Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cắt Đứt Tơ Tình

Cắt Đứt Tơ Tình

Tác giả: Tây Tây Đông Đông

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1343505

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3505 lượt.

ắng sức, có lẽ sẽ sinh được hài tử, nhưng... Sản phụ sinh con, tối kỵ hôn mê, nói như vậy, ngươi có hiểu không?"
Lê Tử Hà mở to mắt, nghe tiếng "choang" rõ rệt bên tai, hi vọng dấy lên mấy ngày hoàn toàn vỡ vụn. Thẩm Mặc nói đúng, ý thức cuối cùng của nàng là sự lạnh lẽo đến thấu xương ở pháp trường, đứa bé kia, không có sự cố gắng của nàng, sao có thể đến với cõi đời này?
"Tối nay ngươi ngủ lại đây, ta sang chỗ ngươi." Thẩm Mặc vừa nói, vừa đỡ Lê Tử Hà nằm xuống, "Chuyện lãnh cung, chờ đến khi ngươi khỏi hẳn hẵng nói."
"Không cần thiết nữa." Lê Tử Hà nhắm mắt, quay người đưa lưng về phía Thẩm Mặc, rồi mở mắt, chỉ thấy màn sương mù: "Người có cách lấy được lam nhan thảo không?"
"Có. Trong vòng nửa tháng." Thẩm Mặc trả lời quả quyết, nhưng lập tức nghi ngờ nói: "Nhưng độc của lam nhan thảo..."
"Tử Hà biết." Giọng nói của Lê Tử Hà lạnh như băng, nói tiếp: "Còn cần chút linh tiêu tán." Biết Thẩm Mặc sẽ không hiểu, tiếp tục giải thích: "Sau đêm Vân Tấn Ngôn say rượu đó, Tử Hà phát hiện, con người ở trong lúc thần chí mơ hồ mới có thể nói thật."
Cho dù trong lãnh cung không có hài tử, nàng cũng không tin Diêu phi không có bất kỳ bí mật gì. Về phần độc của lam nhan thảo, đó là Vân Tấn Ngôn tự làm tự chịu!
Thẩm Mặc vốn định xoay người rời đi, nghe giọng nói của Lê Tử Hà thì quay người lại, lật người nàng, góc tay áo lướt qua gương mặt, quả nhiên ướt đẫm, vuốt mái tóc dài của nàng, nói: "Đừng nóng lòng làm hỏng chuyện, Cố Vệ Quyền vừa mới sụp đổ, ngày mai Vân Hoán hồi cung, ta sẽ nhân lúc lòng quân chưa định mà mượn cơ hội khuấy đảo gây hỗn loạn. Trịnh Dĩnh tạm thời bất động, xem ra bề ngoài triều đình sẽ bình yên. Ngươi nghỉ ngơi thêm một thời gian nữa đi."
"Không," Lê Tử Hà lật người lại, vẻ bi thương trên mặt đã tiêu tan, nhìn thẳng vào mắt Thẩm Mặc, "Người đừng quấy nhiễu triều đình, để Tử Hà gây rối hậu cung!"
Tuyết ngừng rơi, mặt trời mọc, nhưng tiết trời không hề ấm lại mà còn lạnh lẽo khô hanh hơn, tuyết đọng trên con đường chính trong cung đã được dọn dẹp sạch sẽ, cung nữ thái giám đi qua đi lại nườm nượp, nối liền không dứt. Hôm nay đại tướng quân Vân Hoán vừa được thụ phong từ Đông Bắc trở về Vân Đô nhậm chức. Vân Hoán là thân đệ của tiên đế, gần bảy năm chưa từng hồi cung, lần này trở lại, Vân Tấn Ngôn sai bảo thiết đại yến khoản đãi.
Ở Cần Chính điện, chiếc sập thấp trải gấm vóc màu vàng thoạt nhìn vô cùng ấm áp dễ chịu, đặt một chiếc bàn vuông nhỏ, bên trên đặt bàn cờ, quân cờ đen trắng kín mít, chém giết trong trầm mặc.
"Ha ha, mấy năm không gặp, quả nhiên Hoàng thượng đã tiến bộ rất nhiều." Sắc mặt của Vân Hoán hơi tối, dưới cằm là chòm râu ngắn, khóe mắt khắc lại dấu vết của năm tháng nhưng không thể che hết thần thái đen bóng trong mắt, vừa nhìn đã biết là người tòng quân tâm tư trầm ổn tư thế oai hùng.
Vân Tấn Ngôn khẽ cười thu quân cời trắng, nói: "Hoàng thúc cần gì phải khách khí như thế? Hoàng điệt đã nói rồi, sẽ đón người trở lại trong thời gian ngắn nhất."
"Ha ha, thời gian này đúng là sớm hơn so với ta dự đoán." Vân Hoán gật đầu hài lòng, cũng thu hồi quân đen, liếc mắt nhìn Vân Tấn Ngôn, trêu đùa: "Nhưng thời gian quá sớm, khó tránh khỏi thiếu ổn thỏa, năm mươi vạn binh lực của Cố gia này..."
"Hoàng thúc có cách gì giải quyết?" Vân Tấn Ngôn nhướng mày cười nói.
Vân Hoán gật đầu: "Chỉ cần không có ai nổi loạn, sắp xếp năm mươi vạn người này, dĩ nhiên không phải nói chơi." Dứt lời, Vân Hoán nhìn Vân Tấn Ngôn với ý tứ không rõ, cười nói: "Giao binh lực của Cố Vệ Quyền cho ta, Hoàng thượng không sợ sao?"
Động tác trên tay Vân Tấn Ngôn dừng một chút, sau đó lại cười nói: "Nếu Hoàng thúc thích những thứ này, sẽ không chạy đến Đông Bắc, một lần đi biền biệt mười mấy năm. Lần gặp nhau cuối cùng là đại hôn của hoàng điệt..."
Vân Tấn Ngôn đột nhiên dừng lại, nụ cười hơi cứng ngắc, tự biết không giấu được tâm tư, cũng không cười gượng nữa, yên lặng thu nhặt quân cờ.
"Gần đây trong cung có hai tin đồn thú vị. Nào, nói về vị Bạch quý phi vừa mới lập được không?"
Sắc mặt Vân Tấn Ngôn trầm xuống, cười khổ: "Hoàng thúc đã nghe nói rồi, còn hỏi hoàng điệt làm gì nữa?"
"Từ tú nữ mà phong phi, nếu Hoàng thượng muốn dùng chuyện này để cho chúng thần trong triều biết cánh chim của Hoàng thượng đã cứng cáp, ta cũng không phản đối. Nhưng..." Vân Hoán liếc nhìn Vân Tấn Ngôn, màu đen bóng trong mắt phai nhạt đi chút, phẫn nộ nói: "Giai nhân đã mất, nếu muốn tìm thế thân, mượn người nhớ người, ý nghĩ này..."
"Hoàng điệt nhất thời hồ đồ." Vân Tấn Ngôn thản nhiên nói, vẻ mặt hơi u ám, khẽ cười nói: "Do say rượu mà thôi."
Vân Tấn Ngôn không nói thêm nữa, Vân Hoán lại không hề buông tha, cười nói: "Vậy chuyện thứ hai, xuất phát từ Thái y viện của Hoàng thượng. Khà khà, nghe nói có ngự y mới nổi danh gần đây, được Hoàng thượng vô cùng quan tâm, chưa thấy y thuật cao minh nhưng đã được Hoàng thượng chọn làm người chẩn mạch bình an cho Hoàng thượng và Diêu phi, còn thường xuyên được Hoàng thượng triệu kiến gặp riêng. Còn nữa, ở trước mặt văn võ bách quan kh