Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cắt Đứt Tơ Tình

Cắt Đứt Tơ Tình

Tác giả: Tây Tây Đông Đông

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1343490

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3490 lượt.

không còn lựa chọn nào khác, không thể tiến cũng chẳng còn đường lui nữa rồi, chỉ có thể đánh cược một lần, van xin Lê ngự y giúp Diêu nhi một tay."
Lê Tử Hà nhìn Diêu phi vẫn luôn kiêu ngạo đột nhiên vứt bỏ tất cả, quỳ xuống khóc lóc van xin. Diễn trò ư? Không giống, mà cũng không cần thiết.
"Chuyện cho tới bây giờ, dù sao cũng chỉ có chết, Diêu nhi cũng chẳng quan tâm, chỉ mong Lê ngự y nể tình được Phùng gia gia cất nhắc mà đồng ý thỉnh cầu của Diêu nhi."
Lê Tử Hà ngơ ngẩn, phản ứng nhanh hơn ý thức, mở miệng hỏi: "Chuyện gì?"
Diêu nhi ngước mắt lên, trong đôi mắt sưng đỏ, tròng đen lóe ánh sáng kiên định quyết tuyệt, gằn từng chữ: "Giúp Diêu nhi, đến lãnh cung một lần!"






Ngoài cửa sổ, những bông tuyết chợt rơi, từng bông rồi lại từng bông, nhẹ nhàng tinh khôi, bồng bềnh rơi xuống cùng cơn gió thoảng. Lê Tử Hà co duỗi mười ngón tay cứng ngắc, nhìn Diêu phi mãi không nói gì. "Diêu nhi biết đi chuyến này có thể khiến ngự y gặp phải phiền toái không cần thiết, đến lúc đó ngự y nói ta van xin ngự y cũng được, uy hiếp ngự y cũng được, cứ đổ hết tội lỗi lên đầu ta, Diêu nhi sẽ bảo vệ không để ngự y có chuyện gì." Diêu phi quỳ xuống đất, khẩn thiết kêu than: "Diêu nhi biết ngày Phùng gia gia qua đời, chỉ có một mình Lê ngự y dám đến phủ phúng viếng, cũng chỉ có một mình Lê ngự y chịu cầu xin Hoàng thượng vì Phùng gia gia. Chuyện này, ngự y giúp Diêu nhi cũng được, hoàn thành nguyện vọng của Phùng gia gia cũng được, nếu để muộn hơn, e rằng... e rằng..."
Giọng Diêu phi lại nghẹn ứ, nước mắt tuôn trào, đong đầy gương mặt sưng đỏ không còn mang vẻ thanh tú.
"Đến chỗ nào của lãnh cung?" Cơ hội tốt như vậy, dĩ nhiên Lê Tử Hà sẽ không từ chối, chỉ không biết rốt cuộc Diêu phi muốn gì, cứ gật bừa e rằng sẽ khiến nàng ta nghi ngờ.
Diêu phi lau khô nước mắt, giọng điệu vững vàng: "Trú Hồn các."
Lê Tử Hà giật thót, Trú Hồn các, nơi tận cùng phía bắc của lãnh cung. Những nữ tử có tội sau khi chết sẽ bị hoả táng rồi đặt tro cốt ở Trú Hồn các. Lúc nàng và Thẩm Mặc tra xét cung điện phía bắc đã nhìn thoáng qua, trừ bài vị và quan tài thì không còn thấy gì khác.
"Chữa khỏi đi." Lê Tử Hà rũ mắt, trả lời không hề do dự. Chữa khỏi rồi, về sau càng thú vị hơn.
Thẩm Mặc đặt ly trà xuống, gật đầu sáng tỏ, mấp máy môi định nói gì đó, nhưng Lê Tử Hà lại đứng phắt dậy, nói: "Tử Hà đi trước."
Nàng sốt ruột lắm rồi, nếu Thẩm Mặc nói lãnh cung không còn ai theo dõi, vậy nàng đến thẳng luôn.
Bông tuyết nhỏ bé lay động theo cơn gió, mái tóc dài đen như mực lấm tấm những bông tuyết trắng. Lê Tử Hà thậm chí còn quên mặc áo choàng, lao mình vào gió tuyết, đi thẳng về nơi tận cùng phía bắc của hoàng cung.
Lãnh cung khôi phục vẻ tĩnh lặng vốn dĩ, tuyết đọng trắng xoá mặt đất, một dấu chân cũng không có. Lê Tử Hà cúi đầu rũ mắt, đi theo phương hướng trong trí nhớ, hai tai đã lạnh đến mức mất tri giác, tránh khỏi cơn gió, đôi mắt còn hơi khô khốc, thật không dễ dàng gì. Lúc ngẩng đầu thấy ba chữ "Trú Hồn các" thì thở phào nhẹ nhõm, quay đầu lại liếc nhìn dấu chân mình để lại, như con rắn dài quanh co đến trước cửa. Nhưng chỉ trong chốc lát đã bị tuyết lấp sạch.
Nhìn khung cảnh toàn là linh vị quan tài, Lê Tử Hà rùng mình. Những người chết này phần lớn là tần phi có phẩm cấp, chết rồi vẫn không thể rời khỏi lãnh cung, liền hỏa táng "đình thi" (*) như vậy, mọi người trong cung cảm thấy đây là "oán linh", trốn tránh thật xa.
* Truyền thống mai táng của TQ rất coi trọng sống thọ và chết tại nhà. Khi hấp hối, người thân sẽ mặc bộ đồ mới cho người đó. Sau khi trút hơi thở cuối cùng sẽ đặt lên linh sàng, canh giữ tại thời khắc người đó trải qua điểm cuối cùng của sinh mệnh. Đây là đình thi.
Lê Tử Hà không có tâm tư nhìn ngó nhiều, vỗ tuyết đọng trên người, sải bước vòng qua, đi vào nơi sâu nhất trong đại điện, liền thấy một cầu thang bằng gỗ. Nàng nhìn lên, trên đó tối om u ám, không do dự nhiều mà trèo lên.
Gác lửng không lớn, chỉ có một gian chật hẹp, cánh cửa sổ đóng kín, chỉ có chút ánh sáng chiếu vào, vừa vặn chiếu lên chiếc quan tài để mở. Lê Tử Hà bước lên trước, ván gỗ dưới chân kêu "cọt kẹt".
Liếc nhìn xung quanh, không có gì cả, những chỗ không có ánh sáng chiếu tới thì tối đen như mực, Diêu phi bảo nàng tới đây làm gì?
Lê Tử Hà bước đến cạnh quan tài, đột nhiên nghĩ đến Vân Tấn Ngôn từng nói "Chết không thấy xác", chẳng lẽ trong quan tài này là thi thể của nàng? Nhưng Thẩm Mặc đã nói Hồng Loan điện gặp hỏa hoạn, "Quý Lê" đã hóa thành tro bụi mới đúng...
Lê Tử Hà vươn tay ra, chạm lên nắp quan tài, còn di chuyển được, cũng không đóng đinh, nhìn kỹ hơn, đây là kiểu nắp này kéo ngang, ra sức đẩy nắp quan tài lên phía trước, quả nhiên có thể di chuyển!
Còn chưa kịp thấy rõ thứ trong quan tài, cổ chợt mát lạnh. Toàn thân Lê Tử Hà cứng đờ, thuận thế liếc mắt nhìn quan tài hé mở, nếu như không nhìn lầm, là chút quần áo Quý Lê từng dùng, còn có một hũ tro cốt?
"Ngươi là ai?" Người cầm chủy thủ kề cổ Lê Tử Hà lên tiến