Tác giả: Tây Tây Đông Đông
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1343488
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3488 lượt.
g.
Lê Tử Hà vừa nghe, người chợt run lên, là Hách công công!
"Tại hạ là Lê Tử Hà, phụng lệnh của Diêu phi nương nương đến Trú Hồn các." Lê Tử Hà cố gắng giữ giọng mình ổn định, thản nhiên nói.
Chủy thủ kề trên cổ hơi ngập ngừng, nhưng vẫn không buông xuống, một hồi lâu, Hách công công hạ giọng nói: "Ngươi là kẻ thế nào trong cung? Sao nương nương lại nói cho ngươi biết?"
"Tại hạ là ngự y của Thái y viện, là đồ đệ của Phùng đại nhân Phùng Tông Anh. Nương nương chỉ bảo tại hạ tới Trú Hồn các, tìm một gác lửng, sau đó sẽ biết phải làm thế nào." Lê Tử Hà đoán rằng Phùng gia gia biết được bí mật trong các này, nếu không Diêu phi cũng không nói là nguyện vọng của ông. Vì vậy nàng phải chỉ rõ mình là đồ đệ của Phùng Tông Anh.
Chủy thủ trên cổ nới lỏng, một lúc sau cuối cùng cũng buông xuống, nghe thấy Hách công công thở dài một tiếng: "Lão nô không thể không nghi ngờ, đã mạo phạm rồi, kính xin Lê ngự y tha lỗi!"
Lê Tử Hà thả lỏng thân thể, quay đầu lại liền thấy Hách công công cầm chủy thủ, quỳ một gối dưới đất, chắp tay xin tạ tội thì vội vã đỡ dậy nói: "Công công đa lễ rồi, rốt cuộc nương nương bảo Tử Hà tới đây làm gì vậy?"
Tóc Hách công công đã bạc trắng, đôi mắt lấp lánh có hồn trước kia giờ đã phiếm tơ trắng, mặt đầy nếp nhăn. Nghe thấy câu hỏi của Lê Tử Hà, vẻ mặt hơi bi thương, rũ mắt chậm rãi đi đến bên quan tài, ra sức đẩy nắp quan tài ra. Bây giờ Lê Tử Hà mới nhìn rõ, quả nhiên là quần áo trang sức mình từng dùng, bên trên đặt một bình sứ, dán một tờ giấy trắng, phía trên chỉ viết hai chữ "Quý Lê".
Lê Tử Hà đã ngờ tới từ trước, nhìn lại xem Hách công công còn có động tác gì nữa.
Chỉ thấy ông nhẹ nhàng gõ mặt bên quan tài, cất giọng già nua run rẩy: "Nhất Nhất, đi ra đi..."
Lê Tử Hà không thể tin được mà mở to mắt, trong quan tài có tiếng vang, hai bàn tay tái nhợt thò ra, sau đó là một cái đầu nhỏ chậm ra nhô lên, nó vòng qua bình sứ, đứng dậy. Hách công công tiến lên, dắt nó bước ra khỏi quan tài. Nó ngẩng đầu, mái tóc dài buộc đơn giản, trên khuôn mặt tái nhợt bệnh tật là một đôi mắt bồ câu trắng đen rõ ràng, nhìn Lê Tử Hà không hề chớp mắt, vẻ mặt vẫn bình thản.
Chóp mũi Lê Tử Hà cay cay, nước mắt bất giác rơi xuống, người chợt run rẩy, ngẩn ngơ không thể thốt nên một câu.
Nhất Nhất, thì ra chữ "Nhất" mà Phùng gia gia nhắc đến trước khi chết là chỉ đứa bé này.
"Lê ngự y, nương nương phái ngự y đến, là muốn xem bệnh cho đứa bé này." Giọng điệu thong thả của Hách công công kéo ý thức của Lê Tử Hà trở lại.
Lê Tử Hà đưa lưng về phía ánh sáng, lặng lẽ lau nước mắt trên mặt, hít sâu một hơi, ngồi xổm xuống, định dắt tay đứa bé thì nó trốn mắt, dè dặt nhìn nàng.
"Nhất Nhất, ta xem mạch cho con có được không?" Lê Tử Hà khó khăn nở một nụ cười tươi tắn, dịu dàng nói.
Ánh mắt đứa bé kia dịu đi, kéo vạt áo Hách công công, thấy Hách công công gật đầu mới từ từ nhấc bước đi tới, vươn tay trái ra.
Lê Tử Hà vươn tay bắt mạch, cảm xúc hỗn loạn, không thể nào bình tĩnh lại được, bắt mạch lại càng rối tinh rối mù, dứt khoát buông tay, đứng dậy hỏi thẳng: "Đây... là con của ai?"
Hách công công cau mày, hơi giận nói: "Bảo ngươi đến chẩn mạch, không cần biết những thứ khác."
"Nếu công công không nói, sự hiện hữu của nó lập tức lưu danh hậu thế!" Giọng điệu của Lê Tử Hà vô cùng cứng rắn, không muốn nhiều lời với ông ta, cất lời uy hiếp.
"Vậy ngươi cũng đừng hòng rời khỏi Trú Hồn các!" Hách công công lạnh giọng tiếp lời Lê Tử Hà.
Lê Tử Hà dằn lại tâm tình, khẽ cười nói: "Trước đó không lâu, một phi tử trong lãnh cung mới chết, hôm nay ngự y của Thái y viện đột nhiên biến mất trong lãnh cung, lẽ nào công công không thấy Hoàng thượng sẽ bao vây lãnh cung, lục soát kỹ càng lần nữa sao?"
Hách công công cứng họng, một lúc sau nói: "Ngươi không thấy chữ trên bình sứ này sao?"
"Ý của công công, nó là con của Quý hoàng hậu?" Lê Tử Hà siết chặt nắm tay, khống chế không để giọng mình run rẩy, bình thản nhìn Hách công công, hỏi.
Hách công công run lên, hốc mắt lập tức đỏ hồng, quỳ hai gối xuống rồi nói: "Nương nương đã chọn lựa để Lê ngự y tới đây, nhất định Lê ngự y có chỗ hơn người! Kính xin Lê ngự y giữ bí mật này!"
"Giữ bí mật thì có thể, nhưng công công phải nói rõ cho ta biết, rốt cuộc năm đó đã xảy ra chuyện gì, thi thể của Quý hoàng hậu ở đâu? Sao có thể sinh được đứa bé này? Sao các người lại giấu nó trong lãnh cung?" Lê Tử Hà trừng lớn mắt, kiềm chế không để nước mắt rơi xuống. Thẩm Mặc từng nói, tình trạng của nàng lúc đó không thể sinh con, nhưng hiện giờ...
Hách công công quỳ dưới đất, vừa nghe câu hỏi của Lê Tử Hà, thân thể lập tức mềm nhũn, nước mắt tuôn đầy mặt, nghẹn ngào nói: "Hoàng hậu nương nương... đã ở trong bình sứ này rồi..."
"Đứa bé này... Đứa bé này..." Hách công công thở hổn hển, khóc không thành tiếng: "Đứa bé này do Diêu nhi cô nương... lôi ra từ.... trong bụng Hoàng hậu nương nương..."
Tai Lê Tử Hà ù đi. Lôi ra? Lôi ra thế nào?
"Năm đó khi hoàng hậu nương nương được mang về Hồng Loan điện, chỉ còn một hơi thở cuối cùng