The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cắt Đứt Tơ Tình

Cắt Đứt Tơ Tình

Tác giả: Tây Tây Đông Đông

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1343502

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3502 lượt.

cắn răng nói: "Ta nói! Quý Lê! Đã chết! Đã chết!!!"
Ánh mắt của Vân Tấn Ngôn như thanh đao rét lạnh, tay dùng thêm chút sức là có thể bẻ gãy cổ Diêu phi. Thấy sắc mặt của Diêu phi từ đỏ bừng chuyển sang tái nhợt, nhìn chằm chằm vào Vân Tấn Ngôn không lộ vẻ yếu thế, Lê Tử Hà đứng bên thấy tình thế không ổn, vội quỳ xuống lớn tiếng nói: "Hoàng thượng bớt giận! Nếu Hoàng thượng còn không buông tay, Diêu phi nương nương có thể bị nguy hiểm đến tính mạng!"
Vân Tấn Ngôn tàn nhẫn trừng mắt nhìn Lê Tử Hà, buông Diêu phi ra, lảo đảo rời đi. Tô Bạch vươn tay muốn đỡ, bị hắn gạt ra.
Cửa điện được mở ra, gió lạnh lùa vào cùng với tiếng gầm của Vân Tấn Ngôn: "Cút! Tất cả cút ngay! Trẫm muốn tới lãnh cung!"
Diêu phi bị Vân Tấn Ngôn hất ra như vậy, đập đầu lên bàn, sau đó ngã xuống đất, mảnh sứ vỡ vụn vừa nãy đâm vào người. Lê Tử Hà đột nhiên nghĩ tới đêm dông đó, nàng cũng như vậy, kéo lê thân thể mang đầy vết thương mà khóc lóc.
"Nương nương, để thần xem vết thương cho nương nương."
Lê Tử Hà cung kính đến gần Diêu phi, bị nàng lạnh lùng cản lại: "Cút ngay!"
Lòng Lê Tử Hà nhói lên, bước đi cứng ngắc, lùi về phí sau.
Diêu phi đích thân nhổ những mảnh sứ trên người, như thể không cảm nhận được đau đớn, vừa mới đứng dậy, bên tai đã "bốp" một tiếng, mang tai đau rát.
Tô Bạch giơ bàn tay run rẩy lên, sợ hãi đứng đối diện nàng ta, ánh mắt tránh né, ấp úng nói: "Ngươi... Ngươi dám nói chuyện với Hoàng thượng...với Hoàng thượng như vậy. Đáng đánh!"
Khóe miệng Diêu phi hiện lên nụ cười lạnh, trở tay tát mạnh lên mặt Tô Bạch, nhìn chằm chằm vào Tô Bạch, tàn nhẫn nói: "Cho dù ngày mai Diêu nhi ta bị phế bỏ, bị lãng quên, bị tống vào lãnh cung, cũng không tới phiên ngươi cưỡi lên đầu ta giương oai!"
Dứt lời, xoay người rời đi.
Tô Bạch bụm mặt, nước mắt tủi thân lã chã như mưa rào. Lê Tử Hà vẫn cúi đầu, làm như không nhìn thấy gì cũng không nghe thấy gì, chắp tay nói: "Vi thần cáo lui."
"Đợi chút." Tô Bạch nghẹn ngào gọi Lê Tử Hà lại, "Đợi chút, Lê ngự y, có đồ vật... Tô Bạch muốn cho ngự y xem..."
Tô Bạch nhanh chóng trở lại bên giường, lấy vật từ ngăn kéo ra, đặt trước mắt Lê Tử Hà.
Lê Tử Hà chớp mắt, đó là một cây trâm, gỗ trầm hương, hoa lam nhan. Ngân Nhi? Ngẩng đầu kinh ngạc nhìn Tô Bạch, dằn lòng khẽ nói: "Vì sao nương nương lại có vật này?"
"Là... là Ngân Ngân tặng cho ta... Trong số tú nữ ta chỉ quen biết Ngân Ngân, nàng nói về sau nếu ta có gì khó khăn, có thể tìm ngự y..." Tô Bạch có vẻ ngại ngùng, rút tay về, liếc nhìn Lê Tử Hà rồi lại vội vã rũ mắt.
"Nương nương có chuyện gì cứ nói thẳng." Lê Tử Hà cúi đầu cung kính nói.
Ánh mắt Tô Bạch lóe lên, vẻ xa lánh lễ nghi của Lê Tử Hà khiến nàng ta thấy hơi thất vọng, lấy lại tinh thần, khẽ hỏi: "Nghe nói... nghe Ngân Ngân nói... có một loại lam nhan thảo, khi nở hoa... sẽ giống như hoa trên cây trâm này! Ngân Ngân nói nam tử ăn hoa này, sẽ mê luyến nữ tử trồng hoa?"
Lê Tử Hà im lặng, không ngờ Tô Bạch lại có chủ ý này.
Tô Bạch thấy Lê Tử Hà không nói gì, nức nở nói: "Lê ngự y cũng nhìn thấy đấy, hôm nay ta chỉ tỏ vẻ thế thôi, nhưng Hoàng thượng vẫn chưa từng gọi ta thị tẩm. Hơn nữa... Hôm nay còn đắc tội Diêu phi, người trong cung đều biết cô ta vẫn luôn ương ngạnh điêu ngoa, Nghiên phi trước kia cũng vì nhẫn nhịn nên mới... Cho nên... Cho nên ta muốn hung hăng hơn nàng ta, có lẽ sẽ khá hơn chút... Kết quả..."
Nói rồi che mặt lại, khóc thút thít.
Lê Tử Hà nhíu mày, không muốn thấy vở kịch này nữa, nhận lấy cây trâm rồi nói: "Nương nương yên tâm, chuyện này thần sẽ lưu ý. Nếu có cơ hội tìm được lam nhan thảo, nhất định sẽ giao cho nương nương."
"Thật ư?" Tô Bạch lau khô nước mắt, đôi mắt sáng long lanh nhìn thẳng vào Lê Tử Hà: "Hôm nay Tô Bạch có thể làm được quý phi, nếu có thể giành được sủng ái của vua, nhất định ghi nhớ công lao của Lê ngự y!"
"Nương nương coi trọng rồi. Thần xin được cáo lui trước."
Lê Tử Hà hành lễ rồi vội vã lui ra, tuy nói người trong điện đã bị Diêu phi đuổi đi, nếu để cho người có lòng phát hiện ra nàng nói chuyện riêng với Tô Bạch, không biết sẽ xảy ra chuyện gì, rời đi càng sớm càng tốt.
Ngoài điện, tia nắng ban mai lấp ló, phía đông đã tỏa hơi ấm. Vậy mà đã giằng co mất nửa buổi đêm rồi.
Đón cơn gió se lạnh, ánh mắt bị chà xát đau đớn, tiếng vang trong đầu vẫn không tản đi mà càng ngày càng rõ rệt.
Tô Bạch có vẻ ngoài tinh khôi trong sáng, nhưng thông minh quá mức, hiển nhiên cũng biết ưu thế của mình, biết mình cười rất giống Quý Lê, biết ai là kẻ đơn thuần dễ dàng bị lừa nhất, biết ai sẽ toàn tâm tìm lam nhan thảo cho mình. Nữ tử vào được hậu cung quả nhiên không đơn giản.
Diêu phi cũng không thể nhìn thấu, không phải là Diêu nhi mà Quý Lê hiểu rõ trước kia nữa, cũng không giống Diêu phi nàng đã từng thấy. Rốt cuộc nàng ta có liên quan đến chuyện năm đó không? Hôm nay ở trong cung, lại sắm vai gì? Trước kia ít ra ở trước mặt Vân Tấn Ngôn còn ra vẻ dịu dàng săn sóc, hôm nay chuyện gì đã khiến nàng ta công khai trở mặt với Vân Tấn Ngôn?
Về phần Vân Tấn Ngôn. A,