Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cắt Đứt Tơ Tình

Cắt Đứt Tơ Tình

Tác giả: Tây Tây Đông Đông

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1343499

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/3499 lượt.

nhược điểm của hắn, quả nhiên chính là tình cảm dành cho Quý Lê.
Vẫn nhớ mong người từng gọi hắn bằng hai tiếng"Tấn Ngôn"? Được gặp Quý Lê trong giấc mộng của hoa túc dung? Đèn lồng đỏ rực hôm đông chí, rừng hoa đào trên núi, muốn đền bù cho nàng chăng?
Khi nhìn thấy Tô Bạch, Lê Tử Hà ngộ ra đáp án cho những nghi vấn này, dĩ nhiên là khẳng định. Cho dù là một vật vô tri vô giác ở bên mình mười mấy năm cũng sẽ có chút tình cảm, huống chi là một người sống sờ sờ, là Quý Lê toàn tâm toàn ý chờ đợi hắn. Nhưng tình cảm này có sâu có cạn, so sánh với những thứ khác, dĩ nhiên cũng có thể buông bỏ, thấy cái gì nặng cái gì nhẹ mà thôi.
Hôm nay Quý Lê không uy hiếp hắn được nữa, nên mới bắt đầu hoài niệm, bắt đầu nhớ nhung? Tình cảm làm bộ làm tịch này, Quý Lê trước kia không cần, Lê Tử Hà của hôm nay lại càng khinh thường!
Đôi mắt mông lung, Lê Tử Hà gần như lấy tốc độ nhanh nhất trở về phòng. Mở cửa liền thấy bóng dáng mờ ảo của Thẩm Mặc bên cạnh bàn, hắn đang đợi nàng.
"Thẩm Mặc... Cho ta dựa một lát... chỉ một lát thôi..."
Suy nghĩ miên man, dựa lên bả vai ấm áp, trong ánh trăng mờ, bên tai dường như vang lên tiếng tiêu theo nàng đi vào giấc mộng vô số lần, nương theo một tiếng thở dài tự nhiên: "Ngủ đi..."






Trận tuyết đầu tiên của mùa đông năm Vạn An thứ mười cuối cùng cũng nhẹ nhàng buông xuống trần gian, muộn hơn năm ngoái nhưng tuyết lại nhiều hơn. Bầu trời u ám, cứ như lạnh đi trong nháy mắt, trở tay không kịp. Đầu óc Lê Tử Hà vô cùng hỗn loạn, rõ ràng nhận thấy tấm chăn dầy cộm nặng nề trên người mình, nhưng vẫn thấy lạnh căm. Cuộn tròn người lại trong lớp chăn, bàn tay man mát sờ lên trán nàng, rất thoải mái, không kiềm lòng được mà chà chà.
Thẩm Mặc liếc nhìn bát thuốc trên bàn, thở dài. Ngồi xuống cạnh giường, nhẹ nhàng vén lớp chăn che kín đầu Lê Tử Hà lên, Lê Tử Hà nhắm chặt mắt, co người vào thêm.
"Tử Hà, dậy uống thuốc có được không?" Thẩm Mặc nói khẽ, đỡ nàng dậy.
Lê Tử Hà hơi mơ màng. Uống thuốc?
Mấy ngày nay khí trời vô cùng lạnh lẽo, gian phòng nhỏ càng lạnh hơn. Thẩm Mặc lo nàng ở trong phòng lâu ngày, xương đùi đau đớn, nên mang y thư của nàng đến phòng mình, châm lò, nghỉ trưa ở chỗ hắn luôn. Địa điểm bàn chuyện của hai người đương nhiên cũng chuyển đến đây.
"Nhưng..." Lê Tử Hà ngừng lại, không biết phải giải thích với Thẩm Mặc thế nào.
Tuy nói ngày thứ hai sau khi Vân Tấn Ngôn say rượu đã cho toàn bộ Ngự Lâm quân rút lui, lãnh cung trở lại tĩnh lặng như trước, dường như chưa xảy ra chuyện gì cả. Nhưng Diêu phi sau khi náo loạn đã đích thân tạ tội, thậm chí còn thú nhận chuyện mình tát Tô Bạch, tỏ vẻ mặc người chém giết, cuối cùng Vân Tấn Ngôn nói một câu bệnh cũ tái phát có thể tha thứ rồi cho nàng trở về Đào Yểu điện, không thèm liếc nhìn nàng.
Ngày nào Lê Tử Hà cũng bắt mạch cho Diêu phi, tận mắt thấy nàng ngày càng gầy gò, lo âu phiền não tích tụ trong lòng khiến mạch tượng không thuận, dù uống thuốc cũng không hề có chuyển biến tốt đẹp.
Liên hệ nguyên nhân và hậu quả, nàng chợt nghĩ đến, nếu Vân Tấn Ngôn trừng phạt Diêu phi thật, tội ăn nói ngông cuồng với Hoàng thượng, và hành động vả miệng quý phi của nàng không thể tránh khỏi bị phế bỏ.
Kể từ đó, Lê Tử Hà hoàn toàn có lý do nghi ngờ chuyện Diêu phi đột nhiên trở mặt với Vân Tấn Ngôn, thậm chí đánh Tô Bạch ngày đó cũng chỉ có một mục đích, vào lãnh cung!
"Chờ thêm hai ngày, khỏe lại rồi tới xem, có được không?" Thẩm Mặc thấy Lê Tử Hà không nói gì, lại an ủi.
Ánh mắt Lê Tử Hà lóe lên, rũ mắt xuống, tựa như đang trầm tư, một lúc sau mới đột nhiên mở miệng nói: "Thẩm Mặc, người nói..."
Nói được một nửa thì dừng lại, hít sâu một hơi rồi nói: "Người nói, thai nhi được tám tháng rồi có thể sống sót không?"
Thẩm Mặc ngẩn ra, nhíu mày nói: "Nếu là sinh non, trừ thể yếu, sẽ không khác gì thai nhi khác."
"Ý Tử Hà là..." Lê Tử Hà nhắm mắt lại, nghiêng mặt rúc vào lòng Thẩm Mặc, nén tiếng nức nở, nói: "Ý Tử Hà là... Nếu là hài tử... bị phá bằng thuốc..."
"Ngươi muốn hỏi bào thai trong bụng Quý hậu năm đó?" Thẩm Mặc phỏng đoán sơ qua liền hiểu dụng ý của Lê Tử Hà, vẻ nặng nề tâm sự của nàng mấy ngày nay, không ngờ chứa đựng nỗi niềm nhớ nhung như vậy, trầm giọng nói: "Nếu muốn hỏi nàng ta, thì đứa bé kia không thể nào sống sót."
"Vì sao?" Người Lê Tử Hà run lên, ngồi thẳng người dậy, quay đầu nhìn vào mắt Thẩm Mặc. Đứa bé kia đã tám tháng rồi, đã thành hình, bát thuốc phá thai ít ra cũng phải mất một hai canh giờ mới có tác dụng, có lẽ... Có lẽ cơn đau trước khi chết kia... là vì hài tử không chịu nổi mệt mà sinh non...
Nhìn đôi mắt đỏ lên của Lê Tử Hà, lòng Thẩm Mặc se lại, không nên nói lời quyết tuyệt như vậy, dù sao... có lẽ đứa bé đó là thân nhân cuối cùng trên đời này của nàng...
Chỉ biết thương yêu ôm lấy Lê Tử Hà, khẽ giải thích: "Có lẽ ngươi cũng không biết chuyện, năm đó Quý hậu chạy tới pháp trường, tận mắt nhìn người nhà bị hành hình, ngất xỉu ngay tại chỗ, nước ối đã vỡ, nếu nàng ta còn tỉnh mà g