Đừng Nói Với Anh Ấy Tôi Vẫn Còn Yêu
Tác giả: Tây Tây Đông Đông
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1343480
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3480 lượt.
g nương nương giả bộ... Phùng đại nhân cũng mất rồi, nô tỳ... nô tỳ mới nghĩ đến tìm người..."
"Cô có biết Hách công công không?" Lê Tử Hà không vòng vo, hỏi thẳng.
Duyệt nhi ngẩn ra, gật đầu.
"Giúp ta canh ngoài điện."
Duyệt nhi hơi chần chừ, nhưng lại nghĩ đến Diêu phi đã để cho Lê Tử Hà đến lãnh cung thì gật đầu.
Lê Tử Hà đóng cửa điện, căn điện tràn ngập tiếng thét inh ỏi của Diêu phi. Nàng đột nhiên cảm thấy mình không có tiền đồ, nước mắt lại chảy xuống, nhìn Diêu phi ngồi dưới đất kêu khóc, nhưng không thể di chuyển một bước.
"Máu... Nhiều máu quá... Ta không muốn, khôn muốn!" Ánh mắt của Diêu phi trống rỗng, thân thể đã gầy đi nhiều so với lúc Lê Tử Hà mới vào cung, hơn nữa khuôn mặt sưng đỏ, vô cùng thê thảm không nỡ nhìn.
Lê Tử Hà thấy có mảnh sứ nhỏ sắp làm nàng bị thương, bước lên phía trước, ôm lấy thân thể không ngừng lui về phía sau của nàng, khẽ gọi bên tai nàng: "Diêu nhi..."
Diêu phi bỗng ngẩn ra, yên tĩnh trở lại, quay đầu nhìn Lê Tử Hà, hai tay đẩy nàng ra, hoảng sợ nhìn chằm chằm, ngập ngừng nói: "Ngươi... Ngươi là ai..."
Lê Tử Hà lau nước mắt, lẳng lặng cười với nàng.
Nước mắt của Diêu phi càng tuôn rơi mãnh liệt, nhìn Lê Tử Hà, ánh mắt trống rỗng khôi phục chút thần thái, ấp úng nói: "Tiểu thư... Tiểu thư... Tiểu thư?"
Lê Tử Hà còn chưa gật đầu, đã bị Diêu phi ôm chặt lấy: "Tiểu thư! Tiểu thư tới đón em, tới đón em đi cùng tiểu thư có phải không..."
Lê Tử Hà vươn tay vuốt mái tóc dài của Diêu phi, nhẹ nhàng chỉnh lại chiếc Chu thoa hơi lệch.
Đột nhiên có sức lực đẩy mạnh Lê Tử Hà ra, Diêu phi nghi ngờ nhìn Lê Tử Hà, khóc lóc thảm thiết: "Không... Không thể nào là tiểu thư, tiểu thư không tha thứ cho Diêu nhi đâu... Là Diêu nhi đích thân giết tiểu thư... đích thân giết tiểu thư..."
Mắt Lê Tử Hà mông lung, tiến lên lau nước mắt cho Diêu phi, khẽ nói: "Không trách em, Diêu nhi đừng khóc nữa."
Diêu phi ngẩng đầu lên, nhìn vào mắt Lê Tử Hà, nước mắt vẫn cuồn cuộn tuôn rơi, quỳ dưới đất, kéo vạt áo của Lê Tử Hà, gào khóc: "Tiểu thư, tiểu thư tha thứ cho em, em đã cầu xin rất nhiều người, van xin họ cứu tiểu như nhưng không ai chịu tới! Phùng gia gia vừa hay bệnh nặng, em không tìm được gia gia! Em không cố ý đâu, nhưng Nhất Nhất không thể chết được, Nhất Nhất chết tiểu thư sẽ đau lòng!"
Lê Tử Hà ngồi xổm xuống, ôm Diêu phi vào lòng, nhẹ nhàng nói: "Ừ, tha thứ cho em, không trách em."
"Tiểu thư, nhiều máu lắm, đều là máu của người..." Diêu phi vẫn khóc, ôm chặt lấy Lê Tử Hà: "Chờ em, chờ em cứu Nhất Nhất xuất cung, em sẽ tìm tiểu thư tạ tội..."
"Nhưng... Phùng gia gia cũng mất rồi..." Diêu phi đột nhiên ngẩn người, lẩm bẩm: "Đều tại em, nếu em nghe lời Phùng gia gia, không tìm Cố Nghiên Lâm gây phiền toái, cô ta sẽ không vào lãnh cung, sẽ không phát hiện ra Nhất Nhất, sẽ không chết. Cô ta không chết, Phùng gia gia sẽ không phải chết nữa... Tiểu thư, em cũng hại chết Phùng gia gia rồi..."
"Hơn nữa... hơn nữa Nhất Nhất, công tử bị bệnh, bệnh nặng lắm, tiểu thư, em sợ, sợ công tử cũng chết mất..." Diêu phi túm chặt lấy tay Lê Tử Hà, dường như sợ nàng chạy mất: "Nếu công tử cũng chết, mọi người đều chết hết... đều chết hết, em còn sống để làm gì?"
Lê Tử Hà không khống chế được nữa, nước mắt cũng tuôn rơi ào ạt, nức nở nói: "Không chết, chúng ta đều không chết, đều rất khỏe. Diêu nhi cũng phải sống thật tốt, là tiểu thư không đúng, không nên nghi ngờ em, hạ độc em."
"Không chết... Không chết sao?" Diêu nhi ngừng khóc, ngẩn ngơ nhìn Lê Tử Hà, cười ngốc nghếch: "Đã chết, ta đích thân giết, ngươi có giống tiểu thư hơn nữa cũng không phải là tiểu thư, còn vọng tưởng thay thế vị trí của tiểu thư sao?"
Diêu phi đột nhiên cao giọng, đẩy Lê Tử Hà ra, đứng lên khẽ cười nói: "Kẻ đáng chết là các ngươi! Ai ai cũng dối trá làm bộ, ngu xuẩn không biết gì cả! Thậm chí còn không đấu lại một Diêu nhi là ta, nếu không phải tiểu thư nhà ta thiện lương rộng lượng, các ngươi có thể thắng tiểu thư sao?"
"Còn có Vân Tấn Ngôn, các ngươi tưởng hắn biết gì là yêu sao? Ta nói cho các ngươi biết, hắn dịu dàng với tất cả mọi người, ân cần với tất cả mọi người, có thể nói yêu với bất kỳ ai! Vì thứ gọi là giang sơn xã tắc của hắn, ngay cả tiểu thư mà hắn thích nhất cũng thấy chết không cứu!" Trong đôi mắt trợn trừng của Diêu phi đều là sự phẫn hận, đột nhiên nghĩ đến gì đó, ánh mắt dịu đi, núp ở góc bình phong, khóc lóc thảm thương: "Đúng rồi, ngay cả ta cũng trèo lên giường của hắn, tiểu thư sẽ không tha thứ cho ta đâu... Ta còn mang thai con của hắn..."
Cơn đau trong lòng Lê Tử Hà càng mãnh liệt, nhìn Diêu phi lại không biết phải an ủi thế nào, đột nhiên nghe tiếng Duyệt nhi hô to ngoài điện: "Nô tỳ tham kiến Hoàng thượng, Hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!"
Ngoại Truyện Nhất Nhất
Diêu di nói, ta là điều duy nhất của rất nhiều người, nên gọi ta là Nhất Nhất. Hách công công luôn nói thế giới của ta rất nhỏ, mỗi khi đến lúc đó, ta sẽ nhìn nơi mà ta ở từ khi có trí nhớ.