Tác giả: Tây Tây Đông Đông
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1343450
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3450 lượt.
"Các... các người tới đây làm gì?"
Thẩm Mặc không nói gì, Lê Tử Hà bước lên phía trước, mở lời: "Ta có chút chuyện muối nói với nương nương, sự việc rất nghiêm trọng, chắc Duyệt nhi cô nương cũng hiểu!"
Ánh mắt của Lê Tử Hà thành khẩn, giọng nói kiên định, Duyệt nhi chợt nghĩ đến lãnh cung, vội gật đầu mở toang cửa sổ cho Lê Tử Hà vào.
Thẩm Mặc vươn tay nắm chặt lấy eo Lê Tử Hà, nâng lên đưa nàng vào trong điện.
Lê Tử Hà quay đầu lại cười tươi với hắn rồi đóng cửa sổ lại.
Thẩm Mặc nhìn nụ cười của Lê Tử Hà, dù rất nhạt nhưng lại thấm đẫm khóe mắt, rồi tràn vào lòng hắn. Đến khi cửa gỗ đóng lại, gió lạnh thổi tới, nụ cười ấy như bị cơn gió quét đi, ánh mắt buồn bã, xoay người ẩn vào bóng đêm.
Cuối cùng Đào Yểu trong cũng đốt lò sưởi, ấm áp hơn lần trước rất nhiều. Lê Tử Hà vừa mới đứng vững, ngẩng đầu liền thấy y phục đỏ thẫm của Diêu nhi, ánh mắt nàng ta bén nhọn, nhìn mình như có điều chất vấn.
Lê Tử Hà đứng nguyên tại chỗ, hốc mắt chợt đỏ hoe. Nàng từng ti tiện nghi ngờ Diêu nhi, cho rằng nàng phản bội mình, tin tưởng lời đồn trong cung, cho rằng nàng có liên quan đến chuyện Quý phủ diệt môn. Thậm chí khi nàng ta ôm Vân Tấn Ngôn gọi "Tam điện hạ", nàng còn nghi ngờ bọn họ qua lại trước khi mình xuất giá.
Nhưng khi nhìn thấy Nhất Nhất, khi chạm đến chân tướng, nàng đột nhiên cảm giác mình xấu xa hèn mọn như vậy, bị thù hận làm mờ mắt, thậm chí còn nghi ngờ Diêu nhi lớn lên từ nhỏ, chăm sóc mình mỗi ngày ...
"Diêu nhi..." Mọi suy nghĩ ập tới, xin lỗi cũng được, tạ ơn cũng được, lời nàng thốt ra đầu tiên lại là tiếng "Diêu nhi" đã gọi mười mấy năm ...
Căn điện tĩnh lặng, Diêu nhi giật mình đứng nguyên tại chỗ, ánh mắt mở to hằn đầy tia máu đỏ tươi. Người nàng cứng ngắc, hiển nhiên bởi vì khó có thể kiềm chế cảm xúc mà khẽ run. Một lúc lâu sau đột nhiên mỉm cười, khẽ nói: "Ai cho ngươi gọi bổn cung như vậy?"
Nói rồi nằm nghiêng lên sập, cười nói: "Cho dù làm việc cho bổn cung, giữa ta và ngươi vẫn còn tôn ti, đừng lẫn lộn thân phận."
Lê Tử Hà dằn nỗi chua xót, bất chợt hiểu ra. Hôm đó Diêu nhi bị ảnh hưởng bởi dược lực mà tinh thần hoảng hốt, hoàn toàn không nhớ được đã xảy ra quá gì. Cho dù nhớ được cũng chỉ mơ hồ, cho rằng là một giấc mộng. Bây giờ mình đứng trước mặt nàng, vẫn chỉ là Lê ngự y ở Thái y viện.
Nước mắt bỗng tuôn trào, Lê Tử Hà vội đưa tay lau, thấy Diêu nhi khó hiểu nhìn mình, dằn nỗi nghẹn ngào khẽ gọi: "Chu Diêu nhi..."
Bàn tay đang châm trà của Diêu nhi run lên, nước trà đổ ra ngoài chút ít, Duyệt nhi bước lên phía trước lau đi.
Sau khi Diêu nhi cố gắng bình tĩnh rót trà xong xuôi, cầm trong lòng bàn tay, ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào Lê Tử Hà, lạnh giọng hỏi: "Ai nói cho ngươi biết?"
Lê Tử Hà cố gắng nở nụ cười tươi tắn, gỡ hầu kết dưới cái nhìn không thể tin của Diêu nhi, xõa tóc, nói một hơi dài: "Chu Diêu nhi, bốn tuổi vào Quý phủ cả ta, sáu tuổi được đưa đến bên ta làm nha đầu, bảy tuổi ta lén xuất phủ, em chịu gia pháp thay ta, tay trái có một vết roi dài, bây giờ vẫn chưa hết. Tám tuổi ta bắt đầu dạy em chữ, mỗi khi lén ra ngoài liền bảo em đọc sách thay ta, bị cha phát hiện ra một lần, nhốt vào phòng chứa củi đói bụng ba ngày ba đêm. Chín tuổi ta mang theo em trốn khỏi phủ, muốn cha thu em làm nghĩa nữ mà tranh chấp với cha. Vì bảo vệ ta mà bị cha đẩy ngã vào chân bàn, bị thương ở gáy. Mười một tuổi theo ta vào cung..."
"Im miệng!" Diêu nhi quát ầm lên, ném ly trà trong tay xuống đất, nhìn chằm chằm vào Lê Tử Hà: "Ngươi là ai? Ai nói cho ngươi biết? Ai nói cho ngươi biết những điều này?"
"Diêu nhi... Ta là..."
Lê Tử Hà còn chưa kịp nói, Diêu nhi đã rơi nước mắt giàn giụa, khóc thút thít: "Không thể nào... Không thể nào! Tiểu thư đã chết rồi, đã chết rồi! Lại thêm một người làm bộ như tiểu thư nữa! Một Tô Bạch còn chưa đủ, lại còn thêm một người nữa? Ngươi nói đi! Ai đã nói cho ngươi biết những điều này?"
"Diêu nhi " Lê Tử Hà lau nước mắt, đi về phía Diêu nhi, nhìn vào mắt nàng, cười với nàng, nhéo mặt nàng: "Diêu nhi ngốc, em nói xem ta là ai? Còn có ai biết em họ gì? Còn có ai biết nhiều chuyện giữa ta và em như vậy?"
Diêu nhi không tránh né, nhìn nụ cười của Lê Tử Hà, nước mắt càng lúc càng giàn giụa, sắc mặt hết trắng lại đen, toàn thân không thể không chế mà run rẩy. Thậm chí còn không thể nói thành câu: "Thế... Ngươi nói xem, tiểu thư... tiểu thư thích ăn gì nhất?"
"Vân liên tán ở Thành Tây."
"Tiểu thư sợ gì nhất?"
"Sợ cha nhất."
"Vì sao tiểu thư thích mặc đồ đỏ?"
Lê Tử Hà ngơ ngẩn, nở nụ cười khổ, nói lời sâu xa: "Bởi vì, có người từng nói... ta mặc đồ đỏ đẹp nhất..."
Diêu nhi không nói được gì nữa, muốn òa khóc nhưng lại cố gắng nín nhịn, bộ ngực phập phồng kịch liệt, không ngừng hít khí, nước mắt rơi lã chã như cơn mưa xối xả. Trong mông lung nhìn gương mặt thanh tú, hàng mày tinh tế, đôi môi nhợt nhạt của Lê Tử Hà, hai tay bất giác xoa lên, nói trong nước mắt: "Tiểu thư... Tiểu thư... Sao lại gầy đến vậy?"
Mắt Lê Tử Hà đỏ hoe, cố gắng dằn nỗi nghẹn ngào: "Diêu nhi, em tin... tin ta là tiểu t