Tác giả: Tây Tây Đông Đông
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1343492
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3492 lượt.
ông hề kiêng kị mà để hắn bắt mặt trực tiếp cho Diêu phi... Chậc chậc, Hoàng thượng nói là Hoàng thượng cố ý dung túng, hay còn có dụng ý khác?"
"Chờ một chút!" Vân Tấn Ngôn vừa định mở miệng, Vân Hoán đã chặn lời: "Còn có một câu, đây mới là mấu chốt! Nghe nói ngự y này trắng bóc, vô cùng nữ tính? Đừng nói với ta sở thích của Hoàng thượng đã thay đổi rồi đấy nhé?"
Vân Hoán dừng lại, Vân Tấn Ngôn mới có cơ hội lên tiếng, bất đắc dĩ nói: "Hoàng thúc, chắc vài năm gần đây người nhàm chán quá rồi..."
"Đừng đánh trống lảng, trả lời câu hỏi của ta trước đi!" Vân Hoán vội ngắt lời Vân Tấn Ngôn.
Vân Tấn Ngôn cười khẽ: "Chẳng qua chỉ cảm thấy hắn thú vị thôi."
"Thú vị thế nào cơ?" Đã nói vậy, Vân Hoán lại càng hứng thú.
Vân Tấn Ngôn lắc đầu, chậm rãi nói: "Chuyện này hôm khác sẽ nói rõ với Hoàng thúc. Hoàng thúc không cảm thấy hôm nay nên bàn chính sự sao?"
"Còn nói gì nữa chứ? Hoàng thượng mau đá tên Trịnh Dĩnh vô dụng kia xuống đi, những kẻ có quyền to trong triều lập tức quy về dưới tay Hoàng thượng. Sao vậy? Hoàng thượng đừng nói với ta, chỗ máu ngày hôm nay còn chưa đổi được sự sạch sẽ?"
"Hoàng thúc đừng vội, Trịnh Dĩnh tạm thời bất động." Vân Tấn Ngôn rũ mí mắt, trầm giọng nói: "Nửa tháng sau, Bình Tây vương vào cung, Hoàng thúc còn nhớ ông ta còn có đứa cháu không?"
"Dĩ nhiên nhớ chứ. Năm đó Hoàng huynh lại đối xử với hắn..." Nói được một nửa, nhìn lướt qua Vân Tấn Ngôn thì cứng họng, nói lảng sang chuyện khác: "Hắn sao rồi?"
"Bây giờ có lẽ hắn đang ở trong cung."
"Kẻ mà ta bắt được, nghe nói mười năm trước đã rời khỏi nhà, từ đó không có thêm tin tức gì cả. Hôm nay hắn không thể được coi là Thế tử, Hoàng thượng cũng không cần đề phòng hắn." Vân Hoán trả lời không hề do dự, nếu vương vị Bình Tây nhường lại cho Tạ Thiên Liêm, cũng đồng nghĩa Thế tử tự nguyện từ bỏ tất cả quyền lợi, không khác gì người thường.
Vân Tấn Ngôn cười nhạo: "Vậy không còn ý nghĩa gì nữa."
"Ngươi định làm gì?" Vốn dĩ Vân Hoán đã định rời xa hoàng cung, đến biên phòng Đông Bắc, nguyên nhân chủ yếu cũng vì chán ghét sự lục đục trong cung, nhưng vẫn tò mò với ý nghĩ của Vân Tấn Ngôn.
Vân Tấn Ngôn mỉm cười, đang định lên tiếng thì ngoài điện vang tiếng của Ngụy công công: "Hoàng thượng, nô tài có việc bẩm báo."
"Vào đi."
"Hoàng thượng," Ngụy công công bước đi vội vã, vẻ mặt hơi bối rối, giọng điệu vẫn giữ được vững vàng, nói: "Có người tới, Lê Bạch điện đại loạn!"
Lê Bạch điện rộng rãi sáng ngời, thể hiện rõ sự sang quý. Màn tơ màu hồng nhạt khẽ phất phơ, màu sắc ấm áp, vốn nên đốt lò sưởi để tôn lên sự ấm áp như mùa xuân trong điện, nhưng bởi vì không khí lạnh như băng khiến căn điện vô cùng kỳ dị. "Tô Bạch đã chuẩn bị bánh ngọt tạ tội với tỷ tỷ, sao tỷ tỷ lại làm như vậy?"
Đôi mắt trong veo của Tô Bạch ngấn nước, nhìn bánh ngọt vụn vỡ dưới đất, vô tội uất ức nói với Diêu phi.
Sắc mặt Diêu phi tái nhợt, ngoảnh mặt làm ngơ với lời chất vấn của Tô Bạch, ngẩn người nhìn bánh ngọt rơi đầy đất. Vốn mang hình hoa mai tinh xảo, sắp xếp chỉnh tề, bây giờ hoặc đã vỡ thành bụi phấn, hoặc nứt thành vài miếng, rơi vãi dưới đất, mùi hoa mai ngọt ngào thoang thoảng.
"Ngươi chuẩn bị bánh ngọt này thật ư?"
Diêu phi chợt bật cười, âm trầm quỷ dị, khiến Tô Bạch sững người rồi chần chừ gật đầu.
Dứt lời nhìn lướt qua bánh ngọt hoa mai còn sót lại, không rõ tại sao Diêu phi mới ăn một miếng mà lại phản ứng dữ dội như vậy.
"Ai làm? Bổn cung muốn xem xem, đằng sau Bạch quý phi có cao thủ đẳng cấp nào!" Diêu phi nói xong, nhàn nhã ngồi xuống, cầm lấy khăn lau ngón tay đã cầm bánh ngọt.
Tô Bạch cau mày gọi: "Thải nhi Yến nhi, còn không mau lại đây bái kiến Diêu phi nương nương."
Hai cung nữ gầy gò nhỏ nhắn đi tới từ phía bên, vội vã quỳ xuống, nơm nớp lo sợ hành lễ.
"Trong các ngươi, ai làm cái này?" Diêu phi cười hỏi, nhưng nụ cười này càng khiến hai cung nữ run rẩy dữ dội, đến mức không nói nên lời.
"Mau lên, đừng lãng phí thời gian của bổn cung!" Diêu phi híp mắt, lười biếng tựa lưng vào ghế.
"Nô tỳ không làm!" Hai cung nữ trả lời đồng thanh.
Diêu phi bực mình, mở mắt nói: "Các ngươi nên biết tính tình của bổn cung, đừng thử thách sự kiên nhẫn của bổn cung nữa."
Hai cung nữ run lên, lại cùng dập đầu nói: "Nô tỳ không làm, nương nương minh xét!"
"Hôm qua nương nương sai nô tỳ làm chút bánh ngọt, sáng sớm hôm nay nô tỳ vào bếp, đã thấy hai đĩa bánh ngọt làm xong xuối, cho rằng là Thải nhi làm nên bưng lên ngay."
"Nương nương minh xét, sáng nay nô tỳ đến Ngự thiện phòng đi đưa đồ ăn theo sự sai bảo của Thẩm ngự y, không bước vào bếp một bước."
"Nương nương, vừa nãy nô tỳ hỏi Thải nhi, nó còn nói là mình làm, bây giờ lại lên tiếng phủ nhận..."
"Nương nương, cũng vì Quý phi nương nương khen ngợi bánh ngọt làm rất ngon, nô tỳ nóng lòng tranh công nên mới nói như thế..."
"Được rồi!" Diêu phi ngồi thẳng người, không kiên nhẫn liếc nhìn hai người, rồi nhìn lướt qua cung nhân nói: "Mang xuống đánh!