Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cắt Đứt Tơ Tình

Cắt Đứt Tơ Tình

Tác giả: Tây Tây Đông Đông

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1343506

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3506 lượt.

gượng khiến hai mắt đỏ bừng, như muốn rỉ máu. Lê Tử Hà không hề muốn chớp mắt, nếu muốn trốn tránh, nàng vào cung làm gì?
Đột nhiên bên tai vang tiếng động lớn, gió lạnh ùa vào điện. Cửa Lê Bạch điện bị người đẩy ra, cùng với đó là giọng nói ngang tàng quen thuộc: "Hoàng thượng đâu?"
Còn chưa có ai trả lời, đã nghe giọng của Diêu phi tản mạn mang theo ý cười: "Nghe nói Hoàng thượng tối nay say khướt, còn truyền ngự y. Bổn cung lo âu không thể ngủ được, tới đây xem Hoàng thượng có mạnh khỏe không mới dám đi ngủ."
Giọng nói và tiếng bước chân của Diêu phi càng ngày càng gần, Lê Tử Hà vội hành lễ: "Thần Lê Tử Hà tham kiến Diêu phi nương nương, nương nương vạn phúc. Hoàng thượng say rượu đã tỉnh, thần xin được lui."
Biết quá nhiều chuyện sẽ bị người cố kỵ, Lê Tử Hà đứng dậy định lui ra, Diêu phi chợt la lên giữ lại: "Lui để làm gì? Theo bổn cung thấy, bây giờ Hoàng thượng vẫn chưa tỉnh đâu, tuy vậy những kẻ không có liên quan ngoài kia, nửa đêm đứng lỳ ở đây, giả quỷ cho người ta xem à?"
Ngoài bình phong dậy tiếng hít lạnh, sau đó mọi người cùng nói: "Nô tỳ, nô tài cáo lui!"
Trong điện thoáng chốc trở nên tĩnh lặng, động tác của Vân Tấn Ngôn đã chậm lại, nhưng vẫn ôm Tô Bạch trong lòng, đôi mắt cũng sáng tỏ hơn, màu đỏ tản mát đi chút, mê man liếc nhìn Diêu phi, rồi nhìn lướt qua Lê Tử Hà, ánh mắt vẫn hỗn độn, hơi giận nói: "Nàng tới đây làm gì?"
"À, đúng rồi, Diêu nhi vẫn chưa hành lễ." Diêu phi làm bộ như đột nhiên nhớ tới điều gì đó, khom gối hành lễ: "Diêu nhi tham kiến Hoàng thượng, tham kiến Bạch quý phi."
Ba chữ "Bạch quý phi" bị Diêu phi nhấn mạnh, như thể nghiến ra từ kẽ răng, dứt lời còn hưng dữ trừng mắt liếc nhìn Tô Bạch. Tô Bạch giật mình, rúc người vào lòng Vân Tấn Ngôn.
Vân Tấn Ngôn ôm Tô Bạch, thấy nàng cười với mình, ánh mắt lại trở nên hỗn loạn, đỡ nàng lên dịu dàng nói: "Lê nhi, bảo Diêu nhi chuẩn bị vài món cho nàng nhé? Trước giờ nàng vẫn thích ăn khuya..."
Tô Bạch không đáp lời, áy náy nhìn Diêu phi. Diêu phi bật cười, từ từ đi tới chỗ bàn thấp, vừa rót rượu, vừa cười nói: "Hoàng thượng phải thấy rõ người trong lòng mình là ai chứ..."
Vậy mà Vân Tấn Ngôn lại nghe rõ những lời này của Diêu phi, thân thể chấn động, nhưng vẫn chẳng ngó ngàng mà ôm lấy Tô Bạch, nói: "Đi, trẫm dẫn nàng đi xem rừng đào mà nàng thích."
"Choang" một tiếng giòn vang, bình rượu trong tay Diêu phi rơi xuống đất, mảnh sứ vỡ bắn khắp nơi. Nàng nở nụ cười tươi: "Hoàng thượng cho rằng Tô Bạch, Bạch quý phi rất giống người kia, sao ta không thấy giống chút nào nhỉ?"
Vân Tấn Ngôn không thèm để ý, kéo Tô Bạch định rời đi, Diêu phi cao giọng nói: "Hoàng thượng! Nếu như nói về nét tương đồng, Diêu nhi thấy Lê ngự y còn giống hơn đó!"
Lê Tử Hà vẫn yên lắng đứng bên như thể bị những lời này tát một phát, ngẩng đầu đúng lúc thấy Vân Tấn Ngôn đưa mắt nhìn sang, mơ màng nhìn mình chằm chằm. Nàng vội cúi đầu xuống, chỉ nghe thấy giọng sắc bén của Diêu phi.
"Nét chữ đó còn chân thật hơn vẻ ngoài thối rữa kia!"
Vân Tấn Ngôn nhìn Lê Tử Hà vừa mới được mình ôm vào lòng, đột nhiên cảm thấy đầu đau muốn nứt ra, như thể hắn đã bỏ sót cảm giác gì đó. Quên rồi, cảm giác say trong mộng quen thuộc đó, rốt cuộc ai đã dùng những ngón tay lạnh như băng gọi về cảm xúc bị hắn gần như đánh mất đó. Quên rồi, hình ảnh thoáng hiện lên khi ôm thân hình mềm mại đó trong lòng...
Diêu nhi chợt đứng dậy, vung ống tay áo qua bàn thấp, bình rượu ly rượu rơi xuống đất, chỗ rượu còn lại cũng nhỏ xuống, cả phòng tràn ngập mùi rượu, khiến lòng người chếnh choáng.
"Chết rồi! Tiểu thư chết rồi! Vào đêm hè sáu năm trước, chết trong mưa, chết trong đám cháy, chết trong tay ngươi!" Diêu phi mở to đôi mắt sung huyết đỏ bừng, từng chữ từng câu quyết tuyệt mà mạnh mẽ.
Vân Tấn Ngôn như bị vật nặng đập mạnh vào người, chao đảo trước sau, cánh tay ôm lấy Tô Bạch cũng dần dần buông ra, đột nhiên ánh mắt rét lạnh, gầm nhẹ: "Không thể nào! Chết không thấy xác... Là các người giấu nàng trong lãnh cung..."
"Ha ha, chỉ lúc say rượu ngươi mới có thể nói những lời hồ đồ như vậy!" Diêu phi chợt cười to, ngắt lời Vân Tấn Ngôn, nước mắt tuôn trào: "Chết không thấy xác? Năm đó là ai thấy chết mà không cứu? Chết không thấy xác? Ngươi chắc chứ? Cho dù không có trận hỏa hoạn ở Hồng Loan điện, ngươi có nhìn mặt tiểu thư nữa không?"
Sắc mặt Vân Tấn Ngôn bỗng dưng tái nhợt, lảo đảo vịn lấy bình phong, tay kia ôm lấy trán, muốn giảm bớt cơn đau đớn giày vò trong đầu.
Tô Bạch không hiểu ra sao mà nhìn hai người, trong hoàn cảnh này, dù là ai đi nữa cũng không thể cười nổi.
"Tiểu thư chết rồi!" Diêu phi bình tĩnh trở lại, chỉ vào Tô Bạch: "Cô ta họ Tô tên Bạch, người họ Quý tên Lê đã chết lâu rồi!"
Vân Tấn Ngôn chấn động, thoáng cái đã từ bình phong đi tới bên cạnh bàn, bóp cổ Diêu phi, vẻ tàn nhẫn toát ra, lạnh giọng gằn từng chữ: "Ngươi nói gì? Ngươi nói lại lần nữa xem?"
Không biết nước mắt của Diêu phi do không hít thở nổi mà trào dâng, hay là nghĩ tới hắn mà tuôn rơi, như chuỗi hạt bị cắt đứt, rơi lã chã trên mặt,