Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cắt Đứt Tơ Tình

Cắt Đứt Tơ Tình

Tác giả: Tây Tây Đông Đông

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1343367

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3367 lượt.

òng.
"Ta ra ngoài trước, nếu như thuốc này hết công hiệu, vết thương sẽ bị đau trở lại cũng rất khó khép miệng." Thẩm Mặc nói xong rút ra bàn tay bị Lê Tử Hà nắm chặt, cúi người xuống hôn lên khóe mắt Lê Tử Hà, dịu dàng nói: "Truy binh của Vân Tấn Ngôn toàn bộ đã đi về hướng Tây Nam, mấy ngày nữa phát hiện không thu hoạch được gì sẽ rút lui, đến chừng đó vết thương của nàng cũng đã tốt hơn, chúng ta sẽ trở lại Tây Nam."
"Ừm." Lê Tử Hà nhẹ lời đáp, lại nói: "Vương gia, ông ấy...."
Sắc mặt Thẩm Mặc chùng xuống, có vẻ không vui nói: "Đã đi rồi."
Dứt lời, cầm theo áo choàng, mang đấu lạp bước ra cửa.
Lê Tử Hà nằm lỳ trên giường, cảm giác đau đớn trên lưng dần dần kéo tới, còn cảm thấy hơi ẩm ướt, hình như lại đang chảy máu. Nhắm mắt lại, mặc kệ là trên người hay đáy lòng, không muốn nghĩ đến vết thương nữa, chỉ muốn nhớ lại những lời Thẩm Mặc vừa nói với nàng.
Nếu không có yêu, tại sao phải hận?
Còn chưa kịp suy nghĩ, bỗng nghe thấy tiếng xé gió, bên giường vang lên tiếng “phụt”, mở mắt ra thì thấy cạnh giường bị cắm một mũi tên dài, đầu mũi tên còn ghim một mảnh giấy, tờ giấy được gấp qua loa rơi xuống, nét mực màu đen mơ hồ hiện lên, Lê Tử Hà bỗng cảm thấy trước mắt xoay vòng vòng, nhắm mắt lại, nhưng một chữ “Lê” kia vẫn quanh quẩn ở trước mắt mãi không tiêu tan.






Khi Thẩm Mặc trở về thì trời đã hừng sáng, trên mũ và áo choàng phủ một lớp tuyết rất dầy, dừng ở ngoài cửa cởi ra giũ thật sạch rồi mới mở cửa đi vào trong. Ngẩng đầu thì thấy Lê Tử Hà đang muốn ngồi dậy, nhíu nhíu mày, vội bước tới đỡ nàng nói: "Ngồi dậy làm gì? Đợi ta thay thuốc mới cho nàng."
Lê Tử Hà cười cười ngoan ngoãn nằm xuống, trách móc nói: "Nằm suốt buổi tối, cả người cũng cảm thấy mệt mỏi."
"Vết thương này ít nhất phải nghỉ ngơi ba bốn ngày không thể hoạt động...." Thẩm Mặc để thuốc trong tay xuống, đắp chăn mền lên người Lê Tử Hà dặn dò: "Nàng ngủ thêm một chút, ta đi điều chế thuốc."
"Ừm." Lê Tử Hà ngoan ngoãn gật đầu, nhưng mắt vẫn mở to không rời Thẩm Mặc một giây.
Chàng mặc một thân vải thô màu tương, tóc dài như tơ vén lên, cả đêm không ngủ nhưng thần sắc không hề có chút mệt mỏi. Bây giờ đôi mắt so với thời gian ở trong cung sáng hơn rất nhiều, tinh thần lại càng có sức sống hơn khi còn ở núi Vân Liễm.
Lê Tử Hà trêu ghẹo nói: "Chàng bị mất trí nhớ sao?"
Lại nghe thấy Thẩm Mặc cười khẽ nhưng không trả lời nữa, chỉ yên lặng giã thuốc, từng tiếng một rơi vào trong tai Lê Tử Hà như có tiết tấu âm nhạc, cả đêm chưa ngủ, có chút mệt mỏi, bóng lưng trước mắt dần dần mơ hồ, lại đột nhiên nghe được âm thanh nhẹ vang ở bên tai, cơn buồn ngủ biến mất trong nháy mắt.
"Nàng đã từng hỏi ta vì sao yêu nàng."
Lê Tử Hà nháy mắt mấy cái, chờ câu tiếp theo của Thẩm Mặc, nhưng vẫn là từng tiếng từng tiếng giã thuốc, gần như khiến nàng cho rằng câu nói kia là ảo giác, đang muốn mở miệng đặt câu hỏi thì nghe Thẩm Mặc nói: "Ta nghĩ lâu rồi, nhưng vẫn không tìm được nguyên nhân."
Không thấy được nét mặt Thẩm Mặc, nhưng Lê Tử cảm giác được chàng đang cười, cười rất dịu dàng: "Sau đó ta nghĩ đến ngày nàng chưa xuất hiện, sau khi thông suốt được giữa yêu và hận thì người ta yêu đã bỏ đi xa. Đã từng hận cho nên không muốn gặp lại, thế giới này đột nhiên trống trãi vô thường, không một ai có thể tác động vào cảm xúc vào ta nữa."
"Sau đó gặp được nàng....Nàng biết không, nàng khi đó, đâu có chỗ nào giống một đứa trẻ." Ý cười trong giọng nói của Thẩm Mặc càng rõ ràng, ngay sau đó lại trầm xuống: "Gặp được nàng, ta phát hiện, thì ra ta đối với thế giới này không phải hoàn toàn không cảm giác, ít nhất đã nảy sinh hiếu kỳ về nàng, biết đau lòng vì nàng, lo lắng cho nàng ở hoàng cung phải chịu khổ, ta sợ thân phận của ta sẽ liên lụy đến nàng...."
"Tử Hà, nàng có biết, sự xuất hiện của nàng đối với ta mà nói thật giống như ban cho ta một sinh mạng mới. Một lần nữa có cảm giác của con người, có vui vẻ, giận, buồn, rất nhiều tình cảm khắc sâu mà ta chưa từng cảm nhận được. Sau khi cha mẹ ta mất đi ta không biết sống để làm gì, kể từ khi cuộc sống có nàng xuất hiện, sau khi yêu thương coi trọng nàng, thì ta đã biết...."
Lê Tử Hà nhìn bóng lưng Thẩm Mặc, nghe trong lời nói của chàng rõ ràng mang ý cười cười, nụ cười hạnh phúc ấm áp, nhưng chẳng biết từ lúc nào trong mắt bắt đầu chua xót, hiện lên một tầng sóng nhiệt, liều mạng muốn ép trở về, nhưng càng lúc càng mãnh liệt, dứt khoát vùi hai mắt vào gối, không để cho mình nức nở thành tiếng. Âm thanh nhẹ nhàng của Thẩm Mặc vẫn truyền tới, nước mắt cũng không khống chế được tràn khỏi bờ mi.
Chàng nói, Tử Hà, thế giới của ta…Chỉ có duy nhất mỗi nàng….
Sau bão tuyết, bình thường trời sẽ trong xanh, ánh mặt trời trong suốt chiếu lên tuyết trắng, như muốn làm mù hai mắt, đến lúc hoàng hôn, lại thêm mấy phần ấm áp, sắc vàng chiếu nghiêng trên mặt tuyết, hết sức đẹp mắt.
Lê Tử Hà nhìn xuyên qua khe hở trên cửa số, chớp mắt nhìn, bởi vì trên lưng đã bôi thuốc nên không còn đau đớn bứt rứt nữa