nghiến lợi thắt cổ của cô mà nói: "Hạ Sơn Chi, em không phải là một phụ nữ đức hạnh!"
Nhớ tới cái khuôn mặt kia xanh mét mặt cùng với ánh mắt giết người kia, bả vai của cô co rụt lại, trong lòng toát ra ý lạnh.
Mới vừa bị Tống Thần bắt gặp, không chừng cô ấy đã đi nói cho anh ấy rồi?
Cô nghĩ tới đây, cổ liền chợt lạnh, có chất lỏng từng giọt từng giọt rơi lên trên vai.
Quý Quân nghẹn ngào nói: "Vô số lần van xin em tha thứ cho anh, nhưng anh chưa bao giờ dám mơ em sẽ chân chính tha thứ cho anh."
"Thật xin lỗi. . . . . . Cám ơn em."
Cô móc khăn giấy ra, đưa về phía sau.
"Quý Quân, anh có biết vì sao em đổi số điện thoại không?"
"Anh có biết điện thoại di động làm sao lại bị vỡ nát không?"
"Một chiếc xe tốc độ cao lao tới, Cổ Tiểu Văn đẩy em ra ngoài đường, điện thoại di động liền bay ra ngoài, bị cái xe ấy nghiền nát."
"Thật may là, em không bị nó nghiền nát."
"Cho nên, em có thể vì anh quên hết mỗi một giọt nước mắt mệt mỏi."
"Nhưng mà, em không thể quên người đàn ông vì em mà phải nằm ở trong vũng máu."
"Bởi vì hiện tại, em yêu hắn, chỉ yêu mình anh ấy."
"Quý Quân, em nghĩ trên thế giới này, sẽ không thể nào tìm được người đàn ông nào có thể yêu em còn hơn sinh mạng của mình như vậy."
"Cho nên xin anh, buông em ra."
Cô gỡ tay đặt ở bên hông mình ra, Quý Quân phản ứng còn nhanh hơn, xương tay của cô như muốn vỡ ra vậy.
"Anh không thả, chết cũng không thả!"
Anh lớn tiếng rống giận, đang nói chuyện lại cắn lên cổ cô một cái.
Cô khẽ run rẩy, anh liền chuyển sang mặt của cô, vượt lên trên .
Mặt của anh gần trong gang tấc, nụ hôn của anh cũng theo đó mà tới.
Cổ họng liền cảm thấy buồn nôn, trên cổ dường như có lửa cháy vậy.
Cô thương xót, một tia phiền muộn phát huy lên não.
Trên người cô đã thu hồi, đột nhiên lại mở ra.
Cũng không biết hơi sức từ nơi nào tới, cô giơ gót chân lên, hung hăng đá qua.
Quý Quân kêu đau một tiếng nhẹ buông tay, cô thừa dịp chui ra ngoài.
Rồi lạnh lùng nói: "Quý quân, không cần gặp lại nữa!"
Cô lắc đầu ngón tay sáng chói: "Anh cũng nhìn thấy rồi đây, tôi là phụ nữ đã lập gia đình."
" Hạ Sơn Chi trong lòng anh, đã sớm chết rồi."
Quý Quân chống lên trên cửa sổ, hơn phân nửa người dựa vào, trừng mắt lên.
Con ngươi đầy tơ máu không nháy mắt trừng cô: "Chính miệng em đã nói với anh, không xa không rời."
"Mà em không đợi anh giải thích, liền chuyển sang ôm trong ngực người khác."
"Hạ Sơn Chi, cuối cùng em vẫn không đủ yêu anh, không đủ tin tưởng anh."
Quý Quân cởi cúc áo ra, nới lỏng cà vạt, sắc mặt chán nản mà xám lại.
"Đúng, tôi không đủ yêu anh."
"Quý Quân, anh muốn tôi phải yêu anh như thế nào?"
"Không để ý đến sự cay nghiệt của mẹ anh, không để ý đến sự khiêu khích Cổ Tiểu Văn, ngày ngày hướng về phía cõi lòng tan nát mà chờ đợi sao?"
"Anh cho rằng cái gì là yêu đây?"
Ngón tay đâm vào lòng bàn tay, lòng của cô chợt lạnh: “ Cái mà anh gọi là yêu, chỉ có hai chữ — mềm yếu!"
"Phương tiện thông tin ở nước ngoài thật sự rất lạc hậu sao?"
"Cho nên không có số điện thoại di động, mà sẽ không tìm được tôi sao?"
Quý Quân dau day trán, dưới ánh mắt cứng cỏi của cô dần mất đi khí thế: "Anh gọi về nhà của em, bác gái vừa nghe thấy giọng của anh liền cúp máy. Anh gọi cho bạn học cũ, không có một người nào chịu nói cho anh biết cả."
"Quý Quân, nguỵ biện như vậy có ý nghĩa sao?"
"Nếu lấy cớ như vậy thì tôi nghĩ ngay chính bản thân anh cũng không thể thuyết phục được mình, chứ đừng nói để cho tôi tin?"
"Anh thừa nhận đi, anh như vậy chính là hèn nhát."
Cô sửa sang lại quần áo và tóc tai của mình rồi nói: "Quý Quân, hẹn gặp lại."
Mới đi được hai bước, lại bị anh kéo lại.
Cô quay đầu lại nói: "Buông tay thôi."
"Anh một chút cơ hội cũng không có sao?"
Giọng của anh yếu đến mức không thể nghe thấy, thận trọng thốt lên.
Hình như qua hơn mười phút ngắn ngủi mà trông anh già đến hơn vài tuổi.
Cô hít hít mũi, có chút xót xa, vì câu kế tiếp sắp sửa nói ra:
"Nửa giờ sau, đơn từ chức sẽ được đặt lên trên bàn của anh."
"Tôi nghĩ nếu anh muốn bù đắp cho tôi thì làm như vậy mới xem là như tốt nhất."
Cô rút tay ra, đóng cửa lại, trong nháy mắt hình như nghe thấy tiếng thở dài của anh: "Hạ Sơn Chi, em yêu anh ta như vậy sao?"
Đú