Tác giả: Tây Tây Đông Đông
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1343479
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3479 lượt.
y nhất định sẽ kêu lên: "Không được động vào mẹ ta!"
Ta sợ hắn cướp mẹ đi, suýt nữa chui từ trong hộp ra. Nhưng ta đột nhiên nghĩ đến lời Diêu di nói, Diêu di luôn vuốt ngực ta, nói mẹ ở đây, sẽ ở bên chúng ta mãi mãi. Mẹ được ta đặt trong lòng rồi, cho nên ông ta không mang đi được.
Nghĩ như vậy, ta ngoan ngoãn ở bên trong, lẳng lặng nhìn cái tay kia. Ta cho rằng hắn sẽ đưa mẹ đi, nhưng tay của hắn chỉ tới nắp hộp, chưa chạm tới tên mẹ đã dừng lại.
Như thể trôi qua một lúc lâu, nhưng cũng chỉ như nháy mắt, nắp hộp chợt đóng lại. Trước mắt ta lại chỉ còn màu đen.
Về sau, những người đột nhiên xuất hiện đó cũng biến mất. Ta trở lại những ngày trước kia, nhưng Hách công công không bao giờ nói sẽ rời đi nữa, Diêu di cũng không tới thăm ta nữa.
Bệnh của ta cũng càng ngày càng nặng, bởi vì mấy ngày bị nhốt trong hộp gần như không ăn gì.
Cuối cùng ta cũng thấy người từ trước đến này không khóc cũng phải rơi nước mắt. Hách công công thường xuyên nhìn ta, nhìn một lúc liền rơi nước mắt, nói ta là đứa trẻ đáng thương.
Ta cười với ông, bởi vì ta sẽ không khóc, ta không hề cảm thấy mình đáng thương, không thể nói thì có thể nghe người khác nói, không thể ra khỏi cái hộp, thật ra chỉ có một mình ta thì cần thế giới lớn như vậy làm gì? Thường xuyên ngã bệnh, nhưng bị bệnh mới có thể thường xuyên nhìn thấy Diêu di và thái gia gia, bây giờ thái gia gia mất rồi, nhưng thái gia gia giống mẹ, sẽ ở trong lòng ta, không bao giờ rời xa ta nữa.
Mấy ngày sau, thế giới của cuối cùng cũng xuất hiện người thứ năm.
Hắn đứng ở cửa sổ, đưa lưng về ánh sáng, không thấy rõ dáng vẻ, nhưng khi hắn ôm ta, ta đột nhiên cảm thấy an tâm. Ta nghĩ, nếu có thể mãi mãi ấm áp như vậy thật tốt biết bao.
Quả nhiên, hắn cũng khóc, ta luôn khiến người ta khóc, mà ta, chỉ biết cười với họ.
Ta đưa cho hắn một viên kẹo, thái gia gia nói, ngọt sẽ khiến cho người khác cười, mặc dù lúc Diêu di, thái gia gia hay Hách công công nhận lấy viên kẹo chỉ khóc dữ hơn, nhưng ta cảm thấy thái gia gia sẽ không lừa ta.
Hắn lau nước mắt, cười với ta.
Trong nháy mắt đó, ta đột nhiên nghĩ đến mẹ, ngoài mẹ trong mơ ra, hắn là người đầu tiên cười với ta.
Hắn đưa cho ta một bình sứ nhỏ, nói là vật trao đổi với kẹo. Ta biết trong đó là thuốc, nhưng ta cảm thấy thuốc nhất định sẽ ngọt, bởi vì kẹo ngọt, đồ đổi lại với kẹo chắc là sẽ ngọt phải không?
Hắn nói rất nhiều chuyện với Hách công công, ta nghe không hiểu, nhưng có một câu ta hiểu, hắn nói sẽ trở lại gặp ta. Ta rất vui, bởi vì hắn giống mẹ, cười với ta, hơn nữa, hắn và mẹ giống nhau, tên có một chữ "Lê".
Sau khi hắn đi, ta lại trở về cái hộp nhỏ, nơi còn ấm áp hơn ngoài kia.
Thật lâu thật lâu về sau, ta mới biết mẹ ta chưa chết; thật lâu thật lâu về sau, ta rời khỏi cái hộp nhỏ, thấy được thế giới to lớn ngoài kia; thật lâu thật lâu về sau, ta nằm trong lòng mẹ, cảm giác như có ánh mặt trời chiếu lên người, lộc non đâm chồi, mưa phùn đón gió hắt vào. Ta nhảy xuống khỏi đầu gối mẹ, dắt tay mẹ, quay đầu lại khẽ cười, nói: "Mẹ, trời mưa rồi, con dẫn mẹ về nhà."
Duyệt nhi cố ý cất cao giọng, trong lòng Lê Tử Hà dấy lên hồi chuông cảnh báo. Bây giờ nàng mang thân phận nam tử, tất nhiên gặp riêng phi tử là không hợp lễ nghĩa, còn bảo Duyệt nhi đứng canh chừng, nếu để Vân Tấn Ngôn bắt được thì khó lòng giãi bày. Để mặc Diêu nhi khóc lóc, Lê Tử Hà nhanh chóng dời bước đến bên cửa sổ, mở cửa định nhảy ra ngoài thì tay bị kéo, người nhẹ bỗng, ngã vào lồng ngực tràn đầy mùi thuốc.
"Người... đến đây từ lúc nào?" Lê Tử Hà không không hề hoảng hốt, khẽ hỏi.
"Mới đến." Thẩm Mặc đỡ lấy Lê Tử Hà, trả lời đơn giản, nói rồi định kéo Lê Tử Hà rời đi.
Lê Tử Hà không nhấc bước, nàng muốn nghe xem Vân Tấn Ngôn sẽ nói gì với Diêu nhi. Thẩm Mặc nhận thấy ý đồ của nàng, khẽ nói: "Không nghe được đâu."
Lê Tử Hà không chịu từ bỏ, ghé đầu vào cửa sổ nghe ngóng hồi lâu mà vẫn không hề thấy tiếng động nào, bất lực liếc mắt nhìn Thẩm Mặc rồi rũ mí mắt nhấc bước định rời đi. Nhưng chân lại mềm nhũn, gần như ngã xuống tuyết. Thẩm Mặc đỡ lấy, khom lưng định bồng nàng, Lê Tử Hà khước từ: "Không, đang ở trong cung."
"Dùng hết khả năng."
Mái tóc đen dày của Thẩm Mặc bị gió nhẹ nhàng thổi lên, dính tuyết nhưng vẫn mềm mại, phất qua mặt Lê Tử Hà, dường như có thể lau nước mắt cho nàng. Đúng vậy, dùng hết khả năng là được. Ban đầu nàng quyết định tiến cung báo thù cũng có ý nghĩ này, hôm nay nàng sẽ dùng hết khả năng yêu thương bảo vệ Nhất Nhất, đền bù những điều để mất sáu năm qua. Đúng vậy, phải đưa nó xuất cung đã!
"Thẩm Mặc, trở về Thái y viện, Tử Hà có lời muốn nói với người."
"Ừ, được."
"Thẩm Mặc, người biết chữa bệnh, cũng biết giải độc phải không?"
"Ừ, đúng."
"Thẩm Mặc, chuyện lát nữa Tử Hà nói với người, dù thế nào cũng phải đồng ý, có được không?"
"Ừ, được."
...
Gió tuyết dữ đội hơn, trong màn tuyết mênh mông, hai bóng dáng màu lam, một trước một sau, thứ gắn kết hai người là nhiệt độ truyền